Song Hướng Mê Luyến

Chương 15


trước sau

Tô Ánh Hàm khóc.

Đau khóc.

Tuy rằng Tần Tu mới đi vào hơn phân nửa quy đầu, nhưng cô cảm thấy như thể miệng huyệt bị xé rách vậy.

“Không cần, tôi không cần…”

Sao lại đau như vậy chứ, không giống với trong tưởng tượng của cô một chút nào.

“Ô ô ô ô…”

“Đừng khóc, thả lỏng.”

Tô Ánh Hàm thật chặt.

Cái lỗ nhỏ chật hẹp gắt gao bọc lấy quy đầu của anh, khiến anh vừa đau vừa s͙ư͙ớ͙n͙g͙, một bước khó đi.

“Ô ô ô ô oa!” Tô Ánh Hàm khóc càng lợi hại hơn nữa, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống, ướt đẫm cả khuôn mặt nhỏ. “Đừng, tôi từ bỏ, Tần Tu, anh rút ra đi, cầu xin anh rút ra đi…”

Tần Tu: “…”

Tần Tu bị cô khóc đến không còn cách nào khác, chỉ có thể ấn bắp đùi cô, chậm rãi đem phân nửa quy đầu đã hoàn toàn đâm vào rút ra ngoài.

Tô Ánh Hàm không đau nữa, âm thanh khụt khịt cũng tạm ngừng, nhưng sau khi cơn đau chậm rãi qua đi, tầm mắt lại bỗng nhiên nhận ra đỉnh quy đầu hung ác nham hiểm.

Tô Ánh Hàm giật mình một cái.

Cô đang làm gì vậy?

Không phải cô muốn đại côn thịt của Tần Tu sao? Sao lúc này lại bởi vì một chút đau đớn mà lùi bước?? Tần Tu sẽ không vì vậy tức giận mà không thèm thao cô nữa đi?

Vì thế dưới sự hoảng loạn, Tô Ánh Hàm đã quên mất vở kịch của chính mình, cô trực tiếp duỗi tay bắt lấy côn thịt to lớn của Tần Tu.

Cô nói: “Thật xin lỗi, anh đừng nóng giận…”

Thật sự vô cùng xin lỗi, em không nên khóc dữ như vậy. Em hẳn là phải chịu đựng đau đớn để anh tiến vào, dù sao nghe nói lần đầu tiên luôn rất đau, đợi đau xong rồi sẽ s͙ư͙ớ͙n͙g͙ thôi.

Nhưng mà đang nói được một nửa thì Tô Ánh Hàm sực nhớ ra vở kịch của chính mình, thế là cô lại vội vội vàng vàng buông tay, chữa cháy nói: “Tôi, tôi là muốn nói, tôi là vị hôn thê của Tần Nhiên, anh không thể thao tôi…”

Tần Tu cười.

Tiếng cười kia mang theo cảm xúc, nhưng Tô Ánh Hàm không phân biệt được đó là vui mừng hay tức giận, cô chỉ cảm thấy Tần Tu mơn trớn cằm cô trong bóng tối, sau đó lôi kéo tay cô bao trùm lên thứ gắng gượng kia.

Thật lớn, cứng quá…

Tô Ánh Hàm lại lần nữa tâm thần điên đảo, mà lúc này, Tần Tu lại kêu tên đầy đủ của cô: “Tô Ánh Hàm, em thật ra là do Tần Nhiên phái tới tra tấn tôi đúng không.”

“Không… Ưm!”

Tần Tu hôn cô.

Môi mỏng ngậm lấy cánh môi xinh đẹp no đủ của cô, cắn, nghiền nát, liên tục mút vào, sau đó lại cường thế cạy khớp hàm của cô ra, xen đầu lưỡi vào đấu tranh anh dũng.

“A ~ ưm ~”

Cảm giác của Tô Ánh Hàm rất nhanh cã đến một lần nữa.

Hôn môi với Tần Tu thật sự thoải mái chết đi được.

“Ân ~”

Cùng lúc, tay cô cũng không nhàn rỗi, bị Tần Tu lôi kéo đến chỗ cự vật thô tráng mà an ủi vuốt ve.

“Ưm…”

Cô sờ được rồi nha, côn thịt to lớn của Tần Tu so với cô tưởng tượng còn cứng còn lớn hơn, tuy rằng ở trong đêm tối nên nhìn không rõ, nhưng xúc cảm khi sờ lên lại rất tốt đẹp, làm người khác nhộn nhạo.

Thật thô thật thô thật thô, còn rất dài rất dài rất dài.

Quy đầu cũng thực no đủ, hơi cong, rất thích hợp để thâm hầu (đâm sâu vào cổ họng), cũng thích hợp thao lộng hoa huyệt mẫn cảm.

“Ưm ~”

Tận đến lúc sắp bị hôn tắt thở, Tần Tu mới buông cô ra, mà lúc này, phía dưới hoa huyệt Tô Ánh Hàm đã là một mảnh lầy lội một.

“Bây giờ cho tôi thao sao?” Hô hấp của Tần Tu dồn dập, ngón tay dời anh về phía âm đế của Tô Ánh Hàm.

“Không, không cho…”

Thanh âm của cô gái nhỏ vô cùng mềm mại, mang theo tiếng khóc nức nở, làm gì có lấy một chút ý cự tuyệt, rõ ràng là đang câu dẫn anh.

Vì thế Tần Tu vừa nói vừa nhấn một cái lên âm đế của cô: “Không cho sẽ cưỡng gian em.”

Tô Ánh Hàm càng ướt.

Ô ô ô.

Mau tới.

Mau tới cưỡng gian cô.

Cái lỗ nhỏ của cô rất ướt, rất ngứa, rất muốn bị côn thịt to lớn của Tần Tu hung hăng cưỡng gian.

Nhưng ngoài miệng vẫn phải làm một lần giãy giụa cuối cùng: “Không thể, không thể…Tôi là vị hôn thê của em trai anh…”

Tần Tu dời ngón tay về phía miệng huyệt ướt đẫm, lông mày nhướng lên: “Thao vị hôn thê của em trai không phải là càng s͙ư͙ớ͙n͙g͙ hơn sao.”

Ô ô ô.

Đúng, đặc biệt s͙ư͙ớ͙n͙g͙, mau tới, mau tới thao cô.

côn thịt to lớn của Tần Tu lại một lần nữa phóng tới miệng huyệt của Tô Ánh Hàm. Cô bỗng giật mình một cái.

Không đúng.

Không thể tới nhanh như thế được, vẫn là nên làm bước dạo đầu thật tốt, bằng không sẽ đau giống vừa rồi.

“Đừng…” Tô Ánh Hàm gập chân. Tần Tu nắm côn thịt lặp đi lặp lại vuốt ve hoa môi của cô, thanh âm khàn khàn: “Đến nước này rồi, em cảm thấy cự tuyệt còn hữu dụng sao?”

Cô không phải đang cự tuyệt, cô chỉ là muốn nói: “Tôi, tôi sợ đau… Anh có
thể nhẹ một chút hay không…”

Động tác của Tần Tu ngưng trệ.

Nguồn điện của biệt thự đã bị hư hỏng, trong phòng lúc này tối đen, anh nhìn không rõ thần sắc và vẻ mặt của Tô Ánh Hàm.

Nhưng anh có thể cảm nhận được phía dưới Tô Ánh Hàm là cái miệng nhỏ cơ khát, có thể cảm nhận được huyệt khẩu lúc đóng lúc mở ra sức cùng phối hợp co rút liếm mút côn thịt của anh.

Tần Tu đột nhiên cười.

Anh nâng cằm Tô Ánh Hàm lên, lòng bàn tay cọ qua cánh môi cô, dùng giọng nói âm trầm nói với cô: “Em quả nhiên là đến để câu dẫn tôi đúng không?”

