Trên Lôi Bạo tinh, ngoại trừ phải đề phòng đối thủ, cũng phải thời khắc chú ý tia chớp không ngừng bổ xuống, nếu bị đánh trúng mà dừng lại trong nháy mắt, lại bị đối thủ bắt được một giây hoảng hốt này, có khả năng mất đi cục diện thắng thế.
La Thành, Christine và Phương Trí Duy đều đang chiến đấu trong loại cẩn thận cực kỳ nghẹn khuất này.
Một giây này, nắm đấm La Thành chuẩn bị đánh về phía Christine đột nhiên lùi lại, cơ giáp cũng theo quán tính run rẩy một chút, Christine hẳn phải bắt lấy cơ hội lần này thừa thắng xông lên, nhưng hắn lại lùi về phía sau một bước, ngay sau đó, sấm sét đánh xuống giữa bọn họ.
Nếu như bị đánh trúng, hậu quả thật đúng là khó lường.
La Thành không đợi bọn họ kịp phản ứng liền chuyển sang công kích Phương Trí Duy, cùng lúc đó, súng laser không ngừng bắn phá Christine.
Phương Trí Duy phương diện khác thì không rõ nhưng trên kỹ xảo hiển nhiên tốt hơn Christine, La Thành thường thường bị hắn giằng co, thoát thân không được, nhưng tương đương, danh hào người số một đại học Hoa Đô không phải là nói không, dù Phương Trí Duy dán lấy La Thành vật lộn, tiếng vang to lớn, lại không làm gì được hắn.
Christine định tiến lên giúp một tay, lại bị hai súng cùng chân của La Thành quét đến, lại cộng thêm tia chớp ngăn trở.
"Đáng chết!" Christine mắng nói, "Nếu ở bản đồ khác, sẽ không để mày trụ quá mười phút!"
Cuối cùng hắn cũng bắt được một cơ hội, lưu loát tránh đi một súng, áp sát La Thành.
La Thành tức khắc bị hai đài cơ giáp mang tính áp bách cực lớn vây quanh, tình cảnh hết sức gian nan.
La Thành mặt không đổi sắc, giơ tay tiếp chiêu, khi không thể lui được nữa bèn triệu hồi vũ khí cụ tượng hóa, chém về phía Christine, mặc kệ hiệu quả ra sao, La Thành nhanh chóng thu hồi đao.
Bởi vì đang ở trong biển sét, vũ khí cụ tượng hóa cũng dẫn điện, mà một khi vũ khí cụ tượng hóa bị sét đánh trúng, tổn hại có thể trực tiếp dẫn đến việc tinh thần lực tiêu hao nhanh hơn.
Trước mắt Phương Trí Duy sáng ngời, bắt lấy khe hở thời gian - ba giây thu hồi vũ khí của hắn, súng phân ly nguyên tử bắn về phía La Thành. Christine hiểu ý, sau khi bị đao chém lay động một lát bèn nâng bàn tay to, kiềm chế không để La Thành đào thoát.
Tức khắc, cánh tay phải cơ giáp La Thành liền bị ăn mòn một lỗ đen nhỏ bằng đồng xu. Vũ khí tiêu chuẩn của cơ giáp chỉ có hai thanh súng laser có sẵn, súng phân ly nguyên tử của Phương Trí Duy là hắn dùng học phân đổi được, giờ khắc này cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
La Thành thế nhưng định lấy tay không đoạt súng của hắn, Phương Trí Duy tâm cả kinh điều khiển cơ giáp nhảy ra xa. La Thành cười, không đuổi theo mà nhanh chóng lui về phía sau, tuy cơ giáp bị thương nhưng cũng đã đột phá được vòng vây của hai người.
"Ba năm không gặp, mày đã tiến bộ nhiều." Christine cắn răng, lạnh như băng nói.
La Thành giơ cánh tay, điều khiển cơ giáp dựng ngón giữa.
Ánh mắt Christine hung ác nham hiểm, đối với việc bản thân chậm chạp không đánh bại được La Thành càng thêm bực bội, cơ giáp lập tức nhấc chân, đột nhiên theo đường cong công kích về phía La Thành.
Đối với Christine đột nhiên bão táp lao tới, La Thành cũng đã sớm có chuẩn bị.
Một đạo laser bỗng nhiên bắn trúng Christine, người công kích là Địch Cảnh trong suốt không có cảm giác tồn tại ở giữa không trung. La Thành bắt được cơ hội này, nghiêng người tránh đi Christine, lao về phía Phương Trí Duy.
Bên kia, cơ giáp hình chuột của Kỷ Gia Duyệt có ưu thế rất lớn, thân thể bé nhỏ linh hoạt chạy trên mặt đất, qua lại khiêu khích bốn đối thủ. Lực công kích không lớn, nhưng có thể khiến đối thủ trở tay không kịp mà tan tác đội hình.
Mũi tên Trương Diêu Phong bây giờ căn bản không sử dụng được, đơn giản liền cận chiến.
Tường đất của Bàn Tử không có lực công kích, nhưng đột nhiên trồi lên có thể cường ngạnh đẩy lui cơ giáp quân địch. Khi Bàn Tử phát hiện một kẻ trong đối phương không cẩn thận mà đụng phải tia chớp, liền thích chơi người ta, hướng nào nhiều lôi điện liền đẩy hướng đó, là người có lực công kích mạnh nhất trong cả ba.
Như vậy, ba người cũng có thể đánh với bốn người đối phương khó phân thắng bại, mà dựa theo thế cục trước mắt, thời gian càng dài, ưu thế của bọn họ càng lớn.
Cục diện chiến đấu nhất thời lâm vào thế giằng co.
Khán giả thấy liền thích, nhiệt liệt thảo luận.
"La Sát quả nhiên là La Sát, lấy một địch hai mà không rơi xuống hạ phong!"
"Tôi thấy hắn không kiên trì được lâu, nếu không có gì ngoài ý muốn hẳn là Christine thắng."
Học sinh học viện quân sự Liên Bang tụ tập một chỗ, một người cười nói: "Cũng chỉ có tên La Thành này nhìn được, những người khác, chậc chậc. đại học Hoa Đô rõ ràng xuống dốc, lại còn chống chế, thi đấu năm mươi năm đều thua chúng ta, thật đúng là buồn cười."
"Có cái gì đáng kiêu ngạo, lượng huấn luyện của trường quân đội chúng ta không phải thứ bọn họ có thể so sánh, bọn họ thua là bình thường."
Bên cạnh có học sinh đại học Hoa Đô không vui: "Các người thì khác gì, nếu tính theo cá nhân, La Thành, Christine bọn họ có thể hạ gục một đống lớn các người, các người thắng còn không phải dựa vào tiện nghi đoàn đội sao."
"Ha hả, chiến đấu chưa bao giờ là chuyện của một người, phương pháp giáo dục của trường các cậu đi trật, sức chiến đấu cá nhân có mạnh đến đâu, giữa trăm triệu Trùng tộc cũng không nhặt về được cái mạng. Đoàn đội mới là căn bản. Nếu không tại sao thi đấu năm nay của trường các cậu lại dùng hình thức đoàn đội? Còn không phải do nhận ra sai lầm sao?"
Người đại học Hoa Đô bị bật lại không nói được gì, rầu rĩ không vui.
"Thời cơ đánh vỡ cục diện bế tắc đã tới!"
Lực chú ý của người xem lại một lần nữa bị thi đấu hấp dẫn, chỉ thấy sáu thân ảnh nhanh chóng tiếp cận chiến trường Christine cùng La Thành.
"Là ai?"
"Ta nhìn thấy người dẫn đầu là Norman!"
"Là sinh viên năm nhất duy nhất kia? Là đội năm nhất duy nhất lọt vào chung kết."
"Hỏi sao bọn họ lọt được vào chung kết, thành viên bên trong hầu như đều là những người ưu tú nhất năm nhất."
"Không biết bọn họ định xử lý thế nào với quyết đấu của các đàn anh."
Trong đấu trường, La Thành cùng Christine không hẹn mà cùng dừng lại, ở tình huống chưa phân rõ địch ta, tùy tiện hành động chỉ khiến người khác nhặt được tiện nghi.
"Xin chào các đàn anh." Thanh âm thập phần có lễ phép.
Christine nhăn mi lại, không phải phải người hắn đợi.
Norman điều khiển cơ giáp hình người chậm rì rì tiến lên, cách năm mét liền dừng lại, "Tại sao các đàn anh không tiếp tục? Chúng tôi đang xem đến nghiện đó."
Christine quay đầu hướng La Thành nói: "Nếu không, cùng nhau dạy dỗ đàn em nhỏ?"
"Đồng ý." La Thành nói.
Norman