"Quả là câu chuyện hay, vậy nên...ý của bà là, chiếc gương này chính là Song Trùng Quang?"
Cô gái không khỏi cảm khái câu chuyện mà bà lão vừa kể và đương nhiên cô cũng hiểu hàm ý đằng sau câu chuyện ấy rồi.
Bà lão chỉ mỉm cười lắc đầu:"Cô bé...nếu đã nhìn thấy nó, thì cháu sẽ là chủ nhân tiếp theo của nó, nhưng nhớ kỹ, người nhìn thấy song trùng của bản thân trước...sẽ không qua khỏi ngày thứ 3!"
Bà lão chỉ lẳng lặng nhìn cô gái cầm lên một vật từ kệ hàng, sau đó nhìn vào không khí, quả nhiên sắc mặt của cô có chút ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng trở về bộ dạng vô cảm ban đầu.
"Đúng là một trò đùa thú vị, vậy chiếc gương này cháu xin phép được đem đi."
Cô gái nói xong liền quay người rời đi.
Lúc này bỗng trong đầu bà lão xẹt qua một hình ảnh lạ, sắc mặt bà liền tái nhợt, miệng không ngừng lẩm bẩm:"Nữ Vương...xin hãy bảo vệ con bé...xin người phù hộ hai đứa nó vượt qua kiếp nạn này..."
Bước chân đang đi của cô gái bỗng nặng trĩu, xung quanh liền có những làn sương mờ ảo chặn lối cô.
Cô gái ấy không hề tìm được phương hướng cho mình, cô chỉ biết lê bước chân nặng trĩu tiến về phía trước.
Bỗng cô rất mệt, rất rất mệt, rất muốn ngủ một giấc thật dài...Nhưng bên tai lại truyền đến một giọng nói trầm ấm quen thuộc, giọng nói đó dường như đang gọi tên cô...nhưng cô lại không nghe rõ âm thanh ấy...
...
Phó Tuần nhìn người vừa tự ý bước vào phòng cấp cứu thì rất tức giận:"Ai cho phép anh vào đây!"
Người đàn ông nọ không trả lời, anh ta tiến đến cầm lấy mấy sốc nhịp tim từ tay của cô y tá còn đang ngơ ngác.
"Khi cấp cứu phải tập trung, một phút lơ là của các người, hậu quả rất nghiêm trọng!"
Anh ta nói xong liền đẩy Phó Tuần ra, sau đó vô cùng thuần thục mà làm các động tác cấp cứu.
Tuy Phó Tuần rất tức giận, nhưng anh cũng phải công nhận, tên bác sĩ lạ mặt này...quả thực chuyên nghiệp hơn bất cứ ai có mặt ở đây.
Hiện tại tình trạng của Mộ Nhược Vi vô cùng nguy hiểm, anh không có thời gian đôi co với tên lạ mặt này, chỉ có thể cố gắng phối hợp với anh ta cấp cứu cho cô gái nhỏ này.
Những người còn lại cũng nhận ra Phó Tuần đã chấp nhận người bác sĩ lạ mặt này, nên cũng nhanh chóng ổn định tinh thần hỗ trợ hai người họ.
Nhưng tài năng của người đàn ông này khiến Phó Tuần thật sự có chút bất lực.
Anh ta quả thực đã hồi phục được nhịp thở ổn định cho Mộ Nhược Vi, mà không cần đến sự giúp đỡ của bất kỳ ai.
Bỗng Phó Tuần cảm thấy mình trở nên thừa thãi trong căn phòng này.
Suy nghĩ một lúc, anh lặng lẽ mở cửa ra ngoài trước, dù sao cũng chẳng cần đến anh nữa, ra ngoài trấn an tên ma quỷ kia có ý nghĩa hơn.
Nhìn thấy đèn phòng cấp cứu vẫn chưa