“Không… Ưm…”

Tần Tu lại lần nữa hôn cô, chỉ là lần này anh hôn từng cái một, rất triền miên, cũng rất dồn dập.

“Ân, anh đừng… Anh đừng khi dễ tôi… Tần Tu… Đừng…”

Trực tiếp đâm vào được không? Dâm dịch của cô cũng chảy đủ nhiều rồi, hiện tại có thể trực tiếp thao, cô không sợ đau còn không được sao?

“A!”

Tần Tu vỗ vỗ mông Tô Ánh Hàm, bẻ hai chân cô ra, nói: “Không muốn đau thì tự mình nới rộng.”

Cái, cái gì?

Tại sao lại muốn cô tự mình nới rộng chứ, loại việc này không phải đều do đàn ông làm sao?

Còn chưa đợi Tô Ánh Hàm suy nghĩ cẩn thận xong, Tần Tu đã cầm lấy tay cô, ngậm cùng lúc ba ngón tay vào trong miệng.

“A ~”

Này cũng quá xấu hổ đi, quá kích thích.

Nhưng thứ càng kích thích hơn còn ở phía sau, sau khi Tần Tu liếm ướt ngón tay cô xong, anh liền nắm tay cô hướng đến hoa huyệt chính mình, cắm vào.

“Đừng, đừng mà ~”

Tô Ánh Hàm cảm thấy xấu hổ đến mức khóc thành tiếng.

Từ trước đến giờ cô còn chưa bao giờ sờ vào bên trong của chính mình đâu, tại sao Tần Tu lại muốn ép cô làm loại việc này chứ?

“Ô ô…”

Tần Tu cứ như vậy nắm tay cô cắm vào tiểu huyệt, chờ ba ngón tay đều thuận lợi thọc vào rút ra rồi, Tần Tu liền bỏ thêm một ngón tay của chính mình vào, cùng Tô Ánh Hàm tiếp tục động tác.

“Ưm… Anh Tần Tu, cầu xin anh đừng như vậy…Em từ bỏ…”

Phía dưới của cô rất ngứa, tiểu huyệt bị chính ngón tay của cô thọc mở, cô không muốn ngón tay, cô muốn đại côn thịt.

“A!”

Tần Tu rốt cuộc cũng buông tay cô ra, chờ sau khi ngón tay rút ra, anh lập tức đỡ côn thịt thô cứng của mình để vào trên miệng huyệt Tô Ánh Hàm.

“Không, không cần ~”

Theo âm thanh rên rỉ kiều suyễn của cô gái, côn thịt người đàn ông cũng chậm rãi đi vào hoàn toàn.

Lúc này đây, huyệt đạo thật mềm, thật ướt, tuy rằng vẫn khẩn trương như cũ, lại không giống lúc nãy một bước khó đi.

Vì thế Tần Tu một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, thọc mở trùng điệp mị thịt, trực tiếp đâm thủng màng trinh của Tô Ánh Hàm, đưa côn thịt đến chỗ sâu nhất bên trong huyệt đạo của cô.

“A ~”

Tô Ánh Hàm lại bị đau khóc, tuy rằng cảm giác bị côn thịt to lớn lấp đầy rất phong phú, rất thỏa mãn, nhưng mà Tần Tu quá lớn…

Cô đau quá.

Tô Ánh Hàm ủy khuất mà khóc lên, ngón tay vẽ ra một đường thật dài ở

sau tấm lưng to lớn của Tần Tu.

“Ô ô…Tôi từ bỏ…”

“Không thể không cần.”

Lúc này đây Tần Tu không mềm lòng nữa, anh chờ Tô Ánh Hàm hơi thích ứng, liền ôm cả người cô vào trong ngực, từ chính diện hung hăng mà thao cô.

“Bạch bạch bạch bạch bạch bạch!”

“Ân ~ a ~”

Nhất thời, trong phòng tất cả đều là âm thanh làm tình dâm mĩ cùng tiếng rên rỉ kiều mị của nữ hài.

Truyện convert hay : Thần Y Bỏ Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện