Cô ấy tủi thân đến mức muốn khóc.
Bỏ ra nhiều công sức, cố gắng nhiều đến vậy nhưng cuối cùng chỉ nhận lại được một câu trả lời qua loa của Trương Đại Dũng.
Kẻ cầm quyền hiểm ác, đối đãi với nhân viên quá vô liêm sỉ!
Không, không thể nhượng bộ được.
"Tổng giám đốc Dũng, nếu ông không thực hiện được lời hứa của mình thì tôi đành chuyển lời đến cô Ninh Phỉ Phỉ rằng cô ấy có thể dừng hợp tác với chúng ta." Lâm Nhuyễn Nhuyễn gửi một tin nhắn cho Trương Đại Dũng.
Lúc này, Trương Đại Dũng đang ngồi trong phòng làm việc với Nhạc Sâm, vừa chuyện trò vừa khoe khoang.
"Cái cô Lâm Nhuyễn Nhuyễn này sao mà non nớt thế, cô ta dám đe dọa tôi cơ đấy.
Có tin tôi cho cô ta mất việc luôn không!"
Trương Đại Dũng đặt chén trà xuống, sau đó cầm điện thoại lên rồi cho Nhạc Sâm xem đoạn tin nhắn giữa mình và Lâm Nhuyễn Nhuyễn.
Nhạc Sâm xem xong thì cũng bật cười: "Đúng là ngây thơ mà, cô ta cứ tưởng Ninh Phỉ Phỉ sẽ nghe lời mình.
Thực ra là do Ninh Phỉ Phỉ đề cao khoản tiền lương đó thôi.
Thế mà Lâm Nhuyễn Nhuyễn cứ nghĩ mình là người lớn lao gì lắm, thực ra cô ta chẳng là cái gì cả."
"Bây giờ Lâm Nhuyễn Nhuyễn đã không còn giá trị sử dụng nữa, nếu cô ta không muốn tiếp tục làm việc thì tôi để cô ta cuốn xéo luôn cho rồi.
Thầm lặng làm việc thì không chịu, cứ muốn tỏa sáng làm tôi ngứa cả mắt." Trương Đại Dũng nói đùa.
"Ha ha, chú đừng quên bữa tiệc tối nay đấy nhé." Nhạc Sâm cười nói.
Từ khi tới công ty trực thuộc này làm Tổng giám đốc thì Nhạc Sâm cảm thấy thoải mái hơn hẳn.
Ở trụ sở chính của Tập đoàn nhà họ Tề, anh ta chỉ là một trợ lý nho nhỏ bên cạnh Tề Như Tuyết, không hề có bất kỳ quyền hành gì cả.
Thậm chí ngày nào anh ta cũng phải phục vụ Tề Như Tuyết cho đầy đủ, công việc đó khiến anh ta vô cùng mệt mỏi.
Nhưng anh ta cũng dựa vào "một nghề cho chín còn hơn chín nghề" nên mới được cấp trên yêu mến.
Nếu không với trình độ của anh ta thì sao có thể được phân phó đến công ty này để làm Tổng giám đốc được cơ chứ.
Mà Trương Đại Dũng cũng hiểu rõ lý do mà Nhạc Sâm có thể ngồi lên vị trí ngày hôm nay nên trong lòng ông ta thực sự không phục Nhạc Sâm.
Nhưng bây giờ thì Nhạc Sâm đúng là người tin cẩn nhất bên cạnh con gái lớn nhà họ Tề nên Trương Đại Dũng phải ra sức nịnh hót anh ta.
Hai người này đều mang ý đồ xấu trong lòng, đều là ngưu tầm ngưu mã tầm mã cả mà thôi.
Trương Đại Dũng hoàn toàn phớt lờ yêu cầu của Lâm Nhuyễn Nhuyễn làm cho cô ấy cực kỳ tức giận.
"Thật không công bằng mà! Mình chịu cực khổ nhiều như vậy, mà Thẩm Lãng cũng phải vất vả rất nhiều, đến cuối cùng lại bị một câu nói của Trương Đại Dũng lấp liếm cho qua.
Không có uy tín một chút nào cả!"
Đột nhiên Lâm Nhuyễn Nhuyễn nhớ ra, vừa nãy Thẩm Lãng nói rằng nếu có chuyện gì thì hãy đi tìm anh ngay lập tức, anh vẫn chờ ngoài cửa công ty.
Nên Lâm Nhuyễn Nhuyễn chạy một mạch ra ngoài tìm Thẩm Lãng.
Lúc này, Thẩm Lãng đang ngồi trong con Rolls Royce Phantom đẹp lộng lẫy đó.
Lúc Lâm Nhuyễn Nhuyễn kể cho Thẩm Lãng nghe toàn bộ mọi chuyện đã xảy ra thì Thẩm Lãng không hề biểu hiện vẻ mặt cực kỳ đáng sợ, dường như anh đã lường trước được chuyện này.
Mà Lâm Manh Manh thì lại đang lo lắng không yên.
Bởi chị cô ta bỏ bao công sức nhưng đều đổ sông đổ bể cả khiến cô ta cực kỳ đau lòng.
"Chị, lãnh đạo của công ty chị thật không biết xấu hổ, đây là kết quả của sự nỗ lực hết mình của chị, sao bọn họ có thể làm như thế được chứ!"
Lâm Manh Manh tức giận không nguôi, lên tiếng bênh vực chị gái mình.
Thế nhưng trong đáy lòng Thẩm Lãng lại là sự bình lặng yên ả.
Chốn công sở đầy rẫy nguy hiểm, Lâm Manh Manh vẫn còn ngây thơ quá.
"Thật ra thì chuyện này giải quyết rất dễ." Thẩm Lãng mở lời: "Giống như Nhuyễn Nhuyễn đã nói đấy, yêu cầu Ninh Phỉ Phỉ ngừng hợp tác với họ."
"Gì cơ! Ninh Phỉ Phỉ ký hợp đồng với công ty của chị tôi rồi, chị tôi làm gì có quyền yêu cầu cô ấy hủy hợp đồng được cơ chứ!" Lâm Manh Manh chỉ thấy Thẩm Lãng đang muốn làm mọi chuyện rối tung lên.
"Tất nhiên là Nhuyễn Nhuyễn có quyền." Thẩm Lãng trả lời bằng giọng bình tĩnh, tự nhiên.
Mà bấy giờ Lâm Nhuyễn Nhuyễn mới như bừng tỉnh, cô ấy khẽ vỗ vào gáy mình.
"Đầu óc chị đúng là mê muội cả rồi mà.
Anh rể em nói đúng đấy, chị dùng danh nghĩa cá nhân để ký hợp đồng với Ninh Phỉ Phỉ, không liên quan gì đến công ty cả.
Nên đúng là chị có quyền yêu cầu cô ấy hủy hợp đồng."
Giờ Lâm Nhuyễn Nhuyễn mới hiểu, thì ra Thẩm Lãng đã đề phòng từ trước.
Thẩm Lãng đã từng cố ý nhắc nhớ cô ấy rằng phải lấy danh nghĩa cá nhân ở trong bản hợp đồng, lúc đó Lâm Nhuyễn Nhuyễn không hiểu và còn thấy buồn bực.
Bây giờ rốt cuộc cô ấy cũng biết ý tốt của Thẩm Lãng.
"Thật hả chị?" Lâm Manh Manh cực kỳ vui mừng nên cô ta reo ầm lên: "Tốt quá rồi! Tương lai tươi sáng rồi!"
"Đúng thế, tất cả là nhờ có anh rể của em đấy, là do anh ấy đã dự liệu từ trước." Lâm Nhuyễn Nhuyễn cực kỳ nể phục Thẩm Lãng.
Đồng thời cô ấy cũng nhận ra chốn làm việc khắc nghiệt và hung hiểm ra sao.
"Đúng thế đúng thế, cuối cùng thì anh ta cũng làm được một việc có ích rồi." Trong chuyện hợp đồng lần này, Lâm Manh Manh thực sự phải nể phục Thẩm Lãng.
Mà Thẩm Lãng thì không muốn trả lời Lâm Manh