“Anh có tin tôi bảo bố tôi sai người huỷ hoại cái khách sạn cũ nát của anh không hả?”
“Mau thả tôi ra! Tôi báo công an đấy! Tôi phải tố cáo anh cưỡng…”
Cô ta chưa kịp nói hết câu đã thấy Trương Minh Vũ dừng bước chân.
Cô ta lập tức sững sờ.
Sau đó gương mặt hiện lên vẻ tức giận.
Cô ta đang định nổi giận với anh nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt doạ sợ run người!
Hàn Thất Thất ngơ ngác ngẩng đầu lên, phát hiện trong sảnh lớn khách sạn… đông… nghịt… người!
Cô ta lại nhìn sang tư thế của mình và Trương Minh Vũ…
Cô ta chết lặng người!
Anh cũng giật mình choáng váng.
Đến cả anh cũng không ngờ chỉ một lát sau đã có nhiều khách tới đây như vậy.
Quan trọng là tất cả mọi người đều bị tiếng la hét của Hàn Thất Thất gây chú ý!
Anh cứng đờ toàn thân nhìn chằm chằm cô ta.
Sảnh lớn chật kín người lại lặng ngắt như tờ!
Thậm chí còn có mấy người nhanh tay lôi điện thoại ra chụp lại hai người họ!
“Á!”
Ngay sau đó, tiếng hét của Hàn Thất Thất vang vọng khắp căn phòng!
Giống như con mèo bị giẫm phải đuôi!
Trương Minh Vũ bị doạ sợ tức tốc thả tay ra.
Hàn Thất Thất đứng xuống đất rồi hoảng hốt sửa sang lại quần áo trên người.
“Trời ạ, chẳng phải đây chính là… cô chủ