Du Hành xuống lầu sau khi gõ cửa, anh phát hiện cửa không khóa, bên trong lộn xộn cả lên.
"Xe cứu thương đến chưa?"
Trong thế giới nhiệm vụ trước, không phải anh bá khí lộ ra thiên phú dị bẩm, vừa nói ra khỏi miệng đã được Lục Quân tin cậy, nghe theo anh.
Mà vì anh lợi dụng thuộc tính linh hồn [hiền giả], lúc nói chuyện hay làm việc đều bày ra năng lực của mình, lúc này mới khiến Lục Quân một người đã từng là tổng chủ tịch quốc hội quốc gia xem anh là tâm phúc, sau khi chết cũng giao lại thế lực cho anh.
Một tổng chủ tịch quốc hội quốc gia, đặc biệt người đã từng bị phản bội, cũng có thể hiểu sự phòng bị trong lòng đạt đến trình độ nào.
Lúc đó tất cả kế hoạch đều tiến triển thuận lợi, Du Hành mới hiểu được thuộc tính linh hồn [hiền giả] thực dụng đến cỡ nào.
Lúc này, anh cũng rất nhanh lấy được sự tín nhiệm của nhà này, ồn ào hô hào: "Bác sĩ à nhanh cứu mạng! Con dâu tôi sắp sinh đến nơi rồi!"
"Con dâu tôi đau bụng, nhanh cứu mạng đi bác sĩ."
Du Hành nhanh chóng đi qua bắt mạch cho phụ nữ có thay, sờ bụng, vị trí bào thai không ngay.
Vốn đây không tính là vấn đề lớn, hiện tại trình độ y học phát triển, sinh mổ đã rất phổ biến, nhưng bây giờ mưa to nước ngập sâu, không cách nào kịp thời đưa thai phụ đến bệnh viện.
"Tôi điều chỉnh vị trí bào thai cho cô ấy, các người động viên phụ nữ có thai đi." Trước hết anh châm cứu cho phụ nữ có thai mấy kim, năng lực thành thạo thoáng chốc đã kìm chế người phụ nữ có thai, rất nhanh tiếng kêu la đầy đau đớn của thai phụ nhỏ dần, trên mặt cũng có huyết sắc.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Con dâu cố gắng đi con, đứa bé sắp ra rồi!"
"Cố gắng lên cố gắng lên, đứa bé sắp ra được rồi!"
Sau ba mươi phút, em bé được thuận lợi sinh ra, tiếng khóc rung trời, nghe tiếng khóc cũng biết rất khỏe mạnh.
"Cảm ơn! Rất cảm ơn ngài!" Đối mặt với người một nhà nói lời cảm ơn này, Du Hành lại có chút nặng nề, anh lau sạch sẽ em bé rồi bọc lại đưa em bé cho bà nội, bà nội mừng không ngừng gọi: "Ôi cháu gái ngoan của bà, cháu ngoan của bà, bà thương cháu nhất trên đời..."
Người một nhà vây quanh sản phụ và em bé sơ sinh, trên gương mặt tràn đầy niềm vui.
Du Hành đi ra phòng sinh, nói khẽ cha em bé sơ sinh và ông nội: "Tôi nói với hai người một chuyện, hai người nhìn tay và chân của em bé, tốt nhất nên đưa đến bệnh viện kiểm tra một lần."
Nghe xong lời này, cha em bé sơ sinh chấn kinh hỏi nhanh: "Đứa bé làm sao vậy ạ?"
"Nhỏ giọng một chút, đừng kinh động sản phụ."
Đợi sau khi Du Hành rời khỏi, hai cha con cùng nhìn nhau, vào nhà lại bảo sản phụ nghỉ ngơi thật tốt, rồi ôm em bé ra ngoài, hai người cẩn thận cởi tã lót của em bé, cẩn thận từng ly từng tí mở nắm đấm nắm chật của em bé ra.
"Hic!" Hai người không nhịn được phát ra tiếng kinh hô.
Chỉ thấy ở giữa năm ngón tay nho nhỏ của em bé có một thầng thịt như màng dính, ngón chân cũng như thế.
Trong lúc Du Hành về nhà, đã nghĩ đến tình trạng của em bé sơ sinh vừa mới chào đời kia, tay chân rõ ràng đều có dị hóa đặc thù, chẳng lẽ thế giới nhiệm vụ này cũng có chuyện đồng hóa? Nhưng đứa nhỏ chỉ vừa mới chào đời, chẳng lẽ thai phụ đã ăn gì đó sao?
Đã qua hai ngày, người nhà tầng dưới mang theo đồ đạc lên nói lời cảm ơn, bắt tay anh càng nói không ngừng: "May mắn mà có ngài!"
Anh còn lén lút hỏi: "Bệnh viện nói như thế nào?"
Vẻ mặt cha em bé khó chịu: "Tra không ra! Rõ ràng vợ tôi đều làm đủ loại kiểm trả, đều nói không có vấn đề gì, thật sự không nghĩ ra tại sao lại bị như vậy.
Bác sĩ nói sắp xếp thời gian làm phẫu thuật, đứa bé còn nhỏ, sẽ khôi phục lại." Vị ba ba mới sinh này đau lòng con gái muốn chết, nói xong lau nước mắt: "Mới ra đời có mấy ngày, vẫn còn nhỏ như vậy đã phải động dao động kéo."
Du Hành an ủi nói: "Nhất định sẽ không có chuyện gì nữa, cậu là cha rồi, phải kiên cường lên."
"Còn phải xin anh Trương giữ bí mật giúp Niếp Niếp nhà chúng tôi đấy."
"Yên tâm đi, tôi sẽ không nói với người khác."
Quả thật Du Hành ngay cả mẹ Trương đều chưa nói, chỉ nói: "Đêm đó vợ hắn khó sinh, con giúp đỡ một chút."
"Nên làm nên làm đấy." Mẹ Trương chor ằng con trai giúp đưa ra xe cứu thương các loại, còn có chút thấp thỏm không yên nói: "Sao lại đưa nhiều lễ thế này." Có cả thuốc lá, rượu, kẹo...!nhìn thế nào cũng không phải hàng rẻ.
"Nhà chúng ta tặng vòng bạc và khóa bạc, đáp lễ."
"Ừ, vậy được."
Anh mặc bộ áo mưa liền quần rồi đi ra ngoài, đến cửa hàng mua một chiếc vòng tay bạc và và một khóa bạc.
Trong lúc đi trên đường anh vô cùng cẩn thận, chỉ sợ tai họa giáng xuống bất ngờ đập trúng đầu mình, lúc đi đến một cửa khẩu thoát nước, anh thấy ngay chỗ đó có nước xoáy chảy đến chảy đi, một đứa bé tay mắt lanh lẹ thò tay một cái, vui mừng kêu to: "Tớ bắt được cá rồi này!"
"Woa woa woa!"
"Bắt được cá rồi...!"
Bọn nhỏ vây quanh cùng nhau chạy về nhà, cứ như đào được bảo bối vô giá, có lẽ thật sự chịu ảnh hưởng của nguyên chủ, anh cảm thấy trẻ con hoạt bát lanh lợi thật đáng yêu đấy, không tự chủ được lại nhớ đến bộ dáng khi còn bé của Trương Trí.
Sau đó Du Hành thu liễm nụ cười vui vẻ, anh cảm giác được đây là lần đầu tiên ý thức của cổ thân thể này lưu lại đấy.
Lúc đối mặt với Trương, suy nghĩ đến vấn đề con trai Trương Trí, anh sẽ cảm giác một vài cảm xúc không thuộc về mình nổi lên.
Anh nghĩ, có lẽ Trương Hằng Phúc còn nghĩ cho con trai mình.
Cho nên chỉ có chồng ở nhà chăm sóc vợ ở cử, ông bà nội đều trông chừng ở bệnh viện.
Mẹ Trương có lòng tốt, giúp chăm sóc sản phụ, kể cho cô ấy nghe một vài chuyện cần chú ý khi ở cử.
Khoảng cách hai nhà gần thêm, Du Hành cũng yên tâm để bà lão một mình đi ra ngoài, anh rèn luyện thân thể ngay tại nhà.
Cuộc sống trôi qua như vậy rất thoải mái dễ chịu, thẳng đến giữa tháng năm, trong tin tức anh nhìn thấy một chỗ đê đập bị hồng thủy chấn vỡ tung, hồng thủy xông thẳng vào thành phố, làng xóm nông thôn chung quanh đó.
Trên TV những hình ảnh xóc nãy khiến