Sổ Tay Thuần Phục Chim Hoàng Yến

26: Chương 211


trước sau


Bình thường ở trong xe, Lưu Sở Họa luôn náo nhiệt dẫn đề tài nói chuyện.

Nhưng hôm nay cô đã im lặng rất lâu, mặt không cảm xúc.

Tề Nhiên hơi lo lắng, âm thầm đoán xem vì sao đột nhiên cô lại im lặng như vậy.
“Làm sao vậy?”
Lưu Sở Họa quay đầu lại mỉm cười, “Ăn giấm,
nhìn không ra sao?”
“Ghen?” Tề Nhiên kinh ngạc đề cao giọng nói, “Ai? Anh với Giản Huyên?”
Lưu Sở Họa nhẹ nhàng đẩy anh quay đầu qua, “Nhìn phía trước đi.”
“Hồi trước chúng ta quay phim, cô ta đột nhiên phát sốt, anh chỉ kêu Tiểu Trần qua hỗ trợ đưa cô ta đến bệnh viện thôi.” Không biết vì sao anh hơi buồn cười, “Không phải em từng nói những chuyện đó không đáng để ý sao?”
Đương nhiên Lưu Sở Họa sẽ không để ý, cô chỉ tùy ý tìm một cái cớ mà thôi, anh căn bản không cần phải giải thích gì với mình.
“Biết rồi.” Lưu Sở Họa thoải mái cười cười, “Em chỉ đùa một chút mà thôi.


Với lại, loại quan hệ này của chúng ta, cũng không có tư cách để ghen.”
Biểu tình Tề Nhiên cứng đờ, lập tức lãnh đạm xuống, trong xe một lần nữa trở nên yên tĩnh, một lúc lâu sau, anh nhàn nhạt trả lời một câu, “Đúng vậy, em nói cũng đúng.”
Chợt giống như một chậu nước lạnh tưới từ đầu đến chân, Tề Nhiên đột nhiên tỉnh ngộ, ở chung với cô quá mức thoải mái, bầu không khí giữa họ vẫn luôn hài hòa, cho nên, chậm rãi…
Mình đã nhập vai quá mức rồi.
Lần này hai người đến một cửa hàng thịt nướng, cũng không phải một nơi xa hoa, cũng may nơi này cũng đủ bí mật, người phục vụ rõ ràng đã nhận ra Tề Nhiên, nhưng thái độ vẫn bình thường, đối đãi với họ giống như như người khách bình thường.
“Lúc học đại học anh thường xuyên tới cửa hàng này ăn cơm.”
Lưu Sở Họa có chút nghi hoặc nhìn về phía anh, thật nhạy cảm phát hiện ra điều gì, yên tĩnh chờ anh nói tiếp.
Thế nhưng Tề Nhiên cũng không nói tiếp, cười bắt đầu nướng thịt.
Miếng thịt tươi ngon trên vỉ nướng phát ra tiếng vang lách cách, sau khi đổ một tầng gia vị lên, hương thơm cay nồng thoát ra rất dụ hoặc đánh vào vị giác Lưu Sở Họa, nhưng cô vẫn chỉ ăn lửng dạ rồi dừng lại, ánh mắt thèm thuồng mà nhìn chằm chằm vào thịt nướng, cầm lấy một cọng rau xà lách ngậm trong miệng cho đỡ thèm.
“Sớm biết đã không mang em tới ăn cái này.” Tề Nhiên cười cười.
Lưu Sở Họa không chút khách khí, bĩu môi, “Tối nay em phải luyện tập nửa giờ.”
“Mỗi lần đi ăn cuối cùng đều là em nhìn anh ăn.”
Cô bật cười nói: “Được nhìn trực tiếp tốt như vậy, fans bình thường không thể nhìn đâu.”
Cơm nước xong trên đường về nhà, Tề Nhiên đột nhiên mở miệng nhắc tới chuyện đề cử cô cho đạo diễn Lý Hâm.
“Phim của đạo diễn Lý Hâm đã chuẩn bị gần xong, gần đây đang tuyển diễn viên.”
Lưu Sở Họa mím môi, theo bản năng ngồi thẳng người lên.

Chuyện lần trước Tề Nhiên đề cử cô đi thử vai, lúc sau lại không nói gì thêm, nói cô hoàn toàn không thèm để ý không nôn nóng là giả, nhưng bởi vì 《 Cạm Bẫy Dịu Dàng 》 còn chưa đóng máy, cho nên cô vẫn luôn vững tâm,

không có chủ động dò hỏi.
“Ông ấy tương đối am hiểu về phim điện ảnh, em suy nghĩ đi.

Anh sẽ gửi kịch bản cho em, nếu em cảm thấy hứng thú về nhân vật nào thì có thể đi thử một chút.”
Sắc mặt Lưu Sở Họa dịu lại, lộ ra một nụ cười, “Em không sợ vất vả.


Yên tâm, sẽ không cô phụ ý tốt của anh.”
Buổi tối.
Lúc mở tin nhắn về kịch bản kia ra, Lưu Sở Họa sững sờ.
Giống như có một bình gia vị ở trong lòng bị đổ ra, hương vị chua xót từ yết hầu xông lên, nổi lên một trận cay đắng.
—— 《 Thất Sát 》
Năm ấy cô hai mươi chín tuổi, xuất đạo mười ba năm, lần đầu tiên làm nữ chính của một bộ điện ảnh.

Cô nhẹ nhàng túm cổ áo, cảm thấy hơi ngột ngạt.
“Hứa Cửu.” Cô nhẹ nhàng nói ra cái tên đã từng dùng ba mươi sáu năm này, thần sắc không thể giải thích được.
Sau khi phát hiện mình trọng sinh đến trong một thân thể khác, cô cũng từng điều tra bản thân mình, phát hiện thế giới này căn bản chưa từng có người tên Hứa Cửu.

Người đại diện mang theo nghệ sĩ khác, cô vốn nên ở trong phòng trọ, những người bạn và đồng nghiệp cũng chưa từng nghe qua cái tên Hứa Cửu.
Thế giới này, các sự việc đều theo như ký ức của cô phát triển, ngoại trừ không có sự tồn tại của cô.
Cô đã từng trải qua hết thảy giống như biến thành một cảnh trong mơ vô căn cứ.


Tại một buổi chiều mưa, nhớ tới chuyện này, có thể khiến người ta bất lực đến không nói ra lời.
Cho nên, sau hơn bốn tháng thời gian trọng sinh đến đây, cô cố tình tránh tiếp xúc với những người và những thứ liên quan đến Hứa Cửu ở kiếp trước, thế nhưng cô đã quên, tại mùa đông năm này, chính là thời điểm đạo diễn Lý Hâm bắt đầu quay 《 Thất Sát 》.
Lưu Sở Họa nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, đuổi những suy nghĩ đột nhiên chiếm cứ trong lòng đi.

Lại mở mắt ra, cô lại biến thành con người trong sáng và mạnh mẽ kia.
Cẩn thận mà xem kịch bản này xong, Lưu Sở Họa hơi hơi nhếch khóe miệng.

Làm sao cô có thể quên được những tình tiết này chứ, rốt cuộc, cô đã từng thật vất vả mới có được một cơ hội trân quý như vậy, cả ngày như đi trên băng mỏng, luôn làm hết khả năng của mình muốn thể hiện cho thật tốt.

Cho nên đến bây giờ, nhắm mắt lại cô cũng có thể đọc được lời thoại.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện