Thanh Sơn dìu Hư Không đứng lên.
Đầu lâu trong tay Ninh Hoàn không ngừng trào máu tươi hai bên khóe miệng, "Lần này sư phụ thật sự phải đi".
Y quay người, bàn tay còn dính đầy máu khẽ xoa đầu đồ đệ.
Hư Không nghẹn ngào, dùng sức lau mắt.
Thanh Sơn lắc đầu nói, "Người chết đã chết rồi, người sống còn tại, ngày sau ngươi càng phải kiên cường hơn".
Thanh âm của y đã rất nhẹ nhưng vẫn kiên trì lên tiếng, thở hổn hển một hồi sau, y tự giễu mà cười một tiếng.
"Còn nhớ ngày ta quyết định lên Tam Thanh sơn, mẫu thân cũng kéo tay nói lải nhải cả đêm, đến hôm nay ta mới thực sự cảm nhận được tâm trạng của người lúc đó.
Hư Không a, nếu có thể sư phụ còn muốn cùng ngươi nói nhiều hơn...".
Thanh Sơn khẽ nâng khóe môi thành một đường vòng cung tựa như vô hình, y cười buồn bã, "Ta không phải một sư phụ xứng chức, ngày sau chỉ có thể dựa vào chính ngươi..."
Thiếu niên ngẩng đầu, đôi mắt đen láy mờ mịt nhìn về phía Thanh Sơn.
Môi y khẽ run khó khăn hô một tiếng "Sư phụ", luống cuống nhìn máu tràn ra càng nhiều từ khóe môi Thanh Sơn.
"Tách" một giọt lệ trong veo chảy dài theo gò má, thấm vào nền đất...
Cửa đá bị Tương Ninh khóa chặt đã mở ra.
Khuôn mặt tái nhợt rốt cuộc cũng lộ vẻ thư thái mỉm cười, chậm rãi khép mắt.
Hư Không ngước đầu hít một hơi thật sâu, y chậm rãi lui về sau một bước vén đạo bào cung kính quỳ sụp xuống trước đầu người.
Trán chạm vào nền đá lạnh như băng, nước mắt từng giọt từng giọt hòa cùng bùn đất.
Thiếu niên run rẩy, giờ phút này cuối cùng cũng vang lên tiếng gào khóc nức nở...
Bỗng nhiên thân thể như thoát lực ngã xuống, Ninh Hoàn nhanh chóng được một vòng tay ấm áp vững vàng tiếp lấy.
"Ninh Hoàn", Túc Tiển nhẹ giọng hô tên hắn.
Ninh Hoàn mơ màng mở hai mắt, chỉ thấy một bóng trắng mơ hồ ngay trước mặt.
"Thanh Sơn đạo trưởng?", Ninh Hoàn kinh ngạc nói, "Ngài...".
"Ta đã mắc kẹt ở nơi này hơn mười năm, cũng đã đến thời điểm phải rời đi".
Thanh Sơn cười một tiếng lại nói tiếp, "Lần này may mắn có ngươi".
Y đưa tay điểm vào mi tâm Ninh Hoàn, một dòng nước ấm chậm rãi lan tỏa khắp người hắn.
"Ngươi vốn có mệnh cách nhẹ, đây coi như là phần quà cảm ơn".
"Ninh Hoàn! Ninh Hoàn!".
Túc Tiển dường như không nhìn thấy bóng trắng trước mặt, chỉ thấy Ninh Hoàn mở to mắt mê man chăm chú nhìn phía trước.
Túc Tiển nhẹ giọng lay hắn vài tiếng mà chẳng thấy đáp lại.
Thanh Sơn đạo trưởng quay mặt lại, đôi mắt lặng lẽ ngắm nhìn Túc Tiển.
"Mười năm rồi, nguyên lai Vô Uyên cũng đã lớn như vậy".
Y cong khóe môi, ánh mắt thoáng chút hoài niệm, y khẽ thở dài, "Nếu sư huynh ở dưới suối vàng có biết nhất định cũng sẽ yên tâm vui vẻ".
"Ninh Hoàn!", Túc Tiển lo lắng hô thêm vài tiếng.
Thanh Sơn đạo trưởng cười lắc đầu, "Giống y hệt sư huynh thiếu kiên nhẫn của ta.
Thôi, ta cũng không giữ ngươi nữa".
Bóng trắng tan thành từng mảnh vụn như lông ngỗng xoay tròn rồi tan biến.
Bạch quang từ cửa đá tràn vào.
Bỗng chốc, Ninh Hoàn tựa như thấy hai bóng người dắt tay nhau bước vào trong ánh sáng.
Mật thất biến mất, Cổ trạch cũng không còn, trên đinh đầu là màn trời thanh minh, quang đãng...
Ninh Hoàn bất giác mỉm cười khép mắt.
"Ninh Hoàn?", tiếng Túc Tiển vang bên tai.
"Suỵt", Ninh Hoàn thì thầm, gò má dụi vào lồng ngực Túc Tiển.
"Cho ta ngủ một lát".
Túc Tiển bất ngờ dừng tay, tùy ý cho ai kia dựa vào người mình.
Lông mi y khẽ run lên, do dự đưa tay ra, từng ngón tay mảnh khảnh vuốt nhẹ gương mặt mềm như bông.
"Cho ta ngủ một lát nhé".
Ninh Hoàn ngây ngô lên tiếng, hô hấp ấm áp lướt nhẹ cần cổ Túc Tiển khiến sợi tóc mai khẽ đung đưa.
Túc Tiển cụp mắt, siết chặt vòng tay ôm Ninh Hoàn thở ra một tiếng như có như không, "Ừ".
...
Ninh Hoàn mơ mơ màng màng mãi mới giùng giằng tỉnh lại, chiếc giường gỗ chạm trổ hiện ra trước mắt khiến hắn bối rối hồi lâu, Ninh Hoàn đưa tay lên xoa xoa đôi mắt còn kèm nhèm.
"Tỉnh nha?".
Bên tai truyền tới giọng nữ nhân, Ninh Hoàn nghiêng đầu liền nhìn thấy bóng hình nhân giấy ngồi cạnh mép giường đang giơ gương đồng lên đánh phấn tô son.
Hắn giật nảy cả mình, bật tanh tách như cá chép, mãi rồi mới định thần lại nhận ra bóng hình nhân này có chút quen mắt.
"Tiền đồ", Hình nhân mỉa mai hừ lạnh một tiếng.
"Ngân Xuyên?".
Ninh Hoàn lúng túng hỏi, "Sao cô nương lại ở đây?".
Ninh Hoàn ngồi dậy quan sát căn phòng xa lạ, trong lòng toàn là thắc mắc, "Đây là đâu?".
Ngân Xuyên cầm gương đồng dặm phấn, chẳng thèm ngẩng đầu lên mà đáp, "Đây là phòng ngủ của đại nhân, đúng rồi, ngươi đang nằm trên giường của đại nhân".
"Túc Tiển?".
Ninh Hoàn lúc này mới nhớ lại Thất nhân cục lúc đó, Tương Ninh, Công chúa, Thanh Sơn đạo trưởng.
Hắn nhăn chặt mi, vậy thì bọn họ đã thoát ra rồi sao? Túc Tiển lúc này cũng không ở trong phòng, Ninh Hoàn hỏi tiếp, "Vậy y đi đâu rồi?".
Ngân Xuyên chép chép miệng lắc đầu nói, "Mấy ngày gần đây kế cận Kinh thành có không ít người bị mất tích, đại nhân phụng mệnh đi điều tra".
Nàng liếc nhìn ra bên ngoài, suy nghĩ một chút rồi lại tiếp, "Đại nhân đi được một lúc rồi, ắt hẳn cũng chuẩn bị quay trở lại".
Bất chợt hai mắt nàng lóe lên, "Đại nhân về rồi".
Nói xong thì ôm gương đồng bay thẳng ra ngoài không thèm ngoái đầu lại, "Ta đi đây, không thèm quấy rầy hai vị".
Ninh Hoàn run rẩy khóe miệng, mới không gặp có mấy ngày mà cô nương này ngày càng khó đoán.
"Ngươi khá hơn chút nào không?" Túc Tiển đi tới, nhìn Ninh Hoàn đang ngồi trên giường ôm chăn ngẩn người, liền hỏi.
Sau lưng y là Hư Không khoác đạo bào.
Ninh Hoàn gật đầu, "Ta tốt hơn nhiều".
Ánh mắt hắn ngó về phía Hư Không, trong lòng Ninh Hoàn còn khúc mắc về Thanh Sơn đạo trưởng, hắn do dự chốc lát há miệng muốn nói nhưng mãi chưa biết như thế nào cho phải.
"Thanh Sơn đạo trưởng y...".
Hư Không cười, "Ta đặc biệt tới đây nói lời từ biệt, chuyến này trở về Tam Thanh sơn, ta dự định xin phép sư bá cho ta thủ hiếu sư phụ ba năm".
Hư Không cười nhẹ, tuy gương mặt còn xanh xao mệt mỏi nhưng nhiều phần thư thái.
"Lần này may mà có Ninh Hoàn mới thuận lợi trở về", Y đưa tay xoa