Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân

Chương 41


trước sau


Tô Đào vừa đi đến cửa lớp, còn chưa kịp nói gì, đã bị dán nguyên một tờ giấy lên trán.

Đây.. đây là làm sao vậy?

Tô Đào hơi di chuyển ra sau một chút cái tay đấy cũng di chuyển theo luôn, cô thổi thổi tờ giấy, đập vào mắt là cơ hàm căng cứng của đối phương không hề nhúc nhích.

Tô Đào kéo tờ giấy xuống nhìn thật kỹ, là tờ giấy cô viết sở thích của Cố Từ cho cô bé vừa nãy, vừa ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt lạnh băng và giận dữ của người nào đó.

".. Hờ hờ", Tô Đào cười gượng.

"Tại sao lại viết mấy cái này cho Lưu Kiều Kiều?", Cố Từ cau mày, ngón tay rời khỏi trán cô, lưu lại một vệt hồng hồng trên đầu lông mày, anh có hơi khó chịu, cảm thấy bản thân dùng sức hơi lớn.

"Thì ra cô bé đó là Lưu Kiều Kiều nha!", hiển nhiên là cô đã đặt sai trọng điểm rồi, số người theo đuổi Cố Từ không hề nhỏ nhưng Lưu Kiều Kiều là người duy nhất không hề bỏ cuộc mà vẫn tiếp tục theo đuổi anh ấy, cho nên cô vẫn luôn hiếu kỳ không biết người này là thần thánh phương nào.

"Tô Đào!"

Cố Từ dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn Tô Đào, nhìn dáng vẻ của cô giống như đang đi hóng hớt làm ngữ khí của anh càng trầm hơn.

"Xin lỗi, em sai rồi! Lúc đó đầu óc em có hơi.. cho nên, em thấy cậu ấy có tâm với anh như vậy, dù sao thì bây giờ còn nhỏ không bằng làm bạn trước..", cô thật sự cảm thấy cô bé đó chắc chắn rất thích anh nếu không cũng sẽ không tìm cô cảnh cáo cách xa Cố Từ, còn hỏi về anh nhiều như vậy.

Hơn nữa, cô cảm thấy tình yêu tuổi học trò rất thú vị mà, kiếp trước lúc còn đi học cô cũng đã nhìn thấy rất nhiều bạn học vì người mình thích mà làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch đáng yêu.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Nhưng mà sai thì chính là sai, cô thật sự rất muốn xin lỗi.

"Chuyện của người khác mà cậu có thể nhìn rõ như vậy sao"

"Tại cái gì cô ấy cũng viết hết lên mặt rồi mà..", Tô Đào nhỏ giọng kháng nghị, "Em xin lỗi, thật sự xin lỗi! Anh muốn em làm gì cũng được, em thật sự biết sai rồi!"

"Vậy anh thì sao? Em có thể nhìn ra không?"

Tô Đào ngây ra một lúc: ".. Gì cơ?"

Cố Từ nhìn cô một cái thật sâu, nhét tờ giấy viết sở thích của anh vào tay cô, sau đó liền bỏ đi.

"Này.." Sao lại bỏ đi rồi?

Lời nói của Thời Hàn lập tức hiện lên trong đầu cô.

Cô vẫn luôn cảm thấy điều đó là không thể xảy ra.

Rốt cuộc thì bắt đầu từ lúc nào vậy, tại sao một chút cảm giác cô cũng không có vậy.

Làm một cẩu độc thân cả hai đời, cô có thể cảm nhận được mới là kỳ quái đó.

Tô Đào nắm chặt túi đựng tiền, xoay người đi về phía cửa hàng tiện lợi của trường học.
...

Trong lớp học

"Ay ya~Cậu ta thổ lộ với cậu rồi hả?"

Tô Đào ai oán liếc cậu ta một cái, quay lưng đối diện với cậu, cô hiện tại không muốn nói chuyện chút nào, cô đang suy nghĩ xem có nên hoài nghi nhân sinh kiếp trước hay không, đồng thời có chút lo lắng cho đường tình duyên tương lai của kiếp này nha, thật sự là không thể thông suốt mà.

Nghĩ lại mấy lời Cố Từ nói hôm trước, cô vậy mà một chút cũng không hề nhận ra ý của anh ấy, có lẽ anh ấy đã nói qua những lời như vậy từ trước đó rồi, tại sao trước giờ cô không hề nghĩ đến nó cơ chứ.

Thời Hàn cắn một miếng kem, nhìn bóng lưng đìu hiu của ai đó.

"Không phải chỉ là phát hiện ra tiểu soái ca thích mình thôi sao! Không thích thì từ chối đi, có cần phải đến mức này không vậy hả?", cậu có tới mấy ngàn vạn fan, ngày ngày ở trên Weibo gọi cậu là ông xã, nếu giống như cô hiện giờ chẳng phải cậu sẽ bị làm khó chết sao!

"Nghe mình nói nha, sau này nhỡ cậu không tìm được bạn trai thì sao, bây giờ vừa hay có người vừa đẹp trai lại vừa thích cậu, hay là thích luôn cậu ta đi"

Tô Đào chậm rì rì quay đầu lại, nhìn cậu một cách cay đắng, cúi đầu nhéo nhéo ngón tay lẩm bẩm nói: "Uổng công mình hòa giải các tranh chấp gia đình tận mấy lần, mình thật sự là vô dụng mà"


Thời Hàn dùng tay nâng đầu cô lên: "Mình nói nè, cậu lẩm bẩm cái gì vậy?"

Tô Đào trừng mắt nhìn cậu một cái, tầm mắt rơi vào cây kem cậu ăn được một nửa, mãnh liệt cầm lấy cắn một miếng thật lớn, cậu mới không tìm được bạn trai đó, hứ.

"A.. kem của mình~~ăn ít thôi, để lại cho mình một miếng!", Thời Hàn vươn ra tay lấy lại.

Tô Đào ăn dư lại cái đuôi kem, còn tri kỷ lau sạch sẽ rồi đặt vào tay cậu, "Để lại cho cậu làm kỷ niệm đó! Mình hiếm khi thua lắm đó nha"

Thời Hàn: "..."

Ai mà thèm giữ cái đuôi kem làm kỷ niệm chứ!

Suốt cả một ngày, Tô Đào luôn phải nghĩ làm thế nào để từ chối Cố Từ.

Dẫu sao thì Cố Từ cũng khác với những người khác nha, anh ấy là người bạn đầu tiên cô quen từ sau khi trọng sinh, quen biết nhiều năm như vậy, nếu muốn từ chối nhất định phải thật khéo léo để không làm tổn thương anh, vừa phải cho anh ấy mặt mũi lại vừa phải để anh ấy cắt đứt hoàn toàn suy nghĩ đó.

Nhưng thật sự cô không có kinh nghiệm này nha, vạn nhất khống

chế không tốt làm anh mình đầy thương tích thì phải làm sao đây!
....

Cuối tuần...

Cô đã xem và nghe qua nhạc phổ với bản demo mà Thời Hàn đưa, cậu cho người đến đón cô qua công ty thu âm bài hát, đến nơi cậu đã đợi sẵn ở cửa công ty. Vừa xuống xe, cậu liền đưa cô đến phòng thu âm xem thử.

Trên đường đi, Tô Đào vẫn luôn đeo khẩu trang, Thời Hàn luôn bị paparazzi theo dõi 24/24, chỉ cần cậu có chút biến động nhỏ thôi cũng sẽ bị chụp lại và đăng lên Weibo.

Có lần không biết làm sao mà chó săn có thể lẻn vào trường học của họ, chụp rất nhiều ảnh của Thời Hàn lúc lên lớp, một trong số đó đã chụp được cô, bởi vì nửa người của cậu đã chắn cho cô nên cô cũng chỉ bị chụp mơ mơ hồ hồ.

Lúc đó, chỉ vậy thôi mà đã lên hot seach, tiêu đề là mỹ nữ cùng bàn của Thời Hàn, từ bức ảnh đó nhiều nhất cũng chỉ nhận diện được đó là con gái từ mái tóc dài, ngũ quan thì tương đối mơ hồ.

Cũng may là ảnh mờ, nếu không cô sẽ bị fan của cậu ấy mắng thảm luôn.

Cô vô cùng hiểu rõ sự đáng sợ của fan hâm mộ nha!

Công ty quản lý của ZY là một công ty đào tạo ngôi sao chuyên nghiệp trong ngành, đào tạo ra nhiều nghệ sĩ nổi tiếng, ngay cả Ảnh hậu trẻ tuổi Tần Doanh cũng xuất thân từ công ty này.

Cô cũng mới được biết bộ phim 《Trở về 》mà cô đóng lúc nhỏ đã làm nên tên tuổi cho bao nhiêu người, cũng vì nó mà đạo diễn Từ Thiên đã đạt được Đạo diễn xuất sắc nhất của giải Oscar, diễn viên chính Tần Doanh thu được giải Kim Ưng, những diễn viên khác đều trong đoàn đều được các đạo diễn lớn ưu ái.

Còn có Triệu Nhất Manh, vốn dĩ đã là ngôi sao nhí hot nhất lúc bấy giờ, sau khi tham gia bộ phim này lại càng hot hơn, lúc nào cũng có thể nhìn thấy cô ta trong vai nữ chính lúc nhỏ ở mấy bộ phim truyền hình, phim điện ảnh nào đó.

Kết thúc hồi ức, cô cùng Thời Hàn bất chi bất giác đã đến phòng thu âm.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Nhân viên phòng thu đang điều chỉnh thiết bị thu âm.

Có một người đàn ông trẻ tuổi đi qua cửa, nhìn giống như một nam sinh chưa tốt nghiệp đại học, mặc quần áo bình thường, đeo khẩu trang và đội mũ kín mít, nhìn thấy Thời Hàn thì dừng lại chào hỏi một cái rồi đi luôn.

Lúc anh ta nhìn qua, Tô Đào vô tình bắt gặp ánh mắt của anh ta, đôi mắt ấy rất đẹp, hình như.. cô nhìn thấy ở đâu đó rồi thì phải!

Nhưng mà anh ta không có chú ý đến cô, chào hỏi xong cái là đi luôn.

Tô Đào kéo kéo tay áo của Thời Hàn, "Anh ấy là ai vậy?"

Thời Hàn liếc vào phòng thu âm, thấy vẫn chưa chuẩn bị xong, nói, "Anh ấy là đàn anh tương lai của mình, Lâm Cảnh."

"Tương lai?"

Thời Hàn gật gật đầu, "Đàn anh ở Học viện điện ảnh đó, vốn dĩ anh ấy không phải là đàn anh của mình, nghe nói anh ấy được một người truy tinh lúc đi du lịch nước ngoài vô tình phát hiện ra, sống chết muốn anh ấy tiến vào ngành, còn đưa cả danh thiếp nhưng người ta căn bản không đồng ý. Sau đó hỏi ra mới biết anh ấy đang là sinh viên năm hai Đại học Harvard, chuyên ngành tài chính, truy tinh của công ty chúng tớ nghe vậy mới từ bỏ ý định"

Tô Đào nghe vậy cũng hiểu chút chút, nhưng mà tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây vậy, vội vàng hỏi, "Sau đó thì sao?"

"Sau đó.. vô cùng kỳ quái là" nói đến đây, gương mặt của Thời Hàn lộ rõ vẻ khó thể tưởng tượng, "Cũng không lâu sau, khoảng mấy tháng, anh ấy liền gọi cho cái người truy tinh đó nói muốn ký hợp đồng, còn chuyển đến Học viện điện ảnh"

"Chúa lươn lẹo nha!", Tô Đào cảm khái.

"Có lẽ không phải đâu, mình lúc đó nghe mọi người nói xong thì cảm thấy không có khả năng như vậy đâu"

"Vậy tại sao anh ấy lại đột nhiên đồng ý nhanh như vậy được"

"Ai mà biết chứ!", Thời Hàn đột nhiên thần thần bí bí đến gần cô, nói nhỏ, "Nhưng mà, nghe người đại diện của mình nói hình như là vì anh ấy muốn tìm ai đó".

"Tìm người? Ai cơ?" Tô Đào cũng rất tò mò, không biết người như thế nào mà làm anh ta phải chuyển cả trường học!

Thời Hàn lắc lắc đầu, "Mình không biết", thật ra cậu cũng rất tò mò nha!

Vừa định nói tiếp thì thiết bị phòng thu đã được điều chỉnh xong, nhân viên phòng thu nhanh chóng gọi họ vào thu âm.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện