Sự Trùng Hợp Màu Mật Đào

Chương 42


trước sau

CHƯƠNG 42 – Chu Dịch nhắn hai chữ: Mở cửa.

Edit: Diệp Vũ Lam

Truyện được edit và chia sẻ miễn phí tại https://truyen5s.com/ và Wattpad @diepvulam520

Edit image

Ngọn núi mà bọn họ leo không phải là ngọn núi hoang sơ với con đường bằng đất sỏi, trên đường đi đến đỉnh núi đều là các bậc thang đá. Tuy nhiên, có một số chỗ hơi dốc nên việc bước lên những bậc thang đó hơi khó khăn, cần phải cẩn thận mới có thể bước lên được.

Thật ra mức độ khó này không quá cao, Tô Nam Tinh cũng không có đỏ mặt, thở hổn hển, than thở mệt quá giống như những người khác trong phòng ban. Cô bước đi với nhịp thở đều đặn, có lúc còn giúp chị Trương ở bên cạnh, rất là ung dung.

Tống Tập đi trước bọn họ vài bước khen Tô Nam Tinh: “Thể lực của giám đốc Tô thật tốt, bình thường cũng hay vận động sao?”

“Thỉnh thoảng có chạy bộ, dù sao các cô gái đều luôn sợ mình quá mập.”

Tống Tập cười nói: “Cô cũng không có mập mà.”

Chị Trương nói: “Phụ nữ chúng tôi đều luôn không vừa ý với vóc dáng của mình.”

Tô Nam Tinh định nói tiếp vài câu, kết quả là bỗng nhiên nghe thấy một tiếng kêu đau từ đằng sau, sau đó nghe thấy Lý Uyển kêu: “Ơ kìa, Hân Nhiên!”

Mọi người ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy Hoàng Hân Nhiên té xuống từ bậc đá, do không đứng vững nên cả người đều ngã lộn nhào về phía sau, may mà các đồng nghiệp nam ở phía sau cách cô ấy không xa lắm nên đã dùng cơ thể chặn cô ấy lại. Thế nhưng Hoàng Hân Nhiên vẫn rất nhếch nhác, cả người ngã trên mặt đất.

Mọi người đều vội vàng đi tới để xem Hoàng Hân Nhiên bị ngã có nghiêm trọng hay không. Mọi người cũng không dám đỡ cô ấy dậy, sợ rằng có chỗ nào bị gãy xương không thể di chuyển. Bọn họ đều vây xung quanh cô ấy, tranh nhau hỏi thăm cô ấy ngã ở chỗ nào, đau ở chỗ nào.

Hoàng Hân Nhiên lại khó chịu đến mức bật khóc lên, nói: “Chỗ nào cũng đau hết…” Trên người cô dính đầy bụi bặm và hoa lá. Sáng sớm lúc đi ra ngoài, cô còn cố tình mặc một bộ quần áo thể thao màu đỏ, giờ đây lớp trang điểm đã không còn nguyên vẹn, mái tóc cũng dính đầy bụi bặm trên bậc đá, trông rất nhếch nhác.

Xảy ra chuyện lớn như vậy tất nhiên sẽ làm kinh động đến những người đi trước. Nghe nói có người trong bộ phận tích hợp bị té, Chu Dịch đang đi chung với tổng giám đốc Lý liền vội vàng quay lại. Nhìn thấy Hoàng Hân Nhiên ngồi trên mặt đất do bị té với bộ dạng nhếch nhác, anh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Mọi người nhanh chóng kể lại tình hình lúc nãy, Chu Dịch ghép lại thành ý chính như sau: Lúc đó đôi chân của Hoàng Hân Nhiên đã bủn rũn nên không bước chính xác lên bậc đá, sau đó bước hụt nên bị té, bị ngã cũng khá nặng. Chu Dịch cũng lo lắng cô ấy bị té ngã nghiêm trọng, sẽ không thể giải thích rõ ràng với tổng giám đốc Hoàng – người cha rất yêu thương cô con gái của mình.

