Editor: Fuurin
*Ed: từ giờ bắt đầu làm tiếp các truyện còn lại nhé :))
"Có, xin hỏi có chuyện gì vậy?" Sở Sở mỉm cười trả lời, nhìn thấy câu chữ kích động của Mỹ Thực Đế, có chút giống trẻ con.
"Tôi muốn mua quyền tiêu thụ độc quyền của bánh khoai lang và bánh đậu xanh, bạn thấy sao?" Phương Tử Sênh cũng không có quanh co lòng vòng, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, đem ý nghĩ của chính mình nói ra.
A? Quyền tiêu thụ độc quyền ư? Sở Sở nhìn thấy liền phát hoảng, cảm giác như là một phút trước người mà cô thấy giống như trẻ con đột nhiên thành công biến thành tiểu Boss vậy. Hoảng hốt qua rồi, Sở Sở mới nhớ lại bản thân cũng chưa hề đăng ký độc quyền cho bánh đậu xanh và bánh khoai lang của mình, cửa hàng cũng không tiến hành đăng ký thương hiệu. Nghĩ tới đó, cô lập tức cảm thấy nôn nóng.
"À, để tôi cân nhắc đã, ngày mai sẽ cho cậc câu trả lời chính xác được không?" Sở Sở vừa trả lời, vừa lên mạng tìm hiểu thông tin về độc quyền và tư liệu về nhãn hiệu.
Mỹ Thực Đế trả lời rất nhanh: "Không thành vấn đề, tôi chờ bạn. Hy vọng đến lúc đó bạn sẽ tặng tôi tin tốt lành, rồi chúng ta sẽ bàn chi tiết hơn, được chứ? Mặt khác, tôi đã phác thảo một phần hợp đồng hợp tác, đã gửi sang hòm thư cho bạn rồi, bạn xem trước đi, có gì thắc mắc thì cứ đánh dấu rồi gửi lại."
Mỹ Thực Đế nhanh chóng nói rõ ràng cách làm, Sở Sở đọc mà hoa cả mắt, nhanh chóng trả lời được.
Sau khi đã đọc tỉ mỉ, cuối cùng Sở Sở cũng rõ muốn xin độc quyền thì phải tới "Cục quản lý tài sản tri thức Liên Bang", mà đăng ký nhãn hiệu thì phải tới "Cục nhãn hiệu liên bang" để tiến hành đăng ký. Quy trình thì đại khái không khác nhau lắm, đều là lập hồ sơ trên trang web của hai cơ quan chính phủ này, sau đó mang theo tư liệu cá nhân tỉ mỉ của bản thân và tất cả tài liệu xin đăng ký độc quyền và nhãn hiệu nộp lên, cuối cùng còn trải qua thẩm tra dày đặc mới có thể được phê duyệt.
Sau khi làm rõ tất cả quá trình, Sở Sở ngay lập tức bắt tay vào chuẩn bị, chuyện này vẫn nên làm nhanh mới được, để tránh cho đêm dài lắm mộng lại xảy ra chuyện gì không hay.
Số liệu gì đó đều đã có sẵn, gọi A Hắc giúp thu thập tất cả hình ảnh tư liệu xong, Sở Sở bắt đầu làm bánh khoai lang và bánh đậu xanh, vì nguyên nhân làm để đem đi kiểm tra, Sở Sở lại càng làm cẩn thận, cố gắng làm một cách hoàn hảo nhất. Nhìn hai nhóc thèm thuồng đến chảy cả nước miếng, Sở Sở đem hàng mẫu đã làm xong cất vào hộp giữ ấm, sau đó dùng nguyên liệu còn thừa lại nấu lên, ba người cùng nhau ăn một chút cơm chiều.
Ngày thứ hai.
Sở Sở mang theo đồ tối hôm qua đã chuẩn bị, chuẩn bị đi ra ngoài, lúc tới cửa, quần áo bị túm lấy, Sở Sở ngạc nhiên quay đầu lại, chỉ thấy A Hắc phồng má nói: "Bọn em cũng muốn đi." A Hồng bên cạnh bé cũng tội nghiệp nhìn cô.
Sở Sở cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, mấy nhóc này đang sợ cô không dẫn mình theo sao, lại còn một đứa đóng mặt đen một đứa diễn mặt trắng nữa chứ: "Được rồi, chị có nói là không dẫn hai đứa theo đâu nào."
A Hắc và A Hồng lập tức cười híp mắt, rạo rực vui mừng theo cô ra khỏi nhà.
Cục quản lý tài sản tri thức và cục nhãn hiệu đều nằm ở cùng một chỗ, cách nơi này khoảng nửa giờ đi xe. Lúc chuẩn bị lên tàu điện ngầm, Sở Sở mới phá hiện bản thân đã xem nhẹ một vấn đề đã tồn tại rất lâu, đó chính là hộ khẩu của A Hắc và A Hồng. Ở đại lục Vô Sắc, mỗi người từ lúc sinh ra đã có một tấm thẻ chứng minh thân phận của mình, chờ đến khi mười sáu tuổi sẽ được Chính Phủ Liên Bang cấp cho chứng minh thư, hơn nữa còn có một chi phiếu cố định của bản thân. Vì Liên Bang không có lưu thông hay phát hành tiền mặt, mọi giao dịch mua bán đều sử dụng tiền ảo, cho nên chi phiếu là một bộ phận tất yếu của cuộc sống. Tuy rằng trẻ em trước khi có được chi phiếu của mình để dùng, thì khi sử dụng các thiết bị công cộng của Chính Phủ, chỉ cần cà thẻ thân phận là được, nhưng A Hắc và A Hồng không có hộ khẩu, cho nên cũng không có thẻ thân phận, mang ý nghĩa về sau sẽ không có cả chi phiếu, vậy thì bất kể đi đâu làm gì cũng đều không được, trừ phi bọn họ ở hoài trong không gian không ra.
Sở Sở thở dài, cúi người sờ đầu hai đứa nhỏ, nói: "Xin lỗi hai em, chị không thể mang hai đứa lên tàu điện ngầm được rồi."
A Hắc và A Hồng mở to mắt nhìn cô, trăm miệng một lời hỏi: "Vì sao vậy ạ?" Trong giọng nói non nớt còn mang theo một chút tội nghiệp.
Sở Sở không biết làm sao giải thích với hai đứa chuyện hộ khẩu, chưa kịp nghĩ thì đột nhiên nghe thấy gần đó truyền đến tiếng cười khoan khoái, kèm tiếng hô to: "Sở Sở, Sở Sở ơi... !"
Sở Sở ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy cách đó không xa có một cô gái tuổi chừng mười tám mười chín, mặc váy đầm màu đỏ thẫm, chân mang giày cao gót màu bạc đang nhanh chóng bước tới bên này, vừa đi vừa vẫy tay với người con trai xêm xêm tuổi phía sau, ý nói cậu ta đi theo mình. Lúc nhìn thấy Sở Sở chú ý tới mình, càng kích động vẫy tay liên tục.
Khoảng cách giữa hai người vốn không xa, nên chỉ trong chốc lát hai người đã đi đến trước mặt Sở Sở, vui vẻ nhìn cô.
Sở Sở nhìn cô gái đang tươi cười trước mặt, bỗng thốt lên hai từ "Minh Dụ". cô sửng sốt, đây đã là lần thứ hai, chẳng lẽ cho dù thân thể này đã thay đổi chủ nhân, nhưng nó lại chưa bao giờ bị mất đi ký ức sao?
"Này này, mau tập trung nào!" Tiếu Minh Dụ xán lạn vỗ vai bạn thân, "Cả kỳ nghỉ đều không gặp nhau, có nhớ tớ không?" Nói xong còn chớp mắt vài cái với Sở Sở, ý bảo: "Tớ biết cậu nhất định là nhớ tớ muốn chết, ha ha."
Nhìn cô gái tuy hành vi có chút tùy ý nhưng trong mắt lại đầy vui sướng và chân thành, Sở Sở nhất thời có chút chột dạ, cô gái náy chắc là bạn thân của nguyên chủ rồi, nhưng cô đã không còn là cô trước kia nữa.
Tiếu Minh Dụ không để ý đến vẻ mặt có chút cứng nhắc của Sở Sở, mà quay đầu nhìn về phía A Hắc và A Hồng bên người cô: "Ơ? Ồ! Đây là con cái nhà ai vậy? Thật đáng yêu! Thật dễ thương nha!" Cô hô to, trong mắt toàn trái tim! Hai đứa trẻ thật đáng yêu, thật muốn sờ sờ! Nghĩ vậy, bàn tay lập tức vươn ra, sờ lên đầu hai đứa bé, thật mềm mại thật thoải mái.
Cậu con trai bên cạnh tuy vẻ mặt bất