Ban đêm, Khương Hằng thật sự rất mệt, nằm lên giường không bao lâu liền đã chìm vào giấc ngủ, Cảnh Thự đem Hắc Kiếm đặt ở bên giường, từ đầu đến cuối đều mở to hai mắt.
Nửa đêm, lúc mọi thanh âm đều yên ắng, Cảnh Thự lặng yên không một tiếng động mà ngồi dậy, đi vào trong viện trước đây mình từng luyện võ.
Tạnh mưa rồi, mây đen đã rút đi lộ ra những ngôi sao lộng lẫy hiếm thấy trong ngày mưa dầm dề.
Cảnh Thự lặng lẽ ngồi ở trong viện, đem Hắc Kiếm gác ở trên đầu gối, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
"Cha, nương," Cảnh Thự lẩm bẩm nói, "Phu nhân."
Trong ánh mắt Cảnh Thự phản chiếu ánh sao trời, đêm hôm nay, lại không có linh hồn người quá cố nào tới bên cạnh y.
Cảnh Thự thấp giọng nói: "Phu nhân, ta không có bảo hộ tốt Hằng Nhi.
Đều là ta sai."
Trong mặt hồ nước tĩnh lặng đầy sao, Cảnh Thự thở dài, phảng phất như nhìn thấy Chiêu phu nhân, nửa đêm buông xỏa mái tóc dài, trắng đêm không thể ngủ đi qua sân bên cạnh Khương gia.
Phảng phất như thấy nàng ở Tầm Đông đợi ước chừng bảy năm, bảy năm.
Mỗi một mùa Xuân Thu lưu chuyển, Hạ qua Đông đến, bảy năm dày vò dài đằng đẵng cuối cùng chờ tới được tin Cảnh Uyên chết, Hạng Châu giúp nàng mang về một cây đàn.
Cảnh Thự thì sao? Trong những năm Chiêu phu nhân chờ đợi, lại cùng mẫu thân ở trong thành An Dương, sinh hoạt tuy nghèo khó, nhưng lại vui vẻ an yên, phụ thân cứ cách mười ngày sẽ đến thăm bọn họ, uống chút rượu, gãy một khúc đàn.
Bên cạnh Khương Chiêu, chỉ có một đứa cháu ngoại trai hiếu động ham chơi, không biết lòng người trên thế gian hiểm ác.
Khương Hằng khi đó vẫn luôn khờ dại cho rằng, đó chính là cả cuộc đời của hắn.
Mà bây giờ, ngay cả một chút cuối cùng này, cũng sắp bị cướp đi.
Cảnh Thự đè đầu gối đứng dậy, khi đang muốn trở về phòng, bên tai lại phảng phất như vang lên lời nói của Chiêu phu nhân đã nói nhiều năm trước, ngay ở trong viện này.
Ngày đó Khương Hằng không ở đây, Cảnh Thự một mình luyện kiếm, mệt mỏi đem kiếm chống trên mặt đất, muốn nghỉ một lát.
Chiêu phu nhân đi tới phía sau y, bỗng nhiên phát ra một tiếng thở dài thực nhẹ, thực nhẹ.
Năm ấy Cảnh Thự chẳng qua chỉ mới mười tuổi, khi nghi hoặc quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt lãnh đạm của Chiêu phu nhân, đang chăm chú nhìn Hắc Kiếm.
"Mỗi người đều sẽ đi đến một nơi họ nên đi." Chiêu phu nhân bỗng nhiên nói, "Thanh kiếm này, nhìn như là cha ngươi cầm, nhưng lại ký thác tánh mạng của không biết bao nhiêu người, mọi người đều nói Hắc Kiếm không chém hạng người vô danh, nhưng theo như ta thấy, giết người chính là giết người, mục đích giết người, là vì mạng sống, mạng sống của ngươi, mạng sống của người trong thiên hạ.
Một ngày nào đó, ngươi sẽ hiểu được, thanh kiếm này đối với ngươi đối Hằng Nhi mà nói, có ý nghĩa gì."
Không chém hạng người vô danh......!Cảnh Thự chỉ cảm thấy việc làm của mình, thật sự bôi nhọ sự kiên trì của phụ thân, Hắc Kiếm đến trong tay y, đi theo y đấu tranh anh dũng, cơ hội dùng có bao giờ thiếu?
Ngày hôm đó y còn không biết thâm ý trong lời nói của Chiêu phu nhân, hiện giờ y cuối cùng cũng hiểu được.
"Ta đã hiểu được ý nghĩa này, ta đã hiểu." Cảnh Thự nhìn lên ngân hà đầy trời, trả lời câu nói của mười một năm trước, Chiêu phu nhân than nhẹ, cũng thu hồi Hắc Kiếm, quay về trong phòng.
Hôm sau, Khương Hằng ngủ dậy liền tiếp tục thu dọn sân của hắn.
Cảnh Thự bất đắc dĩ nói: "Nghỉ một lát đi, sao ngươi vừa mới trở về đã bận rộn không ngừng vậy?"
Khương Hằng nói: "Ta vui, ngươi đi luyện kiếm đi, đừng để ý ta."
Dọc theo đường đi quay về Tầm Đông, trong lòng Cảnh Thự vẫn luôn vô cùng thấp thỏm, dù sao chuyện xây dựng lại đại trạch Khương gia này, Trấp Tông cũng biết được.
Không chỉ biết, còn đặc biệt phái người tới tìm về cây đàn của Cảnh Uyên dùng khi còn sống —— trong thành An Dương, bọn họ có thể cho rằng mình đã bị thiêu chết hay không?
Nếu Trấp Tông nhận định y đã chết, nhất định sẽ đuổi bắt Khương Hằng, ông ta tuyệt sẽ không nguyện ý để Khương Hằng đào vong đến bất kỳ một quốc gia nào.
Ông ta có thể nào hoài nghi Khương Hằng trở lại Tầm Đông hay không, cũng phái người đến điều tra?
Tầm Đông là vùng đất giáp giới giữa hai nước Trịnh Dĩnh, lại từng là đất của nước Việt cổ, Trấp Tông muốn phái ra đại quân công khai đuổi giết Khương Hằng, đầu tiên là phải đánh hạ nước Dĩnh, sau đó lại đánh hạ nước Trịnh.
Nhưng giả như Trấp Tông đem tung tích Khương Hằng tiết lộ cho Thái Tử Linh thì sao?
Không, sẽ không.
Cảnh Thự rất hiểu người đã từng là nghĩa phụ này của mình, ông ta căn bản sẽ không nghĩ đến khả năng Khương Hằng trốn về Tầm Đông.
Trấp Tông chỉ có thể đoán Khương Hằng sẽ không màng tất cả, mà báo thù cho "Cảnh Thự" đã bị thiêu chết.
Phương pháp báo thù duy nhất, chính là lại lần nữa đến cậy nhờ Trịnh, dù sao Trịnh cũng là kẻ địch của Trấp Tông.
Môn chủ Huyết Nguyệt trúng một chưởng của mình, ngã xuống vách núi, đã chết hay chưa?
Cho dù là ông ta đã chết, sát thủ cũng rất có khả năng sẽ lại đến, tuyệt không thể thiếu cảnh giác.
Cảnh Thự cầm kiếm, nghiêm túc mà nhớ lại năm đó Chiêu phu nhân truyền dạy, lúc ấy y còn nhỏ thiếu kinh nghiệm, lúc này hồi tưởng lại từng chút từng chút một, những yếu quyết võ đạo khi ấy Khương Chiêu dạy cho y, đều là đạo lý nhân gian, chỉ hận năm ấy y cái gì cũng đều không hiểu, chỉ có thể miễn cưỡng ghi nhớ.
Y muốn luyện kiếm pháp Hắc Kiếm, tìm về tâm cảnh mở ra lúc chiến đấu ở thành An Dương, nhưng lại luôn không thể tập trung.
Mãi cho đến khi trên bầu trởi lại bắt đầu đổ mưa phùn.
"Hằng Nhi!" Cảnh Thự nói, "Đi vào trong phòng đi, coi chừng cảm lạnh! Trời mưa!"
Cảnh Thự xoay người, thu hồi Hắc Kiếm, nghe thấy tiếng Khương Hằng đáp lại.
Y đẩy ra cửa phòng đi vào, thấy Khương Hằng đang sửa sang lại một đống di vật đã bị đốt vốn dĩ nên ở trong phòng ngủ của Chiêu phu nhân, đem chúng phân loại mà nhặt ra, trên tay tràn đầy tro tàn.
"Ta tới làm," Cảnh Thự nói, "Đừng làm bẩn."
"Không đáng ngại." Khương Hằng nhẹ nhàng nói.
Những thứ trước mặt là được đào ra từ trong đống phế tích bị thiêu hủy, có gương đồng rỉ sét loang lổ, có lược ngọc đã bị gãy thành hai nửa, đều là vật mẫu thân dùng lúc sinh thời, mỗi khi Khương Hằng cầm lấy một món đồ, đều tựa như chạm vào Chiêu phu nhân.
"Hằng Nhi." Cảnh Thự bất an nói.
"Ta không có việc gì," Khương Hằng cười nói, "Khá tốt."
Cảnh Thự cùng Khương Hằng cùng nhau ngồi dưới đất, Khương Hằng cầm lấy một cái ly sứ trắng mỡ dê vỡ vụn, nói: "Ngươi còn nhớ nó không?"
"Còn nhớ," Cảnh Thự nói, "Vào ngày đầu tiên ta tới đây, phu nhân đã sơ ý làm ngã cái ly này."
"Nàng là lấy cái ly chọi ngươi," Khương Hằng nói, "Ta ở bên ngoài, đã nhìn thấy tất cả."
"Có lẽ vậy." Cảnh Thự nói.
Khương Hằng nói: "Nhưng nàng không hận ngươi, thật sự, nương kỳ thật là một......!một người thực dịu dàng."
"Ta biết," Cảnh Thự đáp, "Nàng cũng là nương ta, Hằng Nhi."
Cảnh Thự sờ sờ đầu Khương Hằng, Khương Hằng thương cảm cười cười, tìm được cán một cây bút, lông sói đã bị đốt sạch, sau khi bới mấy khối than ra, hắn phát hiện một cái hộp đồng không lớn, khóa đã bị đốt đến vặn vẹo.
Cảnh Thự nhìn chăm chú hộp đồng kia, nhớ tới ngày Chiêu phu nhân cùng Vệ bà rời khỏi nhà, chỉ còn lại hai người bọn họ sống nương tựa lẫn nhau.
Sáng sớm mùa đông ngày hôm đó, Khương Hằng từ trong hộp này lấy ra một cái áo da, xuất hiện ở trong phòng Chiêu phu nhân, dĩ nhiên là Chiêu phu nhân phân phó Vệ bà đi làm cho Cảnh Thự.
Khương Hằng dùng một thanh chủy thủ cạy ra khóa, mở nắp ra nhìn.
Quần áo năm đó đều đã bị cầm đi, phía dưới còn lót một mảnh da, vết máu loang lổ, nhìn không ra là cái da gì.
Cảnh Thự trầm mặc không nói.
Khương Hằng nói: "Ngày đó ta đã cảm thấy có chút kỳ quái, này đến tột cùng là cái gì? Có thể giặc sạch sẽ, làm cho ngươi một bộ áo trong......"
"Đây là tã lót bao bọc ngươi vào ngày ngươi sinh ra." Cảnh Thự bỗng nhiên nói.
Khương Hằng: "?"
"Nhiều máu như vậy!" Khương Hằng nhìn tới nhìn lui, hắn cũng không biết khi mẫu thân sinh hắn ra, đã gặp nhiều trắc trở như vậy.
"Hằng Nhi." Cảnh Thự bỗng nhiên nói.
Khương Hằng đem tã lót da cáo kia thả lại vào đáy hòm, không rõ nguyên do, nhìn Cảnh Thự.
Cảnh Thự trước sau trầm mặc, phảng phất như đã qua thật lâu thật lâu, Khương Hằng lại hỏi: "Làm sao vậy, ca, ngươi muốn nói cái gì?"
"Đây là Giới Khuê mang đến." Cảnh Thự nói, "Mười chín năm trước, gã dùng này miếng lông cáo này bao bọc ngươi, mang ngươi đưa tới trước mặt phu nhân."
"Cái gì?" Khương Hằng trong lúc nhất thời không nghe hiểu lời nói của Cảnh Thự, khi còn nhỏ hắn cùng Giới Khuê có liên quan gì?
Cảnh Thự không dám nhìn Khương Hằng, cúi đầu nhìn chăm chú miếng da kia, y đem sự xuất hiện của cái hộp này xem như là ý trời, đã đến lúc, y không thể lại tiếp tục giấu hắn, cho dù kết quả có tàn nhẫn, hắn cũng cần phải đối mặt.
Bỗng nhiên Khương Hằng mở to hai