Lão hòa thượng và Đoàn Minh Triết đi tít phía trước.
Đoàn người lên thang máy đi xuống lầu. Đến đại sảnh tầng một, cửa thanh máy từ từ mở ra, hòa thượng già vừa bước ra hai bước, hai đầu lông mày nhướng lên, trầm giọng nói: “Đúng là không nằm ngoài dự đoán!”
“Người của nhà họ Tiêu đến rồi!"
Chờ đợi đến giây phút này!
Đoàn Minh Triết dừng bước, xoay đầu nói với hai cao thủ ám kỳ trung kỳ của nhà họ Đoàn: “Hai người các cậu ở lại đây. Canh chừng tên khốn này và bảo vệ cho cô Tô.”
"Những người còn lại theo tôi ra ngoài!"
Tiếp theo có lẽ sẽ là một trận chiến ác liệt, trong trận chiến kiểu này, hai ám cảnh trung kỳ cũng cảm thấy họ không thể chiến đấu. Nhưng canh chừng đám người Triệu Hằng và bảo vệ Tô Tử Lam thì cũng thừa sức.
“Vâng!"
Hai người ám cảnh trung kỳ khom lưng nhận nhiệm vụ.
"Người của nhà họ Tiêu sao?"
Tô Tử Lam sững sờ hỏi: "Chú đoàn, ý của chú là người của nhà họ Tiêu ở thủ đô hại Tiêu Nhất Thiên và diệt nhà họ Đoàn những vẫn chưa chịu để yên, họ còn muốn đuổi đến thành phố Hải Phòng sao?"
"Đúng." Đoàn Minh Triết gật đầu nói: "Cô Tô đừng lo lắng, cô cứ yên tâm đợi ở
đây."
"Chúng tôi có thể ứng phó được.”
Nói xong đã cũng hòa thượng già dẫn theo bốn cao thủ ám kỳ hậu kỳ của nhà họ Đoàn đi đến cửa.
Tô Tử Lam rất muốn đi theo xem thế nào.
Nhưng lại sợ sẽ mang đến phiền phức cho Đoàn Minh Triết.
Đành kìm chế.
Nhưng đứng ở đại sảnh tầng một thì cũng có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài. Hơn hai mươi người đàn ông đứng chắn ở cửa, từng người một có khí thế ngút trời, ánh mắt lạnh lùng.
Những người này do hai người đàn ông đã có tuổi dẫn đầu!
Chỉ là nhóm người kia lúc trước đi vây đánh ở thành phố Hồ Chí Minh vốn có đội ngũ tầm năm mươi người nhưng đã bị hao tổn một nửa, chỉ còn lại hai mươi người trước mắt!
Liếc nhìn mấy cái, sắc mặt Tô Tử Lam có chút khó coi, kìm không được hỏi cao thủ của nhà họ Đoàn: "Đây đều là người của nhà họ Tiêu ở thủ đô sao?"
“Không sai.”
Cao thủ nhà họ Đoàn gật đầu.
Tô Tử Lam lo lắng nói: “Người của họ nhiều như vậy, chú Đoàn có thể đối phó được không?"
"Cũng có thể"
Cao thủ nhà họ Đoàn gật đầu nhưng cũng không dám nói hết câu. Hiển nhiên, anh ta hiểu rõ đám người này hơn so với Tô Tử Lam. Trong lòng cũng lo lắng giống cô.
"Tốt quá!"
Ngược lại, hai mắt Triệu Hằng phát sáng, anh ta không kìm được mừng thầm trong lòng, trong lòng tự nhủ thầm: 'Ông trời thật có mắt, người nhà họ Tiêu sớm không đến muộn không đến, lại đúng lúc đến chặn ở cửa công ty!"
Kiểu này chắc là được cứu rồi!
Tô Thành Đạt kích động thiếu chút nữa là nhảy dựng lên, hung ác trợn mắt liếc nhìn Tô Tử Lam, hừ nói: "Ngay cả người của nhà họ Tiêu ở thủ đô cũng đến rồi, lần này để xem ai sẽ đến cứu cô đây!"
Bốp!
Vừa dứt lời, cao thủ nhà họ Đoàn cách Tô Thành Đạt khá gần đã tát cho ông ta ngã trên mặt đất, lạnh nhạt nói: "Câm miệng!"
“Nếu người nhà họ Tiêu tấn công vào thì mấy người chúng mày đừng hòng sống được!"
Hai cao thủ ám kỳ trung kỳ nếu muốn giết tên họ Tô trói gà không chặt này thì đúng là dễ như trở bàn tay, đó chỉ là chuyện trong chớp mắt. Cho nên, nếu như họ chết thì cũng sẽ kéo bọn chúng theo làm đệm lưng!
Tô Thành Đạt bị tát một phát đến mức choáng váng.
"Con mẹ nó mày..."
Trên mặt đau rát, trong đầu nổ ong ong. Tô Thành Đạt rất tức giận, vốn muốn cáo mượn oai hùm, giả vờ đứng lên cao giọng cãi lại mấy câu, nhưng vừa nghe cao thủ nhà họ Đoàn nói thì đã lập tức bị dọa đến mức rụt cổ lại. Lời
nói ra đến miệng đành phải nuốt ngược vào.
Nam tử hán đại trượng phu, co được duỗi được.
Trước mắt cứ nhẫn nhịn đã...
Ở cửa công ty.
Nhìn thấy hòa thượng già và Đoàn Minh Triết mang theo người đi ra, những cao thủ của nhà họ Tiêu lập tức tiến lên mấy bước, dàn thành vòng cũng bao vây mấy người họ vào giữa, vẻ mặt hung ác, trong đó có cả sự cảnh giác
Rõ ràng, lần ở biệt thự Vân Đỉnh người nhà họ Đoàn không sợ chết liều mạng chiến đấu và còn cả sức mạnh to lớn của Phấn Phật Cốt đã tạo thành ám ảnh trong lòng những cao thủ của nhà họ Tiêu.
Đã qua mấy ngày nhưng trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.
Đoàn Minh Triết nhìn qua bọn họ mấy lần, hừ nói: “Đúng là một đám đeo