Chu Dịch ngồi xổm xuống, hỏi cô ấy: “Có thể đứng dậy hay không?”

Hoàng Hân Nhiên rơi nước mắt, lắc đầu.

Có người ở bên cạnh nói: “Kiểu này thì phải nhanh chóng đưa xuống dưới chân núi, tốt nhất là đến bệnh viện để kiểm tra.” Mọi người đều hiểu rõ đạo lí này, nhưng mà bọn họ đều đang leo đến giữa sườn núi rồi, ai sẽ đưa Hoàng Hân Nhiên xuống dưới đây?

Đồng nghiệp nữ không có sức lực, vậy còn đồng nghiệp nam thì sao? Bị toàn bộ người trong công ty tỉnh nhìn thấy ôm ôm ấp ấp Hoàng Hân Nhiên thì cũng không hay cho lắm.

Lúc này, sự tinh ý của Tống Tập lập tức được thể hiện ra. Tô Nam Tinh rất khâm phục anh ta, người ta cũng không phải tùy tiện leo lên được chức giám đốc chuyên môn này. Tống Tập lập tức nói: “Tôi cõng Hân Nhiên xuống núi nhé? Tôi rất khỏe mạnh, sẽ chú ý an toàn.”

Thế nhưng Hoàng Hân Nhiên lại không nhận lấy sự giúp đỡ của anh ta, lúc này cô cũng không có tâm trạng suy nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt đó. Cô khóc đến hai mắt đỏ hoe, nhìn Chu Dịch với vẻ mặt đáng thương rồi gọi: “Anh Dịch…” Mọi người đều hiểu ra ý tứ.

Lúc này, nhóm người của tổng giám đốc Lý cũng đã quay trở lại, nhìn thấy người bị thương là Hoàng Hân Nhiên thì vội vàng kêu Chu Dịch: “Chu Dịch, nhanh chóng đưa Tiểu Hoàng xuống dưới chân núi rồi đưa đến bệnh viện để kiểm tra đi. Cậu đi một mình đi, dẫn theo một đồng nghiệp nữ để giúp một tay.”

Tô Nam Tinh vừa định mở miệng nói muốn giúp đỡ, nhưng đã bị Lý Uyển ở bên cạnh Hoàng Hân Nhiên giành lấy, Lý Uyển nói: “Tôi sẽ đi với Hân Nhiên!”

Tổng giám đốc Lý gật đầu, thúc giục Chu Dịch: “Mau đi đi, đừng lề mề nữa.”

Chu Dịch đành phải đỡ Hoàng Hân Nhiên đứng dậy, muốn đỡ lấy vai cô ấy để cô ấy tự bước đi, nhưng Hoàng Hân Nhiên nói rằng mắt cá chân bị đau, anh đành phải ngồi xổm xuống, để cho Hoàng Hân Nhiên leo lên lưng mình rồi cõng cô ấy xuống núi.

Ngay lúc này, Tống Tập nói với tổng giám đốc Lý: “Tôi sợ chỉ có một mình giám đốc của chúng tôi sẽ rất mệt, tôi sẽ đi chung để cõng thay anh ấy.” Rồi cùng nhau đi xuống núi.

Tổng giám đốc Lý nói với đám người vây xem: “Lúc leo núi phải chú ý một chút, đừng để bước hụt, nếu mệt thì nghỉ ngơi ở gần đó. Chúng ta đi là để thư giãn, đừng để bị thương nữa.” Mọi người lại tiếp tục leo núi.

Tô Nam Tinh vốn dĩ muốn nhắn tin WeChat cho Chu Dịch, nhưng sau đó lại nghĩ rằng có rất nhiều người bên cạnh anh, bị người khác nhìn thấy sẽ không được tốt, cho nên cô không có nhắn tin.

Cuối cùng lúc bọn họ leo núi xong, đi đến khách sạn dưới chân núi thì trời đã sập tối. Mọi người đều về phòng tắm rửa và nghỉ ngơi, sau đó bắt đầu ăn cơm tối.

Như Chu Dịch đã nói trước đó, đúng là công ty tỉnh cố tình tổ chức tiệc dê nướng vào buổi tối, đầu bếp của khách sạn đã chuẩn bị hơn mười con dê nướng cho mấy trăm nhân viên trong công ty tỉnh. Lúc ngồi vào bàn và đợi các món ăn được dọn lên, bọn họ có thể ngửi thấy mùi thịt dê nướng trộn với bột thì là phảng phất trong không khí.

Leo núi cả ngày, mọi người đều đã mệt mỏi, ngửi thấy mùi thơm thì liền thấy đói bụng.

Bộ phận tích hợp trong công ty tỉnh chỉ có hơn mười người, ngày hôm nay được xếp ngồi chung một bàn, không giống như bộ phận marketing kế bên có hơn một chục người vui vẻ ngồi bên bàn ăn. Với lại giám đốc Đinh Diễm của bọn họ cũng ở đó, anh ta cười nói vui vẻ với mọi người, bọn họ đều rất vui vẻ.

Trên bàn ăn của bộ phận tích hợp, trước khi món ăn được dọn lên, mọi người đều cắn hạt dưa, có người mở miệng nói chuyện: “Tiểu Hoàng bị té khá nặng, hy vọng cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Đến khi thịt dê nướng được dọn lên, mọi người đều không nói về Hoàng Hân Nhiên nữa.

Nhưng mà Tô Nam Tinh vẫn để ý là Chu Dịch vẫn chưa trở về, có lẽ anh sẽ không trở lại đây nữa, dù sao chỗ này cách thành phố cũng khá xa.

Tô Nam Tinh đang thầm nghĩ đến chuyện đó thì có người mời rượu cô. Chu Dịch và Tống Tập đều không có ở đây, chỉ có cô là người có chức vụ lớn nhất trong bộ phận tích hợp. Hơn nữa cô cũng không còn là một giám đốc tạm thời giống như trước đây nữa, lúc đó các nhân viên kì cựu trong bộ phận đều xem cô như là một giám đốc vô dụng; bây giờ cô đã là một nhân viên chính thức, sau này có thể được thăng chức, mọi người tất nhiên không dám xem thường cô.

Mọi người xoay tua uống, sau khi Tô Nam Tinh uống hết hai chai bia thì không uống nữa. Không phải là không thể uống, mà là do công đoàn của công ty tỉnh sợ rằng uống nhiều sẽ không kiểm soát được tình hình, mọi người chỉ uống hai chai bia là được rồi. Vậy nên mọi người đều chỉ hơi say, ai nấy cũng đều phấn khởi, vui mừng.

Uống bia xong, ăn cơm xong thì bắt đầu hoạt động tự do. Trong khách sạn có phòng giải trí, hồ bơi, phòng tập gym, thậm chí còn có cả bể tắm suối nước nóng, mọi người đều đứng dậy đi chơi.

Tô Nam Tinh còn thấy có một số em gái trong bộ phận marketing mặc đồ bơi và quấn thêm khăn tắm đi đến hồ bơi, có người còn rủ Đinh Diễm đi ngâm suối nước nóng nhưng đều bị Đinh Diễm từ chối. Anh cầm lấy gói thuốc lá rồi đi theo đám người lãnh đạo của tổng giám đốc Lý chơi bài tú lơ khơ. Những người cấp dưới đến đây là để vui chơi, thư giãn, những người lãnh đạo như bọn họ tới đây là để xã giao.

Mọi người trong bộ phận tích hợp cũng rủ nhau chơi bài tú lơ khơ, bình thường không được phép chơi trong công ty, bây giờ có thể tụm lại chơi với nhau, cười nói vui vẻ. Một khi bầu không khí đã trở nên thoải mái, chủ đề nói chuyện của mọi người cũng được mở ra. Bình thường trong giờ làm việc không thể tán dóc những chuyện vớ vẩn, bây giờ đã có thể nói ra.

Chị Trương liền nói: “Mặc dù cú ngã lần này của Tiểu Hoàng hơi đau, nhưng ít ra cũng đã có một cơ hội.”

Mọi người đều nhìn nhau, trong lòng đều hiểu rõ đó là cơ hội gì.

Có người còn nói: “Tôi thấy cô ấy và giám đốc của chúng ta rất đẹp đôi, hai nhà còn quen biết nhau, còn là thanh mai trúc mã nữa, rất xứng đôi.”

Chị Trương nói: “Cái cô ngốc Tiểu Lý đó còn đi theo nữa, nói không chừng trong lòng của Tiểu Hoàng lúc này sẽ rất tức giận cho mà xem!”

Có người nói: “Tiểu Lý cũng chưa từ bỏ cơ hội, chưa biết ai thắng ai thua, chưa đến phút cuối thì ai mà biết được?

Chị Trương đáp: “Đừng có ngốc như vậy, nếu cô là giám đốc của chúng tôi, lẽ nào cô lại bỏ qua một Tiểu Hoàng hoàn hảo mà đi chọn Tiểu Lý có điều kiện bình thường đó sao?”

Người kia không đáp lại, đó lại chính là một sự thật.

Tô Nam Tinh không bao giờ tham gia vào chủ đề nói chuyện như vậy, chỉ cười tủm tỉm và lắng tai nghe.

Có người nói: “Dù sao trong chuyện nam nữ, không có gì sánh bằng sự yêu thích. Tôi thấy giám đốc của chúng ta cũng không phải là dạng người chỉ nhìn vào điều kiện. Giám đốc của chúng ta có năng lực, loại tài sản nào mà không thể kiếm ra được?”

“Đúng là năng lực của giám đốc Chu chúng ta rất mạnh, cả nhóm công ty cũng không có người nào có thể ngồi vào vị trí giám đốc cấp lãnh đạo khi mới 27 tuổi, có thể nói anh ta là người trẻ tuổi, đẹp trai và tài giỏi. Thậm chí nhóm công ty bên đó đều biết đến tên tuổi của anh ta, tuổi trẻ tài cao, năng lực làm việc rất mạnh. Nghe nói anh ta còn được phó tổng giám đốc Vu quản lý ngành hệ thống tích hợp của nhóm công ty nhớ mặt gọi tên. Mỗi lần đi họp với bộ phận tích hợp bên nhóm công ty, phó tổng giám đốc Vu đều khen ngợi giám đốc của chúng ta.”

Chủ đề được bàn tán nhiều nhất đã được khơi ra, có người nói: “Có điều ba của giám đốc chúng ta đã nghỉ hưu, không biết có ảnh hưởng gì tới sự nghiệp của anh ta hay không?”

“Phó tổng giám đốc Chu đã nghỉ hưu, nhưng không phải vẫn còn tổng giám đốc Lý của chúng ta sao? Giám đốc của chúng ta lại là người tâm phúc của tổng giám đốc Lý, nếu không phải nhờ sự đề bạt của tổng giám đốc Lý, anh ta sẽ không thể thăng chức nhanh như vậy.”

“Năm sau tổng giám đốc Lý cũng phải nghỉ hưu rồi, tuổi già đã đến rồi.”

Mọi người bỗng im lặng, chị Trương nói: “Chúng ta đang nghĩ ngợi lung tung gì vậy? Giám đốc Chu là người luôn biết tính toán, anh ta nhất định đã lên kế hoạch cho tương lai của mình rồi. Chúng ta đều hy vọng anh ta sẽ thành công, không trông đợi vào việc anh ta có thể dắt chúng ta đi theo, nhưng nếu sau này gặp lại anh ta, có thể nói chuyện được thì cứ nói thôi.”

Mọi người hùa theo: “Đúng vậy, chúng ta đều hy vọng giám đốc của chúng ta sẽ thành công.”

Thật ra sau khi Tô Nam Tinh nghe xong cuộc tán dóc đó, cô cũng không còn tâm trạng để tiếp tục chơi bài. Đúng lúc ở bên cạnh có một anh trai vừa mới xông hơi xong, đi tới đứng xem, Tô Nam Tinh đứng dậy nhường chỗ cho anh ta, chị Trương hỏi cô: “Đi đâu vậy?”

Tô Nam Tinh trả lời: “Em đi vệ sinh, mọi người cứ chơi trước đi.”

Đúng là cô đến nhà vệ sinh để rửa tay, sau đó đi dọc theo hành lang rồi đi ra ngoài hít thở không khí thông qua một cánh cửa lớn. Khách sạn này được xây ở dưới chân núi, bên ngoài khách sạn có một hồ nước lớn, cây cối và các bụi cây rậm rạp bao phủ xung quanh, cảnh vật rất đẹp.

Tô Nam Tinh đi tới bên rìa hồ nước và hít sâu một

hơi, trong không khí còn có mùi hương hoa dại và cỏ xanh, mùi hương rất dễ chịu. Ở trên mặt hồ nước cách đó không xa, hoa sen mọc bạt ngàn giữa mùa hè, lá sen xòe ra trông rất duyên dáng, những bông sen đã héo úa, cây sen mọc đứng thẳng giữa những lá sen tạo nên một phong cảnh rất nên thơ.

Cô đi dọc theo con đường được xây bằng ván gỗ bên bờ hồ, con đường đó vừa vặn dẫn đi vào trong đầm sen, hai bên đường có ánh đèn LED lấp ló. Vào buổi tối, cô như đang đi trên con đường được dẫn dắt bởi ánh sáng, vừa đẹp vừa lãng mạn.

Ở phía cuối con đường được bao phủ bởi lá sen, cô nhìn thấy Đinh Diễm đang đứng ở đó.

Rất dễ dàng nhận ra anh ta vì bởi bóng dáng cao gầy, mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, ngón tay thon dài đang cầm điếu thuốc, và cả tư thế đứng hút thuốc đó nữa.

Tô Nam Tinh muốn rời đi nhưng đã quá muộn, bởi vì Đinh Diễm đã vẫy tay với cô và nói: “Nam Tinh, tới đây.”

Cô đành phải đi tới, lên tiếng hỏi: “Tại sao lại hút thuốc ở đây?”

Đinh Diễm trả lời: “Đi ra ngoài hít thở không khí.” Lại hỏi cô: “Còn em, sao lại đi ra đây?”

“Cũng đi ra ngoài hít thở không khí.”

Đinh Diễm khẽ cười, sau đó dập tắt thuốc lá, nhét bao thuốc lá vào tay mình.

Anh ta là một người rất biết cách đối nhân xử thế.

Tô Nam Tinh không lên tiếng, Đinh Diễm cũng không mở miệng nói chuyện, hai người bỗng chốc rơi vào sự im lặng.

Gió đêm mùa hè thổi qua lá sen và cây sen mọc thẳng đứng, mùi lá sen thơm ngát thoảng qua.

Cuối cùng Đinh Diễm cũng mở miệng: “Ở đây làm tôi suy nghĩ đến chỗ lần trước tôi dẫn em đi ăn.” Khung cảnh cánh đồng sen bạt ngàn ở chỗ ăn đầu cá hầm đó cũng tươi đẹp giống như vậy.

Tô Nam Tinh “ừm” một tiếng, Đinh Diễm còn nói: “Trước đây còn nói là sẽ hẹn em đi leo núi, bây giờ đã leo núi chung với mọi người trong công ty rồi.”

Tô Nam Tinh nói: “Hôm khác tôi sẽ mời anh ăn một bữa cơm.”

