*
???? 1.Mở đầu
Thị trấn hoang vu nhất đất nước W,
nơi khỉ ho cò gáy xa xôi nhất tính từ vùng thành thị, hai trăm dặm đường đi, chỉ có duy nhất một trạm xăng.
Bình minh thong thả sáng lên từ chân trời.
Thảo nguyên mênh mông lần nữa đón một ngày mới, đàn bò rừng lang thang quanh đồi.
Đường lộ, một chiếc xe con chạy băng ngang mang theo bụi cát sáng lấp lánh dưới ánh nắng, tiếng động cơ vang lên giữa vùng đồng cỏ rộng lớn.
Trang trại độc nhất sừng sững giữa thảo nguyên, hoang vu, yên ắng.
Bên cạnh, ngôi nhà mái tôn trắng nghênh ngang nằm giữa đường lộ.
Lướt qua hàng rào gỗ,
cánh cửa lặng yên mở.
Một người đàn ông trẻ bước ra, lững thững dạo bước. Trên tay anh ta còn cầm một cây bút lông vũ, xoay xoay.
Bất giác, anh ta đã đứng trước hàng loạt những cánh cửa sắt dày nặng. Âm thanh lạch cạch vang lên, anh ta ung dung bước vào.
Rồi yên vị cạnh hàng dây sắt có quấn lưới điện cao áp, anh ta hờ hững lên tiếng:
- Beast!
Giọng nói trầm trầm trong không gian tĩnh mịch phá lệ vang dội.
"Đừng cố chấp nữa, chẳng lẽ mày không muốn bước ra thế giới con người sao."
Đơn giản là trần thuật, không phải để hỏi.
- CÚT!!!
Giống như đáp trả, từ yết hầu vang lên một tiếng gào rống như dã thú. Kẻ bên hàng rào điện có vẻ nóng giận, rồi đột nhiên chuyển sang cười gằn, âm thanh có chút âm trầm u ám:
"Mày mới chính là thứ cố chấp!"
"Nhưng mà, mày vẫn là nên hoàn thành điều mày muốn đi, đỡ phải đến đây phiền tao."
"Bọn súc sinh đó, trước sau gì tao cũng sẽ tự tay xé xác..!"
Âm u hừ lạnh một tiếng, người đàn ông đứng bên ngoài cũng vô cảm im lặng.
_____Thật giống như nơi đây vừa rồi chẳng có gì tồn tại.
*"Bíp bíp bíp!"
Âm thanh của chiếc đồng hồ báo thức đúng giờ vang dội trong phòng ngủ. Bên ngoài phòng khách, tiếng TV như thường ngày cập nhật tin tức mới nhất.
/...Cảnh sát trưởng D.J vẫn đang bận rộn điều tra vụ án của một người dân ngay ngoài bìa thị trấn. Chúng tôi sẽ chia sẽ diễn biến ngay khi có tin mới... Đây là xxx, tin mới nhất được tường thuật bởi.../
Lại nữa sao, đây đã là vụ thứ mười mấy, một loạt những vụ lẻ tẻ chết thảm tại thị trấn này chưa có lời giải chính thức.
Kala, cô vẫn nằm cuộn tròn trong chăn ấm, mặc dù rất lười nhưng vẫn phải vươn vai ngồi dậy tắt đi cái đồng hồ trời đánh. Cô vẫn còn muốn ngủ nướng năm mười phút, tuy nhiên con bạn thân lại tiếp nói réo điện thoại.
- Ka, Kala Kala! Nửa giờ nữa phải tới nha, phải tới nha nha nha!?
"Biết rồi." Cô gật gù đưa tay che miệng đánh ngáp dài, lặp tức trả lời đồng ý.
Buổi sớm, mọi thiếu nữ vừa ngủ dậy đều có một vẻ đẹp gì đó rất dễ chịu.
