Vương Tử Văn đang muốn ôm chân Thẩm Lãng lần nữa, nhưng không ngờ Thẩm Lãng lại đá một cú quyết đoán, lần này trực tiếp đá bay Vương Tử Văn đụng vào cây cột trên sảnh chính.
Rầm!
Vương Tử Văn ôm đầu đau đến khóc thét.
“Xin lỗi kiểu gì tôi cũng không đồng ý.
”
Thẩm Lãng trực tiếp khiến anh ta tuyệt vọng, không để cho anh ta có bất kỳ cơ hội xoay chuyển nào.
Mà đến lúc này Vương Tử Văn cũng đã hiểu rõ rằng không còn cơ hội nào bù đắp.
Nhà họ Vương sẽ phá sản, bản thân sẽ gánh vác nợ nần to lớn, thậm chí còn bị kiện, tất cả đều xong hết rồi.
Vương Tử Văn sụp đổ, còn không chịu nổi kích thích, trong phút chốc sẽ phát điên.
Anh ta điên điên khùng khùng, miệng cứ lẩm bà lẩm bẩm, vứt đồ lung tung trong sảnh lớn, rượu vang và ly rượu bị đập nát bét.
Mọi người vừa nhìn liền biết đây là hoàn toàn bị điên rồi, tinh thần không tỉnh táo.
“Nhìn dáng vẻ của cậu Vương có vẻ là bị kích thích.
”
“Chẳng trách quỳ xuống trước mặt Thẩm Lãng, thì ra tinh thần có vấn đề.
”
“Lẽ nào Vương Tử Văn vốn có bệnh tâm thần rồi đột nhiên lên cơn tại nơi diễn ra cuộc họp hằng năm?”
“Nhất định đúng rồi, nếu không thân phận anh ta cao quý như vậy, sao có thể quỳ gối trước kẻ ở tầng lớp dưới cùng Thẩm Lãng này.
”
“Đáng tiếc đáng tiếc, một đời tài tử tài liền sụp đổ như vậy!”
Rất nhiều người vẫn chưa hiểu rõ, vì sao Vương Tử Văn điên, vì sao quỳ gối trước mặt Thẩm Lãng.
Chẳng qua chuyện này không quan trọng, quan trọng chính là Thẩm Lãng đã bắt Vương Tử Văn trả cái giá thật đau đớn và thê thảm.
Vương Tử Văn còn đang quậy phá, Lý Hàn Lâm cảm thấy cuộc họp hằng năm của mình quan trọng như vậy, không thể để Vương Tử Văn tùy ý gây chuyện nên bèn tiến lên ngăn cản.
Nhưng lúc này một bàn rượu bên kia trực tiếp bị một người lật úp, các món ăn trên bàn, bánh ngọt và rượu đỏ, đều rơi vãi trên mặt đất, kêu tanh tách.
Lý Hàn Lâm tức giận quay đầu nhìn lại, từ đầu tới cuối đều là Vương Thanh Minh.
“Ông Vương, ông… Ông làm gì vậy?”
Lý Hàn Lâm xông tới, đã thấy Vương Thanh Minh quay về phía ông nở nụ cười ngốc nghếch: “Ha ha, cái khỉ khô, tài sản nhà ông đều là của nhà họ Vương tôi, của ông cục phân á.
”
Nhìn thấy bộ dạng này của Vương Thanh Minh, Lý Hàn Lâm kinh hoàng không thôi, lẽ nào ông Vương cũng điên rồi?
Chính như Lý Hàn Lâm suy nghĩ, Vương Thanh Minh cũng trở nên giống Vương Tử Văn, bị kích thích nên tinh thần có vấn đề.
Điều này thực sự khiến cho Lý Hàn Lâm không biết nên làm như thế nào, lúc trước rõ ràng vẫn rất tốt, vì sao hai ông cháu đột nhiên phát điên?
Chỉ có Thẩm Lãng biết sự thật.
Nhà họ Vương gặp họa lớn ngập đầu, từ đây nhà Vương gánh phải món nợ khổng lồ, mãi mãi không thể trở mình.
Cuộc sống đã từng xa hoa, bây giờ gánh vác món nợ khổng lồ, chênh lệch lớn như vậy không điên mới là lạ.
Lý Hàn Lâm hoàn toàn bất lực nên không thể làm gì khác hơn là nhờ người ta đưa ông cháu nhà họ Vương tới bệnh viện số hai tỉnh thành.
Vương Tử Văn và Vương Thanh Minh đi rồi, nơi diễn ra cuộc họp hằng năm càng thêm vắng lặng, cuộc họp hằng năm vẫn phải tiếp tục, nhưng buổi cầu hôn của Vương Tử Văn chưa thành công.
Nhìn bàn rượu đã một lần nữa dọn dẹp sạch sẽ, Lý Hàn Lâm chìm trong suy nghĩ.
Bây giờ Vương Tử Văn điên rồi, ông ta đương nhiên không để Vương Tử Văn làm cháu rể nhà họ Lý nữa, càng không thể làm thông gia với nhà họ Vương.
Nghĩ tới đây, Lý Hàn Lâm tính kế lên người Tạ Lâm Vũ.
“Cậu chủ nhà họ Tạ xuất thân từ nhà có tiếng ở thành phố, nhà họ Lý tôi muốn trèo cao, thực sự có hơi khó khăn, nhưng cũng không phải không có cơ hội, việc do nơi người làm mà.
”
Suy nghĩ này vừa bắt đầu nảy sinh trong lòng Lý Hàn Lâm, nhưng lúc này lại nhìn thấy cháu gái Lý Thư Yểu đi về phía Thẩm Lãng.
“Thư Yểu, cách xa thằng nhóc kia một chút, cháu không muốn trở thành bà chủ của người thành phố à!”
Lý Hàn Lâm tưởng rằng cháu gái chỉ đi qua chế nhạo Thẩm Lãng vài câu, lại nghe cháu gái nói như thế này: “Thẩm Lãng, xin lỗi, tôi vẫn hiểu lầm anh, là tôi coi thường anh, anh là người có tài thực sự.
”
Khi Lý Thư Yểu biết được toàn bộ bức tranh Việt Nam “Thiệp Đan Dương” kia lấy từ tay của Thẩm Lãng, trong lòng cô đầy sự kính trọng và khâm phục.
Vừa có thể tấu vang cây đàn ngàn năm thời Lý, lại thông thạo làm thơ và vẽ tranh, thậm chí trình độ làm thơ và vẽ tranh còn vượt qua rất nhiều thế hệ trước của tỉnh thành, trong mắt Lý Thư Yểu quả thực là một người toàn năng.
Mà so với Vương Tử Văn, bất kể là nhân phẩm hay tài năng và học vấn đều hạ xuống mức tầm thường.
Tuy nhiên, Thẩm Lãng gặp bất lợi về trình độ học vấn và gia cảnh, nhưng anh có thể có được thành tích phi thường, điều này khiến Lý Thư Yểu cho rằng nó càng hiếm thấy hơn.
Khi Lý Hàn Lâm nhìn thấy cháu