Kỷ Sơ Hạ theo bản năng lùi ra sau một bước, lưng đụng vào cái bàn phía sau. Tần Ý cúi người về phía trước, đầu gối chen vào giữa hai chân cậu. Nửa người dưới của hai người gần như dán vào nhau, Kỷ Sơ Hạ có thể cảm nhận được rõ ràng hình dáng nơi đó đang nhô ra của đối phương.
Cuối cùng cậu cũng biết cái gì là tự làm bậy không thể sống: "Hiệu quả nhanh như vậy sao..."
"Em đang đùa cái gì vậy." Tần Ý ghé sát vào tai cậu, khàn khàn nỉ non: "Em cố ý đúng không?"
"Không có." Kỷ Sơ Hạ nhỏ giọng, khí thế cũng yếu đi.
"Em muốn anh làm gì với em? Trước đây không phải em không thích mấy chuyện này sao?"
"Em không muốn nợ anh."
"Vậy nên nhất định phải dùng cách này trả nợ? Em chỉ có thứ này có thể cho anh sao?"
"Vậy anh muốn cái gì?" Kỷ Sơ Hạ nâng mắt, nhìn thẳng vào hai mắt của Tần Ý, cảm xúc trong con ngươi tối đen sâu không thấy đáy của hắn làm cậu mờ mịt không biết phải làm sao.
Ngón tay Tần Ý chạm vào vị trí trái tim Kỷ Sơ Hạ: "Nơi này."
Lông mi Kỷ Sơ Hạ run rẩy: "Em không dám."
"Tại sao?"
"Chủ tịch Tần muốn ai mà không được, người như em thì tính cái gì... Em rất cảm kích anh đã giúp em, anh có hứng thú thì em thỏa mãn, không phải như vậy rất tốt sao? Anh muốn em trao trái tim cho anh thì quá gây khó dễ rồi. Nếu em thật sự trao trái tim, một ngày nào đó anh chán em thì em phải làm sao? Đến lúc đó không phải em rất đáng thương sao?"
"Em không tự tin về bản thân như vậy?"
"Em có cái gì để tự tin?" Kỷ Sơ Hạ buồn cười nói: "Chẳng lẽ em nên nghĩ rằng dựa vào cái mặt đẹp thì sẽ bảo đảm chủ tịch Tần sẽ không chán? Trước kia anh đã bao nuôi mấy tiểu minh tinh rồi? Cảm giác mới mẻ nhất kéo dài bao lâu?"
"Không hề có một ai. Nếu anh giống như những lời em nói, cần thiết làm đến bây giờ sao?"
Kỷ Sơ Hạ rất khó hiểu: "Trước kia rõ ràng anh rất chán ghét em, rất khinh thường em, tại sao hiện tại lại có suy nghĩ này?"
"Em muốn nghe anh nói rõ sao? Muốn anh nói cho em biết, rốt cuộc em tốt đẹp đến cỡ nào?"
Tần Ý ép sát từng bước, Kỷ Sơ Hạ ngậm miệng không hỏi nhiều. Những lời Tần Ý nói không phải là lời mà cậu muốn nghe, nếu còn kéo xuống như vậy sẽ không có khả năng đạt thành nhận thức chung. Cậu chỉ muốn trả nợ, không nguyện ý dấn thân vào lao tù.
Tần Ý ôm Kỷ Sơ Hạ vào lòng, kéo tay cậu đè lên vị trí trái tim hắn, để cậu cảm nhận được nhịp đập trái tim: "Anh biết em hiểu, đây mới là giao dịch công bằng mà anh nói."
Kỷ Sơ Hạ vẫn lắc đầu, Tần Ý hiểu rõ không thế bức bách cậu. Kỷ Sơ Hạ có quá nhiều lo lắng, tính cảnh giác cũng rất cao, sẽ không dễ dàng tin tưởng hắn, nhưng hắn lại có kiên nhẫn.
Cậu em của hắn vẫn rục rịch ngóc đầu dậy như trước, ăn nhiều hải sản như vậy, quả thật cũng có hiệu quả. Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất chính là do người mà hắn đang ôm trong lòng, hắn cũng không phải là Liễu Hạ Huệ.
Kỷ Sơ Hạ cảm nhận được, do dự một lúc rồi nhỏ giọng đề nghị: "Hay là chúng ta vào phòng tắm... Em giúp anh."
Tần Ý ôm cậu càng chặt hơn, ghé vào tai cậu nói: "Được."
Phòng tắm rất nhỏ và chật chội, không đến mấy mét vuông, hai người đàn ông to lớn chen chúc có hơi khó khăn. Kỷ Sơ Hạ bị Tần Ý đè trong góc tường, cúi đầu chậm rãi kéo dây kéo quần tây, cách quần lót vuốt ve cậu nhỏ cứng rắn nóng bỏng của hắn.
Tần Ý nắm lấy tay Kỷ Sơ Hạ kéo vào trong quần lót. Đây là lần đầu tiên cậu chạm vào dương v*t của người khác ngoại trừ bản thân, cảm giác trong tay làm cậu hoảng hốt, mặt đỏ rực như muốn chảy máu.
Tần Ý kè sát vào tai cậu thở dồn dập, âm thanh khàn khàn gợi cảm. Cậu cảm thấy lỗ tai hơi ngứa, muốn tránh lại không có đường lui. dương v*t trong tay nặng trịch, vừa thô vừa dài, một bàn tay cậu cầm không hết, cậu