Cô chỉ cần vươn vai một cái, từ cổ họng bật ra âm tiết mềm mại, bởi vì ngáp nên khóe mắt có chút ươn ướt, bộ dạng lười biếng chọc người mê mẩn.
Nhưng mà, Kala còn làm một hành động mà người khác phải câm nín ngơ ngẩn.
- Ba mươi phút, đủ sao?
Chính là, cô đưa hai tay lên phủng phủng bộ ngực no tròn, lẩm bẩm:
"Giống như chứa sữa vậy, nhưng mình không hề mập hay béo lên!"
Ngay cả bàn tay cũng không thể nắm hết, động tác này đã khiến Chouín - con bạn thân, đã phải nghiến răng trừng mắt biết bao lần. Bởi, hành động đó thật sự là chọc người đến đấm.
Cô đến thế giới này đã mười bảy năm, lần đầu, người ta nhìn thấy cô nằm gần bìa rừng bên cạnh cánh đồng cỏ, trong hình hài sơ sinh.
Sống tại trại mồ côi sáu năm, cô được một đôi vợ chồng trung niên nhận nuôi, thường trú tại thành thị nhỏ gần thị trấn này.
Song, người cha nuôi mấy năm sau mất đi vì tai nạn. Mẹ nuôi vì đau buồn, gửi tạm cô cho người hàng xóm, một thân một mình đến ngôi làng gần thị trấn này ổn định lại tâm tình.
Cạch...
Vòi hoa sen nhẹ nhàng phun nước ấm, Kala cởi trần trụi đứng trước gương. Hình ảnh phản chiếu một thiếu nữ nhỏ nhắn có phần ngây thơ non nớt.
Dù vậy, thiếu nữ đã mang một vẻ đẹp tuyệt mỹ, làn da hồng hào vô cùng dịu dàng.
Nhiên, Kala nhìn thẳng vào gương, ánh nhìn của thiếu nữ sắc lạnh, đôi con ngươi đen láy phản quang.
Mẹ nuôi chính là một trong những người chết thảm đầu tiên, vụ án bí ẩn chưa có đáp án... tại nơi này.
"Mẹ nuôi, con muốn tự tay xé xác tên sát nhân đó." Tiếng thì thầm bị lấn át bởi tiếng vòi phun nước. Bàn tay thiếu nữ thầm siết chặt.
(*** Đây là phiên ngoại cho "một nhân cách Ka La khác" ko đến thế giới thú nhân mà chỉ trùng sinh vào thân xác của một bé con đã mất tại địa cầu.
Không liên quan đến chính truyện thú nhân.
Tức là thế giới song song của truyện.
Một "Ka La" khác với bản chất Ka La thật.
Nam chủ không liên quan, không giống bất cứ tên nào ở chính truyện.
Viết để thỏa mãn tưởng tượng mơ mộng huyễn hoặc.
Là ảo tưởng để thỏa mãn thôi nha...
Có thịt, có cốt truyện mang máng dựa giống sườn truyện của một bộ phim nào đó n2013)
????2. Hội ngộ
Một ngôi nhà nhỏ nằm gần đường lộ lớn, nếu muốn đến thành thị cũng không hẳn là xa, bởi chỉ cách gần năm mươi dặm.
Kala muốn sống gần bìa rừng thì khó có thể, bởi gần ấy chả có nhà trọ cũng chả có sinh vật sống.
Ấy thế mà cũng không hiểu những người (chết) kia làm sao mò được đến tận nơi này, rồi mất mạng một cách vô ích.
Kala cũng mệt không hỏi vì sao cấp trên không phái một đội cảnh sát tinh nhuệ xuống đây càn quét điều tra một phen. Bởi đây chỉ là thị trấn nhỏ, thành thị bên cạnh còn kiểm soát lơ là, nói chi là muốn cấp trên để ý, trừ khi cả thị trấn toàn diệt.
Đương nhiên, cô chính là điển hình là người sống sờ sờ, nên họ cũng không quá chú tâm vào cuộc điều tra này. Chỉ tội, cho cư dân gần đây.
Hơ,
như bình thường, Kala cưỡi xe đến nhà hàng xóm thân thiết nhất, cũng chính là gia đình bạn thân từ nhỏ_ Chouín.
Ngôi nhà có mái ngói leo đầy hoa ti gôn hồng nhạt, bên cạnh là những hàng cây ăn quả xanh tươi.
Chỉ cần đến gần, góc thị trấn lộ rõ ra trước mắt với những ngôi nhà mái tôn nối tiếp nhau ven lộ, và cây xanh.
Kala vừa lái xe tới, Chouín đã nhảy ra giữa lộ chặn đường, rất ngang nhiên dang ra hai tay, vui vẻ hét lớn:
"Kaaaaaaa!!!"
Kala híp mắt nhìn cô ấy diện bộ váy ngắn, đây chính là cô bạn thân thiết hơn cả cha mẹ nuôi của cô. Có điều, tính cách thật của Kala có vẻ không hợp với Chouín-cô ấy còn quá ngây thơ. Dù vậy:
"Lên! Hôm nay chưng diện đẹp nha..!"
Kala trêu ghẹo bằng một câu khen ngợi, Chouín cũng quen với điều này. Cô ấy cười tít mắt, thừa biết ngoài bản thân ra thì Kala chưa từng khen bất kỳ người nào một câu là "đẹp".
Lái xe thêm một đoạn đường,
cửa tiệm thức ăn B.Rose hiện ra trước mắt.
Kala thầm phỉ nhổ, nói vậy thôi chứ sau nó chính là một quá bar.
Cơ mà, việc ngoài sáng là phục vụ đồ ăn nước uống kia, chính là miếng cơm manh áo của cô đây. Vì xa thành thị chính, để điều tra việc bên bìa rừng thị trấn này, cô chỉ đành làm việc vặt vậy thôi.
Còn Chouín thế nào, cô ấy có một cuộc hẹn hò với bạn trai Chris.
Ngồi trên xe ngoài líu ríu với Kala ra thì cả khuôn mặt Chouín lúc nào cũng hớn hở đến đỏ bừng. Kala quen rồi không sao cả, thảnh thơi nghe cô ấy lùm bùm bên tai.
*
Trong khi đó, một nhóm ban nhạc vừa bị đuổi ra khỏi nhà biểu diễn tại thị trấn.
Nói là ban nhạc thì thật nhẹ nhàng.
Nhóm đó đã sớm giải tán, từ chín người thì đã hết sáu người rời khỏi. Ba người còn lại có lẽ vẫn còn tâm huyết, nhưng mà cũng chẳng có gì tiến triển.
Nhóm ba người họ vô tình lướt qua một chiếc xe con.
Điệu nhạc xập xềnh từ bên trong xe truyền ra.
*
"Chris, chúng ta muốn đi đâu?"
"Thôi nào, cậu nên thư giãn đi, Lohan."
Giọng nói có lẽ cà lơ phất phơ, chàng trai có tên Chris đó quay sang chàng trai ngồi kế bên, nói với vẻ lấp lửng.
"Chris, tôi thật sự không hiểu cậu sao phải dẫn theo cô ấy!?" Lohan đưa tay day day trán.
Hàng ghế phía sau, một cô gái có vẻ xinh đẹp đang đeo tai nghe, trong tay ôm một bịch khoai tây chiên thong dong nhai. Nhìn thấy hai người con trai đều nhìn về mình, cô gái sáng mắt mỉm cười ngọt lịm.
Lohan nhăn mày không đáp lại, đau đầu quay lên. Anh ta không hiểu vì sao người anh em của mình đi hẹn hò riêng với bạn gái mà lại dẫn theo hai người họ. Kì ngộ là, cô bạn ngồi phía sau kia vẫn là người thầm thích chính Chris!
Anh ta còn bao việc bận. Mà, Chris đã sớm chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi, mới sáng chỉ chực chờ anh ta dậy vào đến lôi kéo. Anh ta có thể từ chối sao?
Khuôn mặt điển trai của Chris hiện lên một nụ cười rộ, vươn một tay vỗ vỗ bả vai Lohan:
"Người anh em, cậu phải luôn tin tưởng tôi! Cho dù có là việc gì đi nữa."
Lohan không trả lời, thầm thở dài trong lòng. Rốt cuộc thì đã là chí cốt hai mươi năm, Chris có ý định gì anh ta cũng có thể đôi chút đoán được.
Lohan thầm nghĩ, có lẽ anh ta nên tìm cơ hội nói chuyện rõ với Chouín.
Ba con đường, sắp tụ tập vào một.
Tại F.Building, thành thị T.xas.
"Như thế nào?"
"Lại có một vụ án mạng xảy ra tại thị trấn đó, nạn nhân cũng là bị tấn công bởi một loài động vật nào đó chưa xác định"
"Có gì đó hơi lạ?"
"Đúng vậy, anh đã nhìn thấy những bức ảnh kia chứ? Những vết thương quái lạ đó..."
"..."
Văn phòng lâm vào im lặng quỉ dị.
Sự thật,
không phải những vụ án đó không có tiến triển. Chỉ là quá khó tin và một số bộ phận người cố ý giấu giếm điều gì đó mà thôi.
Cấp trên cố ý che giấu điều gì không ai biết, chỉ là hôm nay, hai chiếc xe đầu tiên đã gặp nhau ngay tại tiệm xăng duy nhất.
Con đường dẫn vào trung tâm thị trấn.
Hai chiếc xe băng băng chạy ngang con đường đầy nắng vàng, dọa đi một đàn quạ đen kêu quang quác.
????3. Bạn bè
"Ôi!?"
"Má ơi cái mùi gì thế này? Mùi nặng quá, thật thối!!"
"Không phải là anh đó chứ?"
"Thôi im đi, nào có thối nát mũi như vậy!!"
"..."
Cả hai xe rẽ qua đụng nhau ở ngã ba, chẳng bên nào buồn để ý bắt chuyện vì đang cãi miệng bởi cái mùi ngoài lòng đường.
Cạnh đó, một tấm biển cảnh cáo tự viết bằng bút lông.
Nơi này /thường xuyên có xác chết/.
Bìa rừng cạnh đó, một nhóm người trang bị đầy đủ đang bao vây một hiện trường tương đối kinh tủng. Tiếng thảo luận vang lên:
- Vết thương như bị cắn hoặc bị cào. Điều đó cho thấy là một sinh vật_ động vật săn mồi lớn.
- Cô muốn nói là, con sói hay lợn rừng??
- Đừng nói đùa, con sói cao khoảng ba mét ư? Qua bên đây xem.
Cạnh con suối có những dấu chân rất lạ, thật ra thì, mấy dấu chân này rất khiến chúng tôi hoang mang.
- Thật sự? Đây là... Nhìn thật nhức đầu.
- Đúng thế, chẳng có con vật nào có dấu chân kì lạ thế này.
-...
- Thật ra, nửa năm nay cư dân mất tích không hề ít như những vụ án mạng lẻ tẻ kia. Hơn nữa... những trang trại bên kia bìa rừng có hàng trăm gia súc mất tích. Chính là, mất sạch không dấu vết.
- Ý cô là, không có vết tích để lại? Là những người nọ hỏng đầu nhớ nhầm à, hay một thế lực siêu nhiên.
- Anh bình tĩnh chút. Xem kỹ tài liệu đi. Ăn thịt, dấu chân kì lạ, tấn công người và bắt mất gia súc lớn, móng vuốt dài nhọn và răng gây ra những vết thương chí mạng.
...
Khung cảnh kéo dài qua thảo nguyên mênh mông, nhanh chóng chuyển sang cửa tiệm B.Rose.
Kala đang đứng lau cửa kính, đột nhiên có một chiếc xe bồn dừng lại trước cửa tiệm.
Cửa xe mở, một người đàn ông trẻ ung dung bước xuống. Bên vai anh ta đeo súng trường, áo khoác dài tới chân, che kín mít cổ và lồng ngực, đeo đai lưng bằng da treo hộp tiếp đạn.
Có vẻ là một thợ săn.
Anh ta liếc nhìn thấy Kala đầu tiên, liền thuận miệng hỏi:
- Tôi muốn mua một lượng lớn xăng dầu cho máy phát điện tại nhà.
Giọng anh ta khá bình thản, cổ họng phát ra âm tiết trôi trẩy thanh thanh, nhưng ánh nhìn của anh ta khiến Kala tê dại sống lưng. Đó là ánh mắt nhìn đồ vật...
- Đ..được ạ.
Không hiểu sao cô cảm thấy có chút căng thẳng khi gặp người này, nhanh chóng đời ánh mắt, liền bước vội vào cửa tiệm gọi bà chủ bước ra.
Những người quen ở cửa tiệm (quán bar ngầm) này vốn rất táo bạo và gan lì, chẳng hiểu kiểu gì,... khóe mắt Kala thầm quan sát: mặc dù người kia chỉ lặng thinh đứng bên ngoài cửa tiệm, nhưng thông qua cửa kính, mọi người vẫn luôn ồn ào tự nhiên co đầu rụt cổ.
Cũng không đến nỗi vậy, mà là họ an phận hơn thường ngày rất nhiều. Kala thấy là lạ, bởi mấy tháng làm ở nơi này, đây là lần đầu tiên cô biết anh ta, chính là người ngoài cửa tiệm kia.
Bà chủ cửa tiệm vừa nịnh nọt vừa sợ hãi bước ra.
Kala chỉ nhìn một cái liền đi làm việc phụ bếp.
Đến khi anh ta lái xe đầy bồn xăng đi khỏi, cả tiệm như vừa mới thoát khỏi đầm nước mà thở phào.
"Thật đáng sợ, cũng may mà hắn ta chỉ thích sống ở nơi hoang dã này".
"Suỵt! Bớt bàn luận về hắn đi, gã máu lạnh đó."
"..."
Kala mân môi, trong mắt lóe lên tia sắc lạnh. Xem ra cô cần phải tìm cơ hội đi sâu vào trung tâm nữa.
- Ôi mẹ ơi, khói!
- Khụ.. khụ.. không đúng aaa!! Chiếc xe yêu dấu của tôi..!
Chiếc xe nhà rộng rãi đang bon bon trên đường bỗng chốt xì xì kêu lên, động cơ phía trước liên tục nhả ra khói cay mắt, người trong xe hoảng quýnh lên một trận.
Ngay buổi tối đó, ánh đèn nê ông xanh sáng quanh cửa tiệm.
Chouín lo lắng đi qua đi lại trước Kala đang ngồi bên băng ghế. Một tiếng bíp vang lên, Chouín mừng rỡ nhìn qua, Chris và Lohan đang đẩy xe con từ bên đường lộ.
- Xe hết xăng rồi, thật xui xẻo, nhưng cũng may là nhà Chouín gần tiệm xăng đi.
Kala sau khi xong giúp việc ở cửa tiệm liền chạy qua Chouín, cuộc hẹn của họ đã bỏ lỡ bởi xe Chris hết xăng giữa đường từ chiều. Khi đẩy đến trước tiệm xăng thì cả hai anh chàng đẹp trai đã người đầy mồ hôi, hổn hển thở.
Xe dừng, Elle từ trong xe con bước ra, chính là cô gái đi chung với hai anh chàng Chris và Lohan.
Chouín thấy vậy, mặc biến sắc, mi mắt thậm chí run nhè nhẹ. Kala vừa nhìn cô ấy đã biết trong lòng Chouín đã sắp khóc.
Kala nhếch môi, cô cũng không có quyền xen vào việc của