Song Hướng Mê Luyến

Chương 24


trước sau

dụ̶c̶ vọng chiếm hữu của đàn ông thật là đáng sợ.

Tô Ánh Hàm ở trong lòng yên lặng trợn trắng mắt, sau đó cắn môi.

Thật sự đau, tuy rằng cách đây không bao lâu cô mới dùng gậy mát xa chạy bằng điện cắm vào hoa huyệt, bên trong vẫn còn ướt, nhưng căn ngoạn ý của Tần Tu quá lớn, bước dạo đầu chưa làm, bôi trơn cũng không có, cứ như vậy thẳng tắp thọc tiến vào.

Bởi vì hành động quá mức thô bạo đó, tiểu huyệt Tô Ánh Hàm vốn đã khẩn trương lại càng co rút lợi hại hơn, bên trong cũng không chảy nước nữa, Tần Tu vừa trừu động vài cái đã không thể làm được.

Vì thế anh ngừng lại.

Sau đó Tần Tu liền nhìn thấy đôi môi bị cắn chặt và đuôi mắt phiếm hồng của Tô Ánh Hàm. Trong lòng không biết như thế nào bỗng nhiên nhói lên một chút, Tần Tu theo bản năng vươn tay, muốn lau đi nước mắt dính trên lông mi cô, nhưng còn chưa đợi anh chạm tay đến, Tô Ánh Hàm đã quay mặt qua.

“Sao lại dừng lại?” Tô Ánh Hàm nghẹn ngào, quật cường nói: “Anh không phải muốn làm tình với tôi sao? Vậy thì làm nhanh lên, làm xong rồi thì để tôi xuống xe!”

Ánh mắt Tần Tu một lần nữa trở nên hung ác nham hiểm, anh nắm lấy cằm cô, côn thịt cũng cường thế mà đâm sâu vào vài phần.

“Ngô…”

“Em gấp không chờ nổi muốn trở về gặp Tần Nhiên?” Tần Tu duỗi tay niết lấy âm đế Tô Ánh Hàm, bức bách cô tiến vào trạng thái, tiết ra nước sốt để anh dễ dàng thao làm, đồng thời ngữ khí cũng không tốt một chút nào: “Côn thịt của Tần Nhiên có lớn bằng tôi sao? Lúc hắn thao em em cũng có thể s͙ư͙ớ͙n͙g͙ như thế này?”

Tô Ánh Hàm khóc lóc nói: “Anh Tần Nhiên sẽ không làm như vậy đối với tôi!”

Động tác Tần Tu dừng lại: “Em nói cái gì?”

Tô Ánh Hàm vừa khóc vừa thở hổn hển: “Tôi nói, anh Tần Nhiên sẽ không đối xử với tôi giống như anh… Anh ấy vẫn luôn đau lòng tôi yêu thương tôi, sợ tôi ủy khuất… Còn nói lần đầu tiên của chúng tôi, muốn để lại đến khi kết hôn mới làm…”

Lông mày Tần Tu nhíu chặt: “Chẳng lẽ vừa rồi Tần Nhiên không thao em, vậy hắn tới làm gì?”

Tô Ánh Hàm xấu hổ và giận dữ đan xen: “Anh cho rằng tất cả mọi người đều suy nghĩ bằng nửa người dưới giống anh sao!? Anh Tần Nhiên đi khảo sát công trường về mệt mỏi, tới chỗ tôi nghỉ ngơi… Anh ấy vất vả như vậy, nỗ lực như vậy, chính là vì muốn cho tôi một cuộc sống tốt hơn trong tương lai… Không nghĩ tới, ô ô ô… Tôi lại bị anh…”

Tần Nhiên đi khảo sát ở công trường là sự thật.

Bất quá việc này đương nhiên không phải là vì muốn cho Tô Ánh Hàm một cuộc sống tốt hơn, hắn tốt xấu gì cũng là phú nhị đại, chuyên ngành đại học là tâm lý học tất nhiên không có lấy nửa điểm liên quan đến công trường gì gì đó, hắn đi khảo sát thuần túy là bởi vì người đàn ông của hắn đang ở đó dọn gạch.

Tần Tu thấy Tô Ánh Hàm tràn đầy áy náy khổ sở khi nhắc đến em trai, lại nghĩ tới kết quả điều tra lúc nãy, không khỏi nhíu mày một lần nữa.

“Em có phải hay không bị em trai tôi lừa gạt?”

Tô Ánh Hàm khóc lóc phản bác: “Anh Tần Nhiên sẽ không gạt tôi, chỉ có anh, chỉ có anh mới khi dễ tôi như thế…”

Tần Tu nhìn Tô Ánh Hàm, lau nước mắt cho cô, sau đó chậm rãi đem côn thịt trong hoa huyệt Tô Ánh Hàm rút ra.

“Ngô…”

Tần Tu nhét ngón tay vào huyệt đạo Tô Ánh Hàm, hỏi cô: “Nếu Tần Nhiên không chạm vào em, tại sao nơi này lại ướt như vậy?”

Mặt Tô Ánh Hàm đỏ lên, ngay sau đó cắn ngón tay quay đầu đi, nhỏ giọng mà nói sang chuyện khác: “Anh rốt cuộc có muốn hay không, không muốn thì tôi xuống xe…”

Nói xong liền đứng dậy muốn đi.

Nhưng Tần Tu lại đè cô xuống một lần nữa, ngón tay mang theo vết chai mỏng thăm dò vuốt ve trong tiểu huyệt của cô.

“Ân ~”

“Tô tiểu thư,” Tần Tu dùng ánh mắt khóa lấy khuôn mặt Tô Ánh Hàm, đạm thanh ép hỏi: “Mong em trả lời tôi.”

“Ân… Anh, anh rút ngón tay ra trước đã…”

“Tại sao nơi này lại ướt? Chẳng lẽ Tô tiểu thư cơ khát đến mức vô duyên vô cớ cũng sẽ chảy nước sao?”

Nghe Tần Tu dùng ngữ điệu bình thản không chút gợn sóng nói như vậy, Tô Ánh Hàm rốt cuộc vẫn cảm thấy xấu hổ đến hỏng mất, thừa nhận: “Tự tôi làm, đều là tự tôi làm, Tần Tu, anh vừa lòng chưa!?”

Tần Tu câu nhẹ ngón tay, lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng gãi đúng chỗ ngứa mà ấn vào chỗ mẫn cảm của hoa huyệt.

“A ~”

“Em quả nhiên rất d͙â͙m͙ đãng.”

“Rõ ràng là tại anh… Ngô, rõ ràng là tại anh,” Tô Ánh Hàm ủy khuất nói: “Tần Tu… Rõ ràng
là anh biến tôi thành như vậy… Em xin lỗi anh, Tần Nhiên. Em xin lỗi… Ngô…”

Tựa hồ là không muốn nghe được chút liên quan gì đến Tần Nhiên từ trong miệng cô, Tần Tu nâng ót Tô Ánh Hàm, hôn lên môi cô, đồng thời nửa người dưới cũng đâm vào chỗ ấm áp nào đó một lần nữa.

“Ngô… Ngô…”

Môi cô gái ngào ngạt hương thơm, tiểu huyệt cô non mềm khẩn trí, Tần Tu liếm mút đầu lưỡi Tô Ánh Hàm, bóp lấy eo cô, cứ như vậy rong ruổi trong tiểu huyệt.

“Không… A ~”

côn thịt to lớn phá vỡ tầng tầng mị thịt, cắm thẳng tới đáy, ngay từ đầu vẫn là rút ra một chút, chậm rãi đâm vào, nhưng sau khi nước sốt từ trong hoa huyệt bắt đầu chảy ra, bôi trơn càng ngày càng đầy đủ, biên độ thọc vào rút ra của Tần Tu càng lúc càng lớn, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh.

“Không… Chậm một chút, chậm một chút…”

côn thịt nóng bỏng to lớn không giống với gậy mát xa, một lần nữa nếm thử hương vị căn côn thịt này, Tô Ánh Hàm chỉ muốn quay đầu lại ném món đồ chơi vớ vẩn kia đi, từ bây giờ chỉ muốn để côn thịt làm cô càng ngày càng d͙â͙m͙ đãng.

Tuy rằng côn thịt lớn đem đến cho cô cảm giác rất s͙ư͙ớ͙n͙g͙, nhưng bởi vì tốc độ quá nhanh, Tô Ánh Hàm dần dần cảm thấy không chịu nổi.

Cô tiếp tục xin tha: “Chậm một chút, chậm một chút…”

Nhưng thanh âm gợi cảm của Tần Tu lại vô cùng áp lực mà truyền đến: “Kêu tên tôi.”

Tô Ánh Hàm chỉ có thể kêu: “Ô ô, Tần Tu… Chậm một chút, a ~ lại chậm một chút…”

Tần Tu cảm thấy không đủ, thanh âm từ tính lại vang lên lần nữa: “Cầu tôi.”

Tô Ánh Hàm liền khóc lóc cầu xin anh: “Tần Tu… Chậm một chút, ngô… Cầu xin anh chậm một chút, tôi chịu không nổi…”

Tần Tu quả nhiên thả chậm tốc độ thọc vào rút ra.

Nhưng lần này, anh tuy rằng thả chậm tốc độ, nhưng lại đem nguyên cây côn thịt to dài cắm vào tiểu huyệt, chỉ chừa một cái quy đầu ở bên trong bị huyệt thịt cắn chặt, sau đó lại dùng lực đẩy một cái, nguyên cây côn thịt hoàn toàn đi vào.

Cứ như thế lặp đi lặp lại.

Tốc độ không còn nhanh nữa, nhưng cảm giác bị đại côn thịt xỏ xuyên thật mạnh lại làm Tô Ánh Hàm không chịu nổi.

“Ân ~ a… Không cần, không cần…”

“Em quá kiều khí, Tô tiểu thư,” lại là một lần thâm thọc thật sâu, Tần Tu đẩy áo Tô Ánh Hàm lên, cởi bỏ nội y của cô, “Nhanh cũng không được, chậm cũng không được, rốt cuộc em muốn tôi thế nào?”

Nói xong anh một bên tăng thêm lực đạo hung hăng làm cô, một bên đem cô bế lên, cắn lấy nhũ hoa cô.

Tiéng thét chói tai của Tô Ánh Hàm lại lần nữa cất cao: “A ~”

Cô sắp không được rồi.

Tiểu huyệt cơ khát phía dưới bị côn thịt to lớn tắc đến tràn đầy, mỗi một khối mị thịt đều dính sát vào côn thịt, mà cây côn thịt to dài kia cũng cho cô đủ an ủi cùng thao lộng.

Hiện tại ngay cả nhũ hoa cũng bị cắn.

Tần Tu dùng răng ngậm lấy đầu nhũ hoa cô, sau đó liếm một vòng, cuối cùng há miệng thật to ngậm toàn bộ một bên nhũ hoa trắng nộn, thay đổi phương pháp gặm cắn cùng liếm mút.

“A ~ a…”

Thật thoải mái, bị ăn nhũ hoa cũng thật thoải mái!

Tần Tu thay phiên ăn lấy hai bên nhũ hoa, đồng thời lực độ thao lộng dưới thân cũng chưa từng giảm, làm đến một lúc kia, Tô Ánh Hàm thậm chí cảm thấy xe bắt đầu lay động.

Một lúc lâu sau trận xe chấn kịch liệt, tiểu huyệt cô run rẩy đạt tới cao trào, Tần Tu cũng bắn tinh.

Truyện convert hay : Y Phi Kinh Thế

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện