"Do em? Tại sao lại nói là do em?"
Thạch Tâm Thất hỏi ngược lại, ánh mắt cơ hô cũng đã có vào phần nghỉ hoặc mông lung.
"Em! "
Thạch Tâm Hân muốn nói nhưng lại không thể nói, anh ấp úng, lại uống một ly rượu, thực sự không biết phải nói với anh trai đầu đuôi mọi chuyện thế nào.
Chẳng lẽ lại thẳng thắn rằng là do anh nhất thời đã có suy nghĩ muốn cưỡng bức cô ư? Nhưng thái độ khi ấy của Lục Thiên Tình cũng có thể khiến Thạch Tâm Hân nhìn ra, một khi cô không cam tâm tự nguyện thì chuyện anh làm dù có là đúng đi thì vẫn chính là sai trái.
"Chẳng lẽ em và cô ta! Đã xảy ra việc không thể gì rồi?"
Thạch Tâm Thất thấy thái độ của Thạch Tâm Hân, liên suy đoán ra sự việc gì đó, hơi thở cũng đột ngột trở nên khẩn trương hơn bất cứ lúc nào, không gian xung quanh cũng vì câu nói của anh mà trở nên muôn phân tịch mịch.
"Một lời! Khó nói hết"
Thạch Tâm Hân chỉ đáp trả vỏn vẹn như vậy, sau đó lại mặc kệ bản thân, để ý thức chìm vào trong men rượu.
"Anh, em không sai phải không? Cô ta là vợ em! Dù có làm việc đó, cũng không sai phải không?"
Thạch Tâm Hân đột nhiên hỏi, Thạch Tâm Thất nghe qua, cũng hiểu là em trai đang muốn ám chỉ điều gì.
"Sẽ không sai, nếu cô ta đồng ý.
.
"
Thạch Tâm Thất cười khổ, lại chẳng rõ vì điều gì mà lại giành lấy chai rượu, uống cạn một ngụm đây.
"Vậy là em sai rồi.
Em sai rồi!
Thạch Tâm Hân lẩm bẩm, sau đó lại nhạt nhẽo mà nằm gục xuống bàn, đầu óc lơ mơ mờ mịt hẳn đi.
Đêm ấy đợi đến rất khuya vẫn không thấy người về, cuối cùng hai anh em Thạch Tâm Thất cũng thôi chờ đợi.
Vì họ đều biết rất rõ, nguyên nhân khiến Lục Thiên Tình bỏ đi là tại sao.
Họ biết họ tốt nhất là không nên tìm kiếm cô, dù sao khoảng thời gian này Thạch Vũ cũng không có ở nhà, thôi thì cứ để cô tùy tiện mà trốn chạy một chút.
Thạch Tâm Hân không truy cứu, mà Thạch Tâm Thất cũng thôi không oán trách cô nữa.
Đêm đó trời bỗng đổ mưa lâm râm, cả hai người đàn ông tâm đều trĩu nặng, một kẻ tiếp tục mượn rượu giải sầu, còn một kẻ thì thao thức đến tận sáng.
Hôm nay đã là ngày thứ ba Lục Thiên Tình nằm viện, vết thương bị xe va chạm phải ở chân và cổ tay cũng đã thuyên giảm đi rất nhiều, bác sĩ nói cô chỉ cân ở lại thêm hai hôm nữa là có thể xuất viện rời đi.
Nhưng đi đâu, cô cũng không biết nữa.
Chẳng lẽ cô lại van xin bác sĩ cho mình được khỏe mạnh mà ở lại bệnh viện ư? Như vậy thì có khi họ sẽ nghĩ cô là người điên, một người có thật trí không được tỉnh táo! Những ngày này cũng chỉ có Tiểu Chúc là đến chăm nom cô, tuy Lục Thiên Tình nói rằng mình đã không sao nữa nhưng Tiểu Chúc vẫn cứ đều đặn một ngày hai lần đến chăm sóc.
Lục Thiên Tình trông thấy, lại càng thêm cảm động vô cùng.
Ít ra trong cửa lớn nhà họ Thạch, vẫn còn có một người thật lòng mà đối đãi với cô.
Và chuyện cô nằm viện, Tiểu Chúc cũng không hề cho bất cứ ai trong Thạch gia biết cả.
Vì đó là ý muốn của Lục Thiên Tình.
"Thiếu phu nhân, hôm nay trời rất đẹp, bên ngoài gió thổi nhè nhẹ, mây trắng phiêu bồng, em vừa thấy có người bán kẹo bông gòn ngũ sắc nữa đấy, hay là chúng ta ra ngoài một chút, nghĩ sẽ rất tốt cho việc phục hồi tâm trạng của cô.
"
Tiểu Chúc vừa vén nhẹ rèm cửa lên, vừa tươi rói nói, đôi mắt nhỏ híp lại trông đáng yêu hoạt bát vô cùng.
"Kẹo bông gòn? Hình như lâu lắm rồi chị không được ăn lại, vậy cứ theo ý em, chúng ta ra ngoài dạo một chút"
Lục Thiên Tình mỉm cười đáp trả, cô gấp lại quyển sách đang đọc dở đặt lên giường, có ý thuận theo.
Tiếp xúc đã lâu, vì Tiểu Chúc nhỏ tuổi hơn cô nên cả hai đã thuận tiện mà xưng hô chị em cho gần gũi.
Tiểu Chúc vui vẻ gật đầu, sau đó dìu lấy Lục Thiên Tình rời ra ngoài phòng bệnh.
"Đã nói với em rồi, chị đã không sao nữa.
Em cứ dìu mãi chị lại thấy mình yếu đuối lắm"
Tiểu Chúc nghe xong chỉ cười xòa, nhưng vẫn như cũ,dìu lấy cô bước đi.
Lục Thiên Tình đi qua một tầng thang, ở đó có một ô cửa sổ lớn nối thẳng ra phía mặt đường, cô đứng lại nhìn ra ngoài lại thấy mỹ cảnh tuyệt đẹp, quả thực ở dưới đường lớn