Song Tính Câu Nhân (Thô Tục)

Chương 29


trước sau


Tui viết NTR hay bị chùn tay lém nhưng thấy mng thích nên quất nữa nè~
__________________________

5 giờ 30 chiều, Hà Hiên Quang về đến phòng mình liền ném cặp sang một bên rồi nhảy lên giường nằm.

"Gọi tui qua làm gì?" Chàng trai mang kính bước tới, dù đã tan học nhưng đồng phục trên người chỉnh tề thẳng thớm hoàn toàn đối lập với cậu bạn mình.

"Aran, giúp tui với, làm ơn."

"Lại nữa à?" Aran nhíu mày, nhìn Quang thành khẩn chắp tay mặt tỏ vẻ đầy đau khổ.

Quang và Aran vốn là bạn từ nhỏ vì nhà ở cạnh nhau, tính cách cả hai trái ngược hoàn toàn nhưng vẫn giúp đỡ lẫn nhau về mọi thứ. Quang đang trong mối quan hệ tình cảm cùng bạn cùng lớp là Dương nhưng có đôi khi vẫn ham đi tiệc tùng say xỉn và ngủ với một đống người. Mỗi lần như vậy Aran đều bị nhờ đưa Dương đi thư viện hay đi đâu đó để đánh lạc hướng.

Hôm nay cũng không phải ngoại lệ, thậm chí chuyện còn tệ hơn khi Quang nhận ra người mà mình lỡ vui vẻ cùng hôm trước lại là... em họ thân thiết của người yêu mình.

"Dương giận dữ rồi né tui hôm qua tới giờ nè. Tui quyết định là không có chơi bời nữa, ông thì uy tín nên ông đỡ lời giúp tui đi. Lời ông nói chắc chắn ẻm nghe đó. Giúp tui nha?!"
1

Hai mắt Quang thâm quầng như gấu trúc bởi một đêm mất ngủ. Cả mắt cũng đỏ long sọc lên, cho thấy cậu thật sự hối lỗi và muốn sửa sai. Aran như thường lệ không biểu cảm gì, cậu chỉ im lặng một chút rồi gật đầu.

"Vậy kế hoạch là tôi rủ Dương sang chỗ tôi học, sau đó khuyên Dương bỏ qua cho ông. Cậu ấy mủi lòng rồi thì tôi đá xi-nhan cho ông lao sang vào việc, đúng không?" Aran dùng tông giọng học sinh giỏi trả bài để nhắc lại chiến lược của bạn mình.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Exactly! Chính là như vậy! Cố lên! Tụi tui làm lành rồi tui sẽ kiếm cho ông liền một em để ông còn biết mùi đời hà hà hà!"

Nhận được sự cổ vũ của Quang, Aran bước ra khỏi phòng nhưng chốc sau lại trở về, cậu ném cho Quang một chai nước ngọt. Quang có thể thề rằng đây là khoảnh khắc hiếm hoi được thấy Aran cười, dù là cười nhẹ.

"Tôi cũng mong mọi chuyện đều theo đúng dự định."

Quang mở nắp tu liền một hơi đến nửa chai, cậu ngồi sau cửa sổ phòng mình trông về cửa sổ nhà bên để theo dõi tình hình. Aran nhắn tin bảo Dương đang trên đường đến, Quang nhìn màn hình điện thoại mà mắt cứ díu lại, cuối cùng không chống cự được cơn buồn ngủ mà ngã xuống giường ngáy khò khò.

........

"Cậu muốn nói gì? Bảo là chơi thân từ nhỏ mà những gì hắn ta làm cậu lại không biết sao? Có phải hai người toa rập với nhau lừa tôi không?" Dương như sắp khóc tới nơi. Những gì nghẹn ứ trong lòng suốt mấy ngày qua đều đem ra nói hết. "Tôi biết mình là khúc gỗ, không có làm hắn thỏa mãn nên hắn phải đi tìm người khác. Nhưng tại sao lại lừa dối tôi? Chẳng thà nói một lời chia tay đi..."

"Dương.."

Aran ôm chầm lấy Dương, vòng tay rộng rãi và ấm áp bao bọc lấy cả người vỗ về.

"Mình sẽ cho cậu biết sự thật." Aran chầm chậm xoay người kéo vạt áo lên, để lộ vết bầm mờ trên lưng dưới. "Thời gian qua mình là một kẻ hèn nhát, vì sợ bị đánh nên nghe theo lời của Quang. Nhưng trong khoảng thời gian qua, mình nhận ra rằng mình thích cậu, mình không thể tiếp tục làm theo lệnh của cậu ta nữa!"
3

Dương ngỡ ngàng trước lời thú nhận của Aran vì không ngờ sự thật lại như thế này. Trong tâm trí thoáng có chút bối rối nhưng khi nghĩ lại, Quang vốn ham chơi lười học, cũng thường qua lại với những thành phần ăn chơi cá biệt, đôi lúc còn đi đánh nhau mãi đến khi mình làm dữ đòi chia tay mới bớt lại. Vậy thì không ngạc nhiên lắm khi hắn ta ép buộc Aran làm theo lời mình.

Nghĩ đến đó Dương lại càng thêm căm tức Quang, cậu tự trách bản thân ngu ngốc khi dây vào con người khốn nạn như vậy. Trong phút chốc Dương cảm thấy đồng cảm với Aran vì cả hai đều va phải một kẻ cặn bã, cậu vươn tay ôm lấy Aran an ủi.

"Chúng ta không cần hắn nữa! Kể từ nay hai đứa mình sẽ xem hắn như gián, gặp đâu đập đó!"

Chỉ khi ôm thân mật cậu mới cảm nhận rõ ràng cách biệt chiều cao của hai người. Chân phải nhón một tí cằm mới đặt trên vai Aran được, đôi vớ trơn ma sát dưới nền gạch, lại theo động tác chồm tới của Dương khiến người cậu đổ về người đối diện. Aran thuận theo đà ôm lấy thân thể trước mặt ngã chuẩn xác xuống giường, trên môi xuất hiện một nụ cười thoáng qua mà Dương không kịp thấy.

"Vậy còn việc mình thích cậu thì sao? Liệu chúng ta có thể không?"

Ban nãy giận quá nên lỡ quên mất vụ này, Dương bắt đầu lúng túng tránh né ánh mắt của Aran. "Aran, cái này..." 

Thật ra giờ nhớ lại những lúc ở bên Aran đều bình yên và thoải mái vô cùng. Dù ngày thường con người này không nói nhiều nhưng luôn biết nên nói gì. Hơn nữa... trong những lúc mình gặp chuyện thì Aran mới là người thật sự quan tâm tới vấn đề của mình.

"Thử một lần được không? Nếu không thích mình cũng sẽ không ép cậu."

Nhịp tim của Dương tăng dần, chính bản thân cậu cũng chẳng hiểu sao trong thời khắc đó lại không muốn Aran buông tay mình.

"...ơ- ừm..."

........

"Aran- A-Aran... đừng chỉ ngậm một bên..." Dương xoa vú bên vú còn lại đòi được yêu thương.


Nghe lời Dương, Aran liền chuyển sang ngậm lấy bên vú còn lại. Tay cũng đồng thời mò vào quần lót cậu mà vọc vào khe thịt ẩm ướt. Có lần cậu nghe đám bạn cùng lớp bàn tán người nghiêm túc như Aran không biết lúc chịch sẽ như thế nào, giờ thì cậu đã có thể thấy được rồi, thì ra thái độ khi bú vú sờ lồn còn chuyên tâm hơn cả lúc ôn thi học kì.

"Ah~" Ngón tay thon dài của Aran điểm trúng nơi nhạy cảm trong lồn khiến Dương phải bật ra tiếng. Vết chai do cầm bút niết vào vách thịt làm Dương ngứa ngáy vặn vẹo eo mình.

Âm thanh gợi cảm đó len lỏi vào tâm trí Aran mãi không dứt ra, cậu muốn nghe nhiều hơn nữa, muốn cho Dương nhiều kích thích hơn nữa. Ngón giữa trong lồn co lại bắt đầu thọc gảy, kết hợp cùng ngón cái chà xát hột le khiến Dương nói không thành lời, thân dưới co giật theo từng cú móc lồn của Aran. Nước lồn chảy lênh láng ướt đẫm bàn tay chuyên cầm bút của cậu học sinh giỏi. Đám trong lớp ngày thường hay trêu cậu tồ tẹt có lẽ sẽ không bao giờ biết được rằng người bạn đạt giải nhất về tốc độ ghi chú đang vận dụng kỹ năng ưu việt của mình trong việc móc lồn phục vụ bạn tình vô cùng nhuần nhuyễn.

"A-Aran à- ah! Hơ oh s-sướng.. nữa đi ơ um muốn nữaa ah ah ahahhh AAHhhhhh...."

Hôm nay hai vị phụ huynh đều đi công tác, em gái thì về quê chơi với ông bà nên trong nhà vô cùng tĩnh lại, thế nên âm thanh nước phun xì xì từ lồn Dương vang rõ mồn một trong phòng. Triều xuy xong cậu nằm sõng soài trên nệm thở dốc, muốn nghĩ cũng chẳng nghĩ được gì.

Aran nếm vị dâm thủy trên ngón tay mình, còn tiếc rẻ mút mát không muốn để lãng phí một chút nào. Dương vẫn còn lâng lâng trong nhục dục trông thấy khối u giữa háng Aran thì bắt đầu thèm thuồng, tay với tới tháo nút quần cậu.

"Giờ đến lượt mình làm cho cậu nhé?"

"Không nhất thiết phải- Ôoo..." Aran không muốn gây áp lực cho Dương nhưng lời còn chưa nói xong liền bị đánh gãy khi Dương lôi cặc mình từ trong quần lót ra ngậm vào. Cậu rít khẽ lên, cặc được người mình thầm

thích bấy lâu ra sức bú liếm cảm giác mới tuyệt vời làm sao, không bao lâu đã buông vũ khí đầu hàng rút ra bắn lên ngực Dương lượng lớn tinh dịch nóng đặc.

"Xin lỗi, mình không giỏi mấy cái này..." Dương bối rối tự trách mình. Lúc trước Quang từng bắt cậu thổi kèn nhưng vì kĩ thuật của cậu quá tệ nên làm hắn bị đau, hiện tại cậu đã vô cùng cẩn thận nhưng vẫn không như mong đợi, trong lòng hơi buồn một chút.

"Không phải đâu, do miệng của cậu quá tuyệt nên mình không kìm nén được. Hơn nữa đây còn là lần đầu của mình." Aran ôm lấy Dương vỗ  về "Mình vẫn còn muốn làm tới cùng với cậu, chúng ta tiếp tục được không?"

Aran đặt Dương nằm dưới thân mình, được nhận những vuốt ve động viên của Aran làm cho Dương như tắm trong mật. Cậu mỉm cười, mái tóc suông mềm tản ra trên gối như tiên tử mùa xuân.

"Ừm, bây giờ mình là của cậu rồi." 

Những lớp vải cuối cùng rơi xuống sàn, từng tấc da thịt chạm vào nhau không chút kẽ hở. Dù là lúc ôm hay hôn Dương cũng đều rất thích bởi Aran không tấn công quá mạnh mẽ mà ôn tồn dịu dàng vô cùng. Cậu mê cái cách Aran hôn mình, giống như đang chậm rãi thưởng thức một chiếc bánh ngon lành trong buổi trà chiều. Chỉ khác là ăn bánh thì chỉ thấy ngon còn gặm môi Dương thì lại gây nứng, hai con cặc cương cứng ép chặt cọ xát lẫn nhau làm bụng cả hai đều nhơ nhớp tinh dịch.

Aran vơ chiếc ví trên đầu giường để lấy bao cao su nhưng Dương lại cướp lấy rồi vứt xuống đất, còn chủ động nắm lấy cây hàng nóng rực của Aran cạ vào giữa khe thịt đẫm nước của mình.

"Hôm nay thì... không cần cái này đâu."

"Thật sự ổn với điều này chứ?" Aran cẩn thận hỏi lại nhưng cơ thể thì không giấu được sự nôn nao, nhất là đầu cặc luôn chực chờ đâm vào lỗ thịt đang không ngừng khép mở.

"Ừm, vì đây là lần đầu cùng với Aran nên không muốn có thứ ngăn giữa bọn mình." Dương ngại ngùng thổ lộ, cậu tách hai mép lồn mời gọi. "Vào trong mình đi, mình muốn Aran."

Quy đầu từ từ tiến vào lỗ lồn cũng là lúc Aran đẩy cái hôn của mình càng thêm sâu. Càng vào trong, sự ẩm ướt của vách lồn kích thích cặc trướng ra nhồi đầy không gian chật kín. Aran cố gắng tập trung vào môi mềm của Dương để nén lại cảm giác muốn xuất tinh. Cậu lắc hông một cái, đầu cặc điểm trúng cái lỗ bé tí bên trong khiến Dương giật nảy người. Dạo đầu ngon trớn nên rất nhanh sinh nghiện, Aran vùi mặt vào một bên cổ Dương, để những ngón tay đan lồng vào nhau thật chặt, thân dưới đưa đẩy nắc lộng vào lồn theo bản năng tự nhiên của mình.

"Tuyệt quá, lồn Dương thật nóng... ư hơ... cứ thế này- r-ra mất... ưm"

Giọng của Aran, hơi ấm của Aran, cặc của Aran làm Dương nứng chảy nước ròng ròng. Cậu lâng lâng trong những mơn trớn cùng những nhịp dập mê người. Chưa bao giờ cậu cảm thấy đụ lại sướng như thế này, có lẽ vì giờ cậu đã tìm thấy mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh của mình.

"Ah nya... Aran đâm nát lồn mình mất thôi... ah ah... Trời ạ vào sâu quá- oh ưm... mình phát điên vì cặc cậu... Cho mình- ưm... muốn... muốn nữa..."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Dương bị dày vò trong sự thống khổ xen lẫn sung sướng, khoái cảm khi bị cặc nong lồn đụ văng nước òm ọp khiến cậu vừa muốn chối bỏ lại vừa khát cầu nhiều hơn nữa. Mồ hôi cả hai túa ra như tắm, theo những va chạm mà hòa lại thành một. Dưới háng cũng rơi vào cảnh tương tự khi lông mu của cả hai lồng vào nhau không còn có thể phân biệt được.

Những rên rỉ cùng những cú dập lồn cứ thế kéo dài, hai con người trẻ tuổi trần trụi quấn lấy nhau cùng chìm vào bể dục vọng. Aran ngước mặt nhìn ra cửa sổ nhoẻn miệng cười mãn nguyện với người ở phía bên kia, sau đó thẳng tay kéo rèm lại. Để lại gương mặt từ sốc kinh hoàng đến điên tiết tức giận.

Aran gia tăng tốc độ ra vào trong lồn, hơi thở cậu ngày càng nặng nề. Dòng chất lỏng nghẹn ứ dưới thân của cậu đang gây sức ép để được phóng thích ra ngoài.

"D-Dương ơi mình... ô... lồn cậu chặt quá... ah... mình sắp-"

"Mình cũng sắp ưm ưm hôn mình đi mau hôn mình... ah ah- phát điên mất... mình muốn- ưmmUGHhmmmmmm"

Môi Dương bị Aran lần nữa xâm chiếm, khi Aran đỉnh vào trong thật mạnh, cảm giác sướng tột cùng chạy dọc cả người làm cậu phải co quắp cả mười ngón chân. Cả hai cùng nhau lên đỉnh là khoảnh khắc tuyệt vời nhất, Aran được xuất tinh trong lồn người mình yêu, trong một giây nghĩ rằng thiên đường có lẽ còn không sung sướng được như thế này.

"Xin lỗi, mình vốn định xuất ở ngoài..." Aran ôm lấy Dương vào lòng thủ thỉ. "...nhưng lồn Dương cứ mút lấy cặc mình nên..."

"Không sao, mình thật sự rất vui khi ngậm tinh trùng của Aran trong người mà."

Ánh mắt vô tình chạm nhau, hai người trẻ tuổi bật cười, sức lực rất nhanh hồi phục để cùng làm thêm chút chuyện không trong sáng.

........

"THẰNG CHÓ!"

Aran ngã rầm xuống đất, máu mũi bắt đầu chảy sau cú đấm ác liệt. Quang điên cuồng nắm lấy cổ áo cậu, đem tất cả những dồn nén giải phóng ra hết.

"TAO ĐÃ BAO GIỜ ĐÁNH MÀY? TAO LÚC NÀO CŨNG COI MÀY LÀ BẠN TỐT, CÒN MÀY THÌ TÍNH KẾ CHƠI TAO. MÀY-"

"Dừng lại đi!"

Khi Quang quay lại, mọi người trong lớp đều đang nhìn mình bằng cặp mắt e ngại. Ngay cả Dương người từng rất thích mình cũng chạy đến bên Aran để bênh vực. Lúc này Quang mới nhận ra sẽ không một ai tin mình, cậu thất thểu xách xách balo rời đi, dù cũng chẳng biết đi đâu bởi ngay cả tên thường trốn học đi quậy phá cùng giờ cũng đã có mục tiêu chuyên tâm học tập.

Nằm dài trên sân thượng nhìn lên trời vô định. Những hồi ức xưa tràn về hiện trong tâm trí Quang, cậu không ít lần cười cợt Aran rằng "mày tồ ghê". Nhớ đến đây, cậu nhếch mép tự giễu mình.

"Chó thật, tao mới là đứa ngu."
1



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện