Sau hôm lừa được Diệp Tố tham gia thi đấu cơ giáp.
La Thành không tình nguyện mang Diệp Tố đi tìm phòng trống để huấn luyện — thiên phú hắn xuất chúng, lâm trận không cần mài gươm, đã bị Địch Cảnh tống cổ tới dạy Diệp Tố điều khiển cơ giáp. La Thành mở giao diện lựa chọn loại hình cơ giáp, lựa chọn cùng Diệp Tố. Nghiêm khắc mà nói, đây không được tính là cơ giáp, chỉ có thể xem như mô hình cơ giáp.
Tài liệu chế tạo cơ giáp cực kỳ trân quý, Đại học Hoa Đô đại tài khí thô cũng chỉ có thể cung cấp cho mỗi học sinh khoa chiến đấu cơ giáp một mô hình cơ giáp. Nhưng mô hình này cũng không đơn giản, nguyên liệu chủ yếu là kim loại màu trầm rắn chắc cứng rắn, tạo cảm giác trông như cơ giáp thật.
Khoang điều khiển cơ giáp được giáo sư khoa nghiên cứu khoa học Đại học Hoa Đô liên hợp nghiên cứu, phát minh ra hệ thống mô phỏng chân thật. Ví dụ, cơ giáp mô hình giả thiết công kích là một vạn lăng, đương nhiên trên thực tế, nó không thể đạt đến một vạn lăng, có lẽ chỉ được một trăm lăng, nhưng nếu bạn lấy chiếc cơ giáp này đi công kích một mô hình cơ giáp khác, chiếc cơ giáp kia sẽ bị lưu lại dấu vết thương tổn một vạn lăng. Đương nhiên, thương tổn này cũng không phải một vạn lăng chân chính, chỉ là dấu vết nhìn qua rất giống, mà số liệu khoang điều khiển chiếc cơ giáp này tiếp nhận cũng sẽ là một vạn lăng, một khi khoang điều khiển tiếp thu thương tổn vượt mức, sẽ mất đi năng lực hành động.
Hơn nữa, tuy rằng cơ giáp chỉ là mô hình, vũ khí của cơ giáp cũng là mô hình, nhưng khả năng cảm ứng tinh thần lực của chúng cũng không thua cơ giáp chân chính chút nào, nên tăng phúc sẽ tăng phúc, một chút sai lệch cũng không có.
Giống như chơi game thực tế ảo, trợ giúp rất lớn khiến sinh viên điều khiển cơ giáp thêm thuần thục.
Diệp Tố mơ mơ màng màng nghe, mỗi ngày giống như mở ra một thế giới mới.
"Hình người hay hình thú?" La Thành đưa giao diện cho Diệp Tố, mặt trên liệt kê vài loại cơ giáp có hình dạng khác nhau.
Có loại cơ giáp giống đại ong vàng Diệp Tố đã thấy qua, cao thấp béo gầy các kiểu khác nhau. Hình thú cũng có không ít, dưới đất như hổ, sư tử, thậm chí có nhện, rắn, bay trên trời như đại bàng, kền kền ...
Cơ giáp tựa như xe vậy, rất ít thằng con trai nào không đam mê. Cho dù Diệp Tố không quá am hiểu cơ giáp, nhưng xuyên qua màn hình nhìn thấy cơ giáp với những tạo hình, những đường cong đầy khí phách, cũng không khỏi rung động.
"Hình người." Diệp Tố quét một vòng nói, chỉ có hình người mới phù hợp thẩm mĩ quan của hắn nhất.
"Cận chiến hay viễn chiến? Quên đi, viễn chiến đi, đến lúc đó cậu chỉ cần đi bộ bên cạnh." La Thành không thèm suy nghĩ liền chọn cho Diệp Tố một chiếc cơ giáp viễn trình.
Rất nhanh từ thông đạo vận chuyện của phòng huấn luyện cơ giáp liền chuyển ra một chiếc cơ giáp bạch sắc cao chừng 8m. Cơ giáp này đương nhiên không giống đại ong vàng do Nick đùa nghịch mà lắp ráp ra, hình thể khổng lồ, màu sắc lóa mắt, khí thế lạnh băng nghiêm trang. Từng chi tiết đều tinh xảo, hai mắt nhắm nghiền chưa mở tựa hồ phát ra khí thế hung hãn. Nó chỉ cần đứng đó như vậy, liền cho người ta cảm giác kinh tâm động phách.
Diệp Tố sờ sờ trái tim đang đập thình thịch, lần đầu tiên tự đáy lòng cảm thấy đồng ý tham gia thi đấu là một việc không tồi.
La Thành ném cho Diệp Tố một chồng bản vẽ: "Trước tiên, học thuộc các linh kiện trên bàn điều khiển cơ giáp cùng tác dụng của chúng."
Diệp Tố lật hai cái, dày đặc đến nỗi khiến người ta cảm thấy đau đầu.
"Chỗ nào không hiểu, cứ việc hỏi tôi." La Thành ngồi xuống bên cạnh Diệp Tố, giám sát hắn.
"Ha Ha đã sớm nóng lòng muốn thử, không muốn nó đi thi thì cậu tốt nhất nên dạy nghiêm túc một chút." Địch Cảnh nói một câu làm La Thành tức giận đến ngứa răng còn phải miễn cưỡng cười vui với Diệp Tố.
"Tự ôm phiền toái to vào người." Diệp Tố nặng nề thở dài, chấp nhận số phận hẩm hiu mà cầm chồng bản vẽ thật dày lên. Bất quá khiến Diệp Tố ngạc nhiên chính là, nhiệm vụ hắn cho rằng sẽ thập phần gian khổ cư nhiên thực nhẹ nhàng đã hoàn thành xong. Trí nhớ mình tựa hồ tốt hơn, không chỉ có thể đọc nhanh như gió, còn có thể vừa nhìn qua là không quên được. Hắn ở hiện thực thân là một cái học bá, trí nhớ tự nhiên sẽ không kém, nhưng tuyệt đối sẽ không khoa trương như hiện tại.
Chẳng lẽ là do tinh thần lực? Diệp Tố suy đoán.
"Quá chậm." La Thành bắt bẻ, chỉ vào đồng hồ Diệp Tố, nói: "Cậu thế mà mất một giờ mới đọc xong!"
Diệp Tố:......
"Đừng phát ngốc lãng phí thời gian, nhanh thực hành với tôi một chút, học thuộc và có thể sử dụng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hy vọng thiên phú thao tác cơ giáp của cậu sẽ không nát như tinh thần lực."
La Thành mang Diệp Tố chen vào khoang điều khiển, chỉ vào bàn điều khiển làm người hoa cả mắt, phân phó: "Cậu trước hết phải nhận biết hết trăm cái nút trên này, nói cho tôi tác dụng của chúng."
Việc này không làm khó được Diệp Tố, "Góc trái bên dưới là bốn nút kiểu mũi tên điều khiển phương hướng di chuyển; phía trên là một loạt phím ấn theo thứ tự dùng để điều tiết động tác đầu, bả vai, hai tay, vòng eo, đùi, đầu gối, cẳng chân, cổ chân; mười cái nút góc trái bên trên là điều khiển ngón tay. Góc phải bên dưới bàn điều khiển là hai nút dạng vòng, dùng để khống chế góc độ hành động và trọng tâm cơ giáp, cần điều khiển phía trên có thể khống chế độ lớn lực công kích... Ở giữa theo thứ tự là đồng hồ biểu thị năng lượng, biểu thị độ hao tổn, tốc độ, công kích, phòng ngự... Treo phía trên là mười màn hình, có sáu màn hình theo dõi tình trạng trái phải trước sau sáu phương hướng, còn bốn cái còn lại sẽ căn cứ tình trạng cơ giáp mà báo lỗi và nguy hiểm bên trong cơ giáp. Dưới bàn điều khiển là công tắc khẩn cấp có thể dùng chân điều chỉnh. Trong cơ giáp phần đầu là quan trọng nhất, nó có thể chuyển mệnh lệnh từ bàn điều khiển đến các bộ phận khác. Thế nên mới nói, một cơ giáp có hai điểm yếu trí mạng, phần đầu và lồng ngực, lồng ngực không chỉ là chỗ người điều khiển ngồi mà còn là nơi chứa năng lượng."
Diệp Tố nói liền một hơi, miễn cưỡng khiến sắc mặt La Thành tốt một chút: "Kiểm tra qua loa đại khái như vậy, cậu xem như có hiểu biết cơ bản về cơ giáp. Kế tiếp chính là luyện tập thao tác điều khiển cơ giáp!"
Đôi tay nhẹ nhàng ấn trên bàn điều khiển, cảm thụ được xúc cảm lạnh băng, trong thân thể Diệp Tố có một luồng khí huyết sôi trào. Càng hiểu biết, càng làm lòng người phấn khích.
"Bắt đầu từ cái đơn giản nhất trước, đi về trước một bước." La Thành kè kè bên cạnh Diệp Tố, nhìn chằm chằm động tác của hắn. Tuy rằng La Thành làm người có chút nóng nảy, cũng không để mắt xem trọng Diệp Tố ra sao, nhưng dạy học lại thật sự dụng tâm. Ngày hôm qua Địch Cảnh căn dặn hắn phải dạy Diệp Tố cho tốt, hắn ngoài miệng thì không kiên nhẫn, nhưng về ký túc xá xong vẫn nghiêm túc viết bản kế hoạch, bao gồm cả những bản vẽ Diệp Tố vừa phải học đó, đều là hắn cải biên căn cứ vào giáo trình, giải thích thuật ngữ chuyên môn một cách hết sức đơn giản dễ hiểu, gần với khẩu ngữ để Diệp Tố cái người kiến thức cơ bản là một số 0 tròn trĩnh đọc cũng hiểu được.
Diệp Tố không khỏi có chút khẩn trương, giống lần đầu tiên học lái xe. Đôi mắt không ngừng nhìn chằm chằm mấy cái nút kia để gạt xuống lo lắng.
Rốt cuộc, cơ giáp cũng cử động, đùi phải cứng đờ giơ ra, nhưng chưa kịp hạ xuống đất thì cơ giáp đã lấy tư thái ầm