Đinh Diễm trả lời: “Được.” Thế nhưng cả hai đều biết rằng chỉ sợ ngày hôm khác không biết là đến khi nào, bọn họ chưa từng nghiêm túc về chuyện này.

Một lát sau, Đinh Diễm chợt nói: “Nam Tinh.”

“Vâng?”

Anh hỏi: “Tôi vẫn chưa hỏi em lý do em từ chối tôi là gì?”

Tô Nam Tinh im lặng vài giây rồi trả lời: “Bởi vì tôi đã có người tôi thích.”

Đinh Diễm hơi khựng lại, mặc dù đã đoán trước được câu trả lời này, thế nhưng khi nghe thấy cô tự mình nói ra, lồng ngực của anh vẫn như bị thắt lại. Anh cũng không nói tiếp về chủ đề này, cũng không có hỏi người cô thích là ai.

Anh nói: “Tôi còn muốn hỏi em một chuyện.”

“Là chuyện gì?”

Đinh Diễm nói: “Năm đó, tôi đang nói là lúc làm trong bộ phận marketing, em đối với tôi…” Có một số từ không nói ra, nhưng bọn họ đều hiểu. Anh hỏi: “Đã từng có sao?”

Cả câu nói nên là: Năm đó em đã từng thích tôi sao?

Tô Nam Tinh khẽ hỏi: “Hiện giờ hỏi về chuyện này còn có ý nghĩa nữa sao?”

Đinh Diễm hiếm khi trở nên cương quyết, nói: “Tôi muốn biết, muốn nghe câu trả lời thật lòng của em.”

Tô Nam Tinh thở dài, cuối cùng trả lời: “Nếu không thì tại sao tôi lại phải vội vàng chuyển đi khỏi bộ phận marketing chứ?” Câu trả lời đó cũng không rõ ràng. Với thân phận hiện tại của cô, cô cảm thấy không cần thiết phải nhắc lại những chuyện chưa từng xảy ra giữa bọn họ, bởi vì mọi chuyện đều đã qua rồi. Hiện giờ cô đã có bạn trai, cũng không thể đáp lại tình cảm của Đinh Diễm, cho nên cô không muốn thổ lộ tình cảm của mình vào năm đó cho anh ta nghe, nói ra chỉ càng làm tăng thêm phiền muộn mà thôi.

Đinh Diễm nghe được câu trả lời đó thì bật cười, nói: “Em thật là…”

Quá gian xảo, đến lúc này mà vẫn không cho anh một tia hy vọng.

Có lẽ do tối nay anh đã uống rượu nên có chút phấn khích. Đinh Diễm cũng không hài lòng với câu trả lời đó, cũng không tính bỏ qua cho cô, anh hỏi thẳng cô: “Vì vậy lúc trước em đã từng động với tôi có phải không?”

Tô Nam Tinh im lặng, Đinh Diễm quay đầu lại, kiên nhẫn hỏi: “Có phải không?”

Tô Nam Tinh không ngẩng đầu lên, nhìn vào vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên ngọn núi xanh thẳm ở đằng xa, cuối cùng cũng đáp lại bằng giọng nói nhẹ nhàng: “Đúng vậy, tôi đã từng động lòng với anh.”

Cuối cùng cũng nghe được đáp án này.

Đinh Diễm vừa hài lòng, vừa khó chịu.

Tô Nam Tinh nói tiếp: “Tất cả đều đã là quá khứ rồi.”

Đúng vậy, tất cả đều đã là quá khứ rồi.

“Lúc đó chúng ta không có khả năng.” Tô Nam Tinh nói.

Đinh Diễm nói tiếp: “Bây giờ tôi cũng đã chậm một bước rồi có phải không?”

Lần này cô thừa nhận rất nhanh: “Ừ.”

Đinh Diễm im lặng, ngón tay không thể kiềm chế liền rút một điếu thuốc ra từ trong bao thuốc lá rồi châm lửa, khói thuốc bỗng chốc lan tỏa vào không khí.

Tô Nam Tinh cũng không lên tiếng, chỉ đứng ở bên cạnh anh.

Rất lâu sau đó, khi đã hút hơn nửa điếu thuốc, Đinh Diễm mới nói: “Người đó là Chu Dịch.” Thậm chí đó không phải là câu nghi vấn, mà là một câu khẳng định.

Tô Nam Tinh không nói gì cả.

Cũng không có gì bất ngờ khi anh ta đoán ra được, dù sao chuyện chuyển lên chính thức trước đây cũng là do Chu Dịch vận dụng mối quan hệ, dụng tâm xem như đã quá rõ ràng. Đó cũng là lý do Tô Nam Tinh không dám ăn mặc phô trương sau khi chuyển lên chính thức, bởi vì chuyện Chu Dịch giúp cô chuyển lên chính thức, đề bạt cô đã quá rõ ràng. Nếu cô hơi để lộ chút nhan sắc thì có thể sẽ bị người khác nói là loại phụ nữ dụ dỗ đàn ông bằng nhan sắc, hoặc là cuộc giao dịch giữa quyền lợi và sắc đẹp, cô hoàn toàn không muốn như vậy.

Khi hút hết điếu thuốc, Đinh Diễm còn nói: “Còn một chuyện cuối cùng, nếu như không có anh ta, em có chấp nhận tôi không?”

Nếu như không có Chu Dịch, cô có chấp nhận Đinh Diễm không?

Có.

Đinh Diễm rất ưu tú, vừa biết quan tâm người khác, vừa có phong độ, ngay cả cách nói chuyện cũng hiếm khi làm người khác thấy khó chịu, có người nào lại có thể cưỡng lại sự theo đuổi và sức hấp dẫn của anh ta đây?

Thế nhưng cô sẽ không trả lời, đáp án này nên giữ lại trong lòng là được rồi.

Trong quãng đời này, mọi người đều không biết mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu người, nhưng điều quan trọng chính là hiện giờ người nào đang ở bên cạnh chúng ta.

Tô Nam Tinh không trả lời, xoay người rời đi.

Đinh Diễm cũng không có ngăn cản cô, cô xoay người rời đi xem như là một đáp án.

Đã là người trưởng thành rồi, quá trình dò hỏi đều là vô nghĩa, anh biết chỉ có kết quả mới là thứ quan trọng nhất.

Tô Nam Tinh gửi một tin nhắn WeChat cho chị Trương, nói: 【Em mệt rồi, trở về phòng ngủ đây, mọi người cứ tiếp tục chơi đi.】

Chị Trương nhắn lại: 【Được, đoán không chừng tối nay sẽ chơi đến khuya.】

Tô Nam Tinh về đến phòng thì làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo ngủ, mở WeChat ra, do dự cả buổi trước khung đối thoại WeChat với Chu Dịch, cuối cùng vẫn không nhắn tin cho anh.

Hôm nay, cô cũng đã nghe thấy đám người chị Trương nói về Hoàng Hân Nhiên và Lý Uyển, ngay cả điều kiện của Lý Uyển mà còn bị chế giễu thì đừng nói tới điều kiện kém xa của Tô Nam Tinh.

Tuy nhiên, nếu một người đàn ông đã muốn ngoại tình thì cũng không thể ngăn cản được, vả lại Tô Nam Tinh thấy rằng ngăn cản thì có ích gì? Dù gì cũng đã ngoại tình rồi. Ngày nay, cho dù có yêu thích và động lòng nhiều tới mức nào thì cũng không bằng lòng tự trọng.

Tất nhiên yêu thích là một điều quan trọng, thế nhưng lòng tự trọng lại là điều quan trọng hơn.

Nếu Chu Dịch thực sự lựa chọn Hoàng Hân Nhiên, Tô Nam Tinh cô sẽ không đau khổ và không quấy rầy anh. Cô sẽ dứt khoát xoay người rời đi, tuyệt đối không rơi một giọt nước mắt nào.

