--- 16/05/2022 ---
Phác Kiến Nghĩa không ngờ sẽ nghe được câu trả lời như vậy, mặt đần thối ra.
Đồng Tuyết Lục nhướng mày: "Tôi nói đùa đồng chí Phác thôi, thật ra là Lục trong lục thảo."
(*) Lục thảo: cỏ xanh.
Đầu mọc cỏ xanh = Đầu đội mũ xanh = bị cắm sừng.
Phác Kiến Nghĩa: "..."
Anh ta vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng mà anh ta cũng không quá để ý, lại hỏi về vấn đề mình quan tâm nhất: "Vậy xin hỏi cô đang quen với Ôn Như Quy sao?"
Hàng lông mi của Đồng Tuyết Lục khẽ run, vẻ mặt lộ ra nét e thẹn: "Vâng.
Phác Kiến Nghĩa nghe được câu trả lời thì kích động chết đi được: "Thật không? Hai người đang yêu nhau thật à?"
Đồng Tuyết Lục tỏ ra nghiêm túc: "Đương nhiên là thật, tôi hẹn hò với Như Quy được hơn một năm rồi."
Hơn! Một! Năm!
Phác Kiến Nghĩa bị tin này làm cho ngơ luôn, ngẩn người nửa ngày mới bình tĩnh lại được.
Anh ta nghiến răng, hừ mạnh: "Chuyện lớn thế này mà tên kia lại không nói cho tôi biết! Hôm qua tôi hỏi anh ta, anh ta còn nói là chưa có ai, đúng là quá tồi!"
Quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, với tình cách của Ôn Như Quy, chắc chắn anh ấy sẽ không nói như vậy.
Đồng Tuyết Lục thản nhiên nhướng đôi lông mày thanh tú, lập tức lùi về sau một bước, bắt đầu màn biểu diễn của mình.
Cô che miệng, hoài nghi mà đánh giá Phác Kiến Nghĩa: "Nếu Như Quy không nói cho anh biết, vậy sao anh lại biết tôi?"
Phác Kiến Nghĩa gãi đầu, cười hề hề hai tiếng: "Cái này, he he..."
Đồng Tuyết Lục lại lùi về phía sau hai bước nữa, cau mày nhìn anh ta: "Có phải anh có mục đích xấu xa gì không? Tốt nhất anh nên thành thật khai báo đi, nếu như anh còn he he nữa, tôi la lên đấy!"
Nói rồi cô nhìn trước ngó sau, chuẩn bị như bất cứ lúc nào cũng có thể gào lên.
Phác Kiến Nghĩa thấy cô định la lên thật thì không khỏi hoảng hồn: "Đồng chí Đồng, cô đừng gọi người, tôi thật sự không có mục đích xấu xa gì đâu.
Sở dĩ tôi biết cô là bởi vì lần trước Như Quy..."
Để triệt tiêu sự nghi ngờ của Đồng Tuyết Lục, Phác kiến Nghĩa vội vàng kể chuyện Ôn Như Quy nhờ anh ta xử lý vụ Đồng Chân Chân, rồi anh ta phát hiện ra vụ án lần này có liên quan đến cô như thế nào, sau đó lại kể chuyện mình gọi điện cho Ôn Như Quy ra sao, chuyện bé bằng hạt đậu cũng kể ra hết.
Nghe anh ta nói xong, Đồng Tuyết Lục giật mình.
Cô hoàn toàn không ngờ Ôn Như Quy ra tay giúp mình nhiều như thế.
Cô còn tưởng rằng là do cô may mắn, thêm cả sự sắp đặt của cô nữa nên mọi chuyện mới thuận lợi như thế.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tại sao Ôn Như Quy phải giúp cô?
Chẳng lẽ vì cô xinh đẹp?
Sắc đẹp rất dễ khiến người ta để ý đến, nhưng cô nhớ đến gương mặt lạnh nhạt kia của Ôn Như Quy liền lắc đầu một cái, cô không nghĩ anh ấy là người như vậy.
Truyện Huyền Huyễn
Phác Kiến Nghĩa giải thích xong, đột nhiên trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ: "Không đúng nha, nếu như cô với Như Quy đã hẹn hò hơn một năm, vậy hẳn phải gặp ông cụ rồi mới đúng.
Sao khoảng thời gian trước ông ấy vẫn sắp xếp cho Như Quy đi xem mắt? Lẽ nào Như Quy không báo cáo với cả nhà?"
Hóa ra trai đẹp rồi cũng bị ép đi xem mắt thôi.
Đồng Tuyết Lục nhíu mày, chuẩn bị ăn ngay nói thật: "Đúng là anh ấy không nói với người nhà..."
Cô còn chưa nói hết câu đã bị Phác Kiến Nghĩa chặn họng: "Đồng chí chủ tịch đã nói, tất cả các mối quan hệ yêu đương không lấy kết hôn làm đích đến đều là chơi bời lưu manh, không ngờ Như Quy lại lưu manh như vậy!"
Đồng Tuyết Lục: "..."
Không phải đâu, đồng chí à, tốt xấu gì anh cũng nghe tôi nói hết đã chứ.
Ở nơi nào đó Ôn Như Quy bất chợt hắt xì hơi một cái, suýt nữa thì làm hỏng thành quả thí nghiệm mình vừa làm xong.
Phác Kiến Nghĩa càng nghĩ càng tức, trào dâng sự căm phẫn, nói: "Đồng chí Đồng! Cô đừng sợ, chuyện này tôi sẽ làm chủ cho cô, nhất định phải bắt anh ta cho cô một câu trả lời!"
"Thế thì không cần đâu, bởi vì..." Mặt Đồng Tuyết Lục hiện rõ vẻ hiền lành: "Tôi với đồng chí Ôn có phải mối quan hệ yêu đương gì đâu."
Phác Kiến Nghĩa nghe thấy vậy lại tiếp tục ngớ ra, đôi lông mày tức giận còn chưa kịp về lại vị trí ban đầu: "Không phải ban nãy cô mới nói hai người yêu đương hơn một năm rồi sao?"
Đồng Tuyết Lục mỉm cười: "Vừa nãy tôi đùa anh đó.
Nói ra thì, đồng chí Phác là cảnh sát, lòng người hiểm ác.
Đáng lẽ anh phải đề phòng thật kỹ mới đúng, không thể để người khác nói gì anh cũng nghe như vậy được, anh đơn thuần quá rồi!"
Phác - đơn thuần - Kiến Nghĩa: "..."
Phác Kiến Nghĩa lại ngẩn ra không biết lần thứ bao nhiêu, cứ như bị sét đánh trúng vậy, anh ta nhìn Đồng Tuyết Lộ với vẻ mặt không thể tin nổi.
Vậy là anh ta không những bị quay một vòng, mà còn ngây ngô đến mức bị moi hết thông tin?
Phác Kiến Nghĩa nhìn cô gái xinh đẹp cười tươi rói trước mặt mình, thật sự không có cách nào chấp nhận được sự thật mình là một tên ngốc.
Đáy mắt Đồng Tuyết Lục xẹt qua ý cười, hắng giọng: "Tôi phải về làm việc rồi, tôi đi trước đây."
Nói rồi cô quay người rời đi.
Đi được một đoạn, cô đột nhiên quay lưng lại nhìn.
Cô thấy Phác Kiến Nghĩa vẫn đứng yên tại chỗ, giống như con chim cánh cụt đang đứng đờ người ra, cô không nhịn được buột miệng cười thành tiếng.
Mặc dù đối phương trông có vẻ không thông minh lắm, nhưng cũng nhờ có anh ta cô mới biết được chuyện Ôn Như Quy âm thầm giúp đỡ mình.
Chỉ là tại sao Ôn Như Quy phải giúp cô?
Cô nghĩ một hồi cũng không tìm ra được nguyên nhân, có điều cô đã ghi nhớ kỹ chuyện này rồi.
Sau này nhất định phải tìm cơ hội trả ơn.
===
Đến khi bóng dáng Đồng Tuyết Lục biến mất khỏi nhà ga, hồn của Phác Kiến Nghĩa mới bay trở về.
Anh ta đeo bộ mặt thất vọng quay về đồn công an, nghĩ gì đó rồi nhấc máy gọi điện cho Ôn Như Quy.
Nhưng mấy người ở căn cứ nói, mấy ngày trước Ôn Như Quy đã xuất phát đến căn cứ thực nghiệm rồi.
Không biết bao giờ mới về, hỏi anh ta có muốn nhắn lại gì không.
Phác Kiến Nghĩa để lại tên của mình rồi dập máy.
Anh ta lia đầu lưỡi vào hàm răng, cảm thấy hình như mình đã làm hỏng chuyện rồi.
Nếu như Ôn Như Quy biết được thì không biết sẽ thế nào.
===
Đồng Tuyết Lục không đi làm việc mà về khu tập thể.
Cô lấy hết tất cả ga trải giường và vỏ gối Đồng gia đã nằm ngủ đem đi giặt, đem lõi gối phơi dưới nắng, sau đó quét dọn hết một lượt.
Khi tất cả đều sạch sẽ, cô mệt đến mức không đứng thẳng eo được nữa.
"Chị vất vả rồi, Miên Miên đấm lưng cho chị."
Đồng Miên Miên dùng đôi chân ngắn tũn bò lên giường, bàn tay bụ bẫm đấm loạn xạ vào thắt lưng của Đồng Tuyết Lục.
Cô nằm sấp trên giường, lầm bầm hờn dỗi: "Cảm ơn Miên Miên, em đấm mạnh hơn chút nữa đi, em đấm nhẹ quá."
Đồng Miên Miên nghe thấy chị gái nói vậy, lập tức nghiêng đầu đáp lớn: "Vâng!"
Sau đó nắm chặt quả đấm, hung hăng đấm xuống thắt lưng chị gái.
Đồng Tuyết Lục: "..."
Sức lực này mạnh hơn gãi ngứa một chút xíu thôi.
Đấm một lúc, cô xoay người lại ôm cục bột nhỏ hôn một cái: "Đám người bà nội đi rồi, Miên Miên có vui không?"
Cục bột nhỏ gật đầu lia lịa: "Vui ạ!"
Ngừng một lát, cô bé nhích lại gần chị gái nhỏ giọng tỉ tê: "Miên Miên không thích anh trai kia!"
Cái ông anh kia cứ thích véo má cô bé, lần trước anh ta còn dùng sức ôm cô bé nữa, cô bé đau lắm.
Đồng Tuyết Lục xoa đầu cục bột nhỏ: "Chị cũng không thích anh ta."
Sau khi nói xong cục bột nhỏ vẫn còn chút bất an nhưng không ngờ chị cũng ghét anh trai kia, nên cô bé không còn sợ nữa: "Sau này anh trai kia còn đến đây nữa không ạ?"
"Không đến nữa." Chí ít thì trong một thời gian ngắn sẽ không đến được.
Năm năm sau cậu ta trở về từ Đại Tây Bắc, khi đó Đồng Miên Miên mới tám tuổi rưỡi, vẫn còn rất nhỏ, không tránh được nguy hiểm.
Nhưng cô sẽ không để đối phương có cơ hội tiếp cận con bé.
Đồng Gia Minh và Đồng Gia Tín đi học về biết người ở quê đã đi hết rồi, cả hai đều rất ngạc nhiên.
Đồng Gia Tín trợn tròn mắt, hỏi đi hỏi lại: "Bọn họ đi thật rồi sao? Sau này sẽ không quay lại đây nữa hả?"
Sau khi nhận được đáp án chắc chắn, cậu ta vui đến mức lăn lộn trên đất.
Đồng Gia Minh bình thường kiệm lời không thể hiện vui buồn, lúc này cũng cong môi cười, đáy mắt có ngọn lửa vui mừng đang lập lòe.
Đồng Gia Tín gãi đầu, mặt đầy mong đợi nhìn Đồng Tuyết Lục: "Vậy bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ không phải ăn dưa chua nữa hả?"
Đồng Tuyết Lục lắc đầu: "Đương nhiên...!không phải."
Cả gia đình kia cũng vì ăn uống quá xa xỉ, tác phong tư bản mới bị đuổi về quê.
Nếu như bọn họ vừa đi, bọn cô lập tức cũng ăn uống thịnh soạn theo thì mọi người sẽ nhìn nhận bọn cô thế nào?
Thực ra theo như cô nói, tốt nhất vẫn là đổi một công việc khác, chuyển chỗ ở.
Nếu không sau này bọn cô khó có thể làm chuyện mình muốn làm, ăn thứ mình muốn ăn.
Đồng Gia Tín nghe vậy liền gào lên, hay tay che mặt ngã lăn ra đất.
Không có thịt thì sống thế nào được đây!
Có điều, để ăn mừng người ở quê đã đi hết, tối hôm đó Đồng Tuyết Lục vẫn làm hai đĩa cải xào tỏi.
Mấy chị em bọn họ đã ăn cháo trắng dưa chua nhiều ngày như thế, lúc này tuy rằng chỉ có thể ăn cải xanh xào tỏi vẫn cảm thấy rất tuyệt vời.
Đồng Gia Tín ăn cơm với nước rau ăn tận ba bát liền, bụng cậu ta căng lên to tròn.
Cơm nước xong xuôi, vẫn là Đồng Gia Tín đi rửa bát như mọi khi, Đồng Miên Miên đi sang nhà hàng xóm tìm Trư Đản chơi cùng.
Trong phòng chỉ còn lại Đồng Tuyết Lục và Đồng Gia Minh.
Đồng Tuyết Lục nói: "Sở dĩ tôi để Đồng Chân Chân đến nông trường lao động cải tạo là bởi vì sợ cô ta sẽ ra tay đánh Miên Miên."
Cô kể lại vắn tắt chuyện ngày hôm đó, cũng không trốn tránh lỗi sơ suất của mình.
Hôm đó do cô quá sơ suất, không nên đưa Đồng Miên Miên cho mẹ Đồng trông.
Sau khi chuyện đó xảy ra, sở dĩ cô không nói cho hai anh em Đồng Gia Minh biết là vì thời cơ chưa thích hợp.
Vợ chồng Đồng Đại Quân tuy rằng không phải do nguyên chủ hại chết, nhưng vẫn liên quan đến cô.
Lúc đó cô mới về Đồng gia được một ngày đã hại Đồng Miên Miên bị người ta đánh, hai anh em họ mà biết được nhất định sẽ sinh ra lòng thù địch càng nặng nề hơn với cô.
Cô thừa nhận cô làm như vậy là có ý đồ riêng.
Nhưng với tình hình lúc đó, nói cho bọn họ biết cũng không có ích gì.
Hơn nữa càng làm cho quan hệ đôi bên trở nên gượng gạo hơn.
Đối với đôi bên đều không phải chuyện tốt đẹp gì, cho nên cô mới chọn cách giấu giếm.
Đồng Tuyết Lục nói xong, trong phòng liền trở nên yên tĩnh.
Đồng Gia Minh cụp mắt xuống, hồi lâu sau mới từ tốn lên tiếng: "Việc này tôi biết rồi, không cần nói cho Gia Tín biết đâu."
Đồng Tuyết Lục nắm bắt thời cơ rất chuẩn, nếu như Đồng Gia Minh biết chuyện ngay lúc đó, chắc chắn cậu sẽ không rộng lượng để cô ở lại căn nhà này.
Nhưng bây giờ, trải qua một lần liên thủ đuổi cả gia đình kia về quê, có mấy lời Đồng Gia Minh cũng không tiện nói ra.
Huống chi, mặc dù trong việc này Đồng Tuyết Lục có sơ suất, nhưng người đánh Miên Miên là Đồng Chân Chân.
Cho dù cậu muốn trách thì cũng chỉ có thể trách Đồng Chân Chân mà thôi.
Đồng Tuyết Lục thấy thái độ của cậu khá tốt, trong lòng thầm thở phào một hơi.
Cô đứng dậy đi ra ngoài tắm rửa cho Đồng Miên Miên.
===
Mệt mỏi cả một ngày trời, Đồng Tuyết Lục tắm rửa sớm rồi ôm cục bột nhỏ lên giường.
Không biết