Để rồi sáng hôm sau, khi cả hai thức giấc, nhìn thấy cảnh tượng chưa từng xảy ra bao giờ. Tuyết Vũ... cô đang nằm ngon lành trong ngực Lục Thần Hạo? Lục Thần Hạo... Anh vòng tay ôm thân hình Tuyết Vũ.
Cả hai đứng hình, hai mắt lớn nhìn hai mắt nhỏ. Sau vài giây thông não, Tuyết Vũ tá hoả đẩy Lục Thần Hạo ra, ngồi ra tận mép giường, kiểm tra quần áo một vòng thấy mọi thứ vẫn ổn mới thở phào. Cô không hiểu, tại sao mình lại lăn sang bên đó, chui vào trong ngực thắng cha kia được. Rõ ràng, có chiếc gối làm ranh giới rồi kia mà. Khoan đã... Chiếc gối, chiếc gối đầu? Tuyết Vũ quét mắt tìm một vòng, cuối cùng thấy chiếc gối ôm chuyên làm nhiệm vụ cao cả đang nằm chỏng trơ, cô đơn dưới sàn nhà.
Ánh mắt Tuyết Vũ tối lại, đanh mặt lên án Lục Thần Hao:
"Lục Thần Hạo khốn khiếp. Anh là đồ biến thái. Vì sao anh lại vứt chiếc gối đi hả?"
Lục Thần Hạo chột dạ vẫn tỏ ra oan uổng: "Không phải tôi. Tôi chẳng có lí do gì để làm chuyện đó cả. Tối qua lúc tôi ngủ nó vẫn ở trên giường."
"Vậy sao giờ nó lại ở dưới đất?" Tuyết Vũ híp mắt nguy hiểm.
"Làm sao tôi biết được." Lục Thần Hạo nhún vai, trả lời như đúng rồi: "Có khi nào nửa đêm em thức giấc, nhìn thấy cơ thể cường tráng của tôi đã sinh ra ham muốn nên lén đạp nó xuống giường không?" Diễn xuất của Lục Thần Hạo không chê vào đâu được, không có nửa điểm đáng nghi, nhưng Tuyết Vũ còn lâu mới tin.
Cô dám khẳng định không phải mình đạp gối, tướng ngủ của cô rất ổn. Nhưng không có chứng cứ, chỉ vạch trần xuông, đồ ranh ma Lục Thần Hạo chắc chắn sẽ không nhận.
Cô cắn răng, nuốt xuống bụng suy nghĩ muốn giết người, gằn giọng:
"Tôi không rảnh."
Dứt lời, cô xoay người xuống giường. Chỉ là, chưa kịp đi xuống giường, Tuyết Vũ đã bị kéo ngược trở lại, mất điểm tựa, nhảy mắt ngã xuống giường. Còn người nào đó đang nằm đè trên người cô.
Lục Thần Hạo đơ ra. Anh vốn chỉ muốn kéo cô lại, không nghĩ lại mạnh tay quá khiến cô ngã mà bản thân cũng mất thăng bằng ngã theo.
Có điều, người cô thơm ghê!
Tuyết Vũ sững sờ giây lát, bình tĩnh lại, đanh mặt, đẩy Lục Thần Hạo ra, quát:
"Lục Thần Hạo, anh điên à, đứng dậy cho tôi!" Nếu không phải đang diễn vai tiểu thư chân tay trói gà không chặt, không biết võ, cô đã tung đòn sát thủ cho hắn gãy vài cái xương sườn rồi.
Lục Thần Hạo sực tỉnh, mặt ửng đỏ, hơi mất tự nhiên. Sợ cô nhìn thấy, anh hẳng giọng che giấu đi, hiển nhiên, không hề có ý định đứng dậy. Anh vẫn giữ tư thế đấy, đè hai tay của Tuyết Vũ đang cố đẩy mình xuống giường, cất giọng nham nhở: "Bà xã, cơ thể tôi bị em ôm tôi ngủ cả đêm, giờ em tính phủi sạch như vậy không được đâu."
Nội tâm Lục Thần Hạo cực kỳ mong chờ nhìn thấy vẻ mặt quẫn bách của người dưới thân, đáng tiếc, nó không xảy ra.
Tuyết Vũ một tẹo đỏ mặt cũng không có, nói gì tới quẫn bách. Cô không phản kháng nữa, cong môi cười ngọt ngào, giọng trầm thấp mê hoặc:
"Thần Hạo, anh tham lam quá rồi. Không phải anh cũng ôm tôi cả đêm sao, giờ còn đòi thêm lợi ích gì nữa? Chả lẽ còn muốn tôi cho ôm thêm nữa hả?" Không nghi ngờ gì, Lục Thần Hạo trúng chiêu, đứng hình, từ chủ động chuyển sang bị động, hai má vừa hết đỏ chưa được bao lâu giờ chính thức chuyển thành màu gấc chín.
Tuyết Vũ nhân cơ hội này, đẩy Lục Thần Hạo ra, nhanh chóng đi xuống giường, vào phòng tắm.
Nhìn ảo ảnh trong gương, tay cô xiết chặt bàn chải đánh răng, ánh mắt tràn ngập căm thù, oán hận. Lục Thần Hạo, bi kịch của anh đến rồi! Khi Lục Thần Hạo bình tĩnh lại, phát hiện ra mình lại bị Tuyết Vũ trêu, đã chẳng thấy cô đâu nữa. Có điều, lần này anh không tức giận nổi nữa, chỉ giật mình, ngẩn ra khi phát hiện Tuyết Vũ chỉ cần cong môi cười, bản thân đã mất luôn định lực khống chế, đứng hình, tim đập nhanh không bình thường.
Chả lẽ, anh thật sự thích cô?
Không, không. Anh không được thích cô. Anh không muốn giống Kỳ Luân, trở thành nô lệ