Cô đã rất cố gắng, kiên trì tập thể dục, cố gắng làm việc, dáng dấp cũng xinh đẹp, tại sao lại không thể tìm được một người đàn ông tốt? Tại sao lại đau khổ chỉ vì một người đàn ông?

Trong trường hợp xấu nhất, cho dù sau này không gặp được người đàn ông mà cô thích, chuyện đó cũng không sao cả. Tự mình kiếm tiền và có một cuộc sống tốt đẹp là mĩ mãn rồi.

Lấy lòng người khác thì rất khó, lấy lòng bản thân mình không phải rất dễ dàng sao?

Tô Nam Tinh tắt đèn bàn đầu giường rồi chuẩn bị đi ngủ.

Bỗng nhiên WeChat vang lên, cô mở ra nhìn thì thấy Chu Dịch nhắn hai chữ: 【Mở cửa.】

Tô Nam Tinh bước xuống giường, đi ra mở cửa thì thấy Chu Dịch đang đứng ở trước cửa.

Anh ôm cô vào trong lòng, tiện tay đóng cửa lại.

Cảm xúc của Chu Dịch đã được bộc lộ ra. Sau khi đi vào phòng, câu nói đầu tiên của anh là xin lỗi về chuyện trước đó, sau đó giải thích chuyện xảy ra vào buổi chiều: “Anh và Tống Tập thay phiên nhau cõng cô ấy xuống dưới chân núi, sau đó nhanh chóng đưa đến bệnh viện để chụp X-quang. Phim chụp cho thấy cô ấy bị gãy xương cụt do bị té ngã, mắt cá chân cũng sưng lên. Chỗ gãy xương không nghiêm trọng lắm, nhưng mắt cá chân lại sưng nghiêm trọng, phải về nhà nghỉ ngơi.”

“Khi bọn anh đưa cô ấy về nhà, ông bà nội của cô ấy đều đang ở nhà. Sau khi chăm nom cho cô ấy xong, ông bà cụ lại giữ bọn anh ở lại để hỏi thăm sự việc, nói rất nhiều thứ. Đó là ba mẹ của tổng giám đốc Hoàng, bọn anh cũng không thể đứng dậy và rời đi ngay lập tức, cho nên đã ở lại trò chuyện với ông bà cụ một lúc. Nói một lúc thì đã đến giờ ăn cơm tối, ông bà cụ kiên quyết giữ bọn anh ở lại ăn cơm, muốn đi về mà cũng không được, không còn cách nào khác nên đành phải ở lại ăn cơm. Sau khi ăn cơm xong, khó khăn lắm mới chạy thoát thân, anh và Tống Tập liền trở về đây.”

Sau khi giải thích xong, Chu Dịch nói: “Nếu không lo lắng em vẫn còn ở đây, anh cũng sẽ không trở về đây.” Dáng vẻ giống như là có phải anh nên được khen thưởng hay không.

HẾT CHƯƠNG 42

← Chương 41 | Chương 43 →

Lời của editor: Trong lúc edit đoạn về anh Đinh, đúng lúc bạn Lam đang nghe một ca khúc buồn nên suýt nữa thì bật khóc, cảm thấy tội nghiệp và thương cho anh Đinh gì đâu. Mặc dù chỉ là những câu hỏi ngắn gọn những đã thể hiện được sự tiếc nuối, buồn bã, bất lực của anh. Trước đây anh thích người ta những lại bị rào cản hôn nhân nên không thể đứng ra thổ lộ với cô. Bây giờ rào cản đó đã biến mất nhưng lại đến chậm một bước, cô đã có người mình thích rồi. Mặc dù anh gặp cô trước, tiếp xúc với cô nhiều hơn, nhưng cuối cùng cô cũng không thuộc về anh. Đến trước hay đến sau không quan trọng, quan trọng là phải gặp đúng người và đúng thời điểm. Nam phụ lúc nào cũng có kết cục đáng thương. ????


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện