Sự Trùng Hợp Màu Mật Đào

Chương 9


trước sau

 CHƯƠNG 9 – Hay là làm bạn bè tiến xa hơn mối quan hệ đồng nghiệp bình thường đi?

Edit: Diệp Vũ Lam

Truyện được edit và chia sẻ miễn phí tại https://truyen5s.com/ và Wattpad @diepvulam520

Edit image

Khi vừa mới bước xuống bục nhận thưởng, Chu Dịch nhận được cuộc điện thoại từ dì Lưu – người giúp việc cho nhà bà nội anh.

Thấy dì Lưu gọi tới, anh liền nhanh chóng bắt máy.

Nghe thấy tiếng cười ha hả của dì Lưu, Chu Dịch mới thở phào nhẹ nhõm. Anh sợ mình chợt nhận được tin bà nội được đưa vào bệnh viện, dù sao bà nội anh cũng đã hơn 80 tuổi.

Dì Lưu chờ đến khi anh bắt máy thì dì liền đưa cho bà nội. Bà nội hơi lãng tai, sợ người khác không nghe thấy nên thường nói rất lớn, “Này Đại Dịch, bà nội đã làm món chân giò kho tàu mà con thích ăn nhất, tối nay con về ăn cơm nhé?”

Chu Dịch nhanh chóng đồng ý, nói: “Vậy con sẽ qua ngay, bà chừa một ít đồ ăn cho con đi.”

Bà nội nghe xong thì cười toét miệng, ở đầu dây bên kia vang lên hai tiếng “này, này,” sau đó dì Lưu đã giật lấy điện thoại, dì Lưu nói: “Bà nội của cậu đã đi ra ngoài vườn để nhổ cải thìa đó. Hai ngày trước, cải thìa mà bà ấy trồng đã nảy mầm, mỗi ngày đều ra vườn rau xem, bảo là muốn cho cậu ăn, nói cậu rất thích ăn món cải thìa xào tỏi chấm nước tương.”

Sau khi nghe xong, trong lòng Chu Dịch tràn đầy ấm áp. Anh “vâng” một tiếng rồi nói: “Con sẽ qua ngay.”

Sau khi đến nhà bà nội, trên bàn ăn đã được chuẩn bị những món mà Chu Dịch thích ăn, chân giò kho tàu vô cùng hấp dẫn. Anh cầm đũa lên gắp một miếng chân giò đã được rút xương, bà nội còn rưới một muỗng nước sốt trong món chân giò vào trong chén cơm của anh và nói: “Ăn nhiều một chút, đây là món mà hồi nhỏ con thích ăn nhất.”

Bà nội Chu gần như không thể ăn thịt mỡ, người già đều rất sợ ba triệu chứng cao*.

*Ba triệu chứng cao: cao huyết áp, tăng đường huyết và tăng mỡ trong máu.

Hiện giờ Chu Dịch đều tập thể dục mỗi ngày nên cũng không thể ăn nhiều món này được, có điều bà nội đã xới cho anh một chén cơm, anh vẫn sẽ ăn hết.

Bà nội còn cố tình gắp một miếng cải thìa xào tỏi cho anh ăn, “Đây là cải thìa vừa mới mọc lên trong vườn, nhưng lại rất mềm, bà liền muốn để lại cho con ăn.”

“Con mau ăn đi, ngoài chợ bán cũng không được tươi ngon như vậy đâu.”

Khi đối mặt với bà nội, Chu Dịch luôn nghiêm túc trong công việc đã thay đổi nét mặt, anh còn dỗ ngọt bà nội: “Rau bà trồng là ăn ngon nhất, con thích ăn nhất.”

Quả nhiên bà nội nghe xong thì cảm thấy vui vẻ, nói: “Vậy con ăn nhiều một chút.” Sau đó liên tục gắp đồ ăn cho Chu Dịch.

Sau khi ăn xong, Chu Dịch nghĩ mình nên chạy bộ 20km để tiêu hóa đống thức ăn này, còn bà nội đang rửa trái cây rồi để bên cạnh anh. Giống như lúc anh còn nhỏ, mỗi lần ăn cơm xong, anh đều chạy ra ngoài chơi một lúc. Khi quay về, bà nội sẽ gọt trái cây cho anh ăn. Lúc đó ông nội còn nói bà nội đã quá nuông chiều anh, sau đó hai ông bà lại bắt đầu cãi nhau.

Chu Dịch nói với bà nội: “Mấy ngày nữa là đến Tiết Thanh Minh, chúng ta cùng đi quét dọn ngôi mộ của ông nội đi.”

Bà nội trả lời “được,” bà lấy ra một cái túi trông giống như một kho báu, trong đó đều là những thỏi vàng được xếp bằng giấy, có lẽ bà nội đã chuẩn bị từ rất lâu.

Dì Lưu nói: “Mỗi ngày bà ấy đều gấp hơn 20 cái, mệt mỏi thì nghỉ ngơi một chút, tích góp đã hơn một tháng.”

Bà nội nói: “Đến lúc đó có thể đốt cho ông nội con ở cõi âm để ông ấy được hưởng cuộc sống sung túc.” Bà nói xong thì tự cười: “Cho ông ấy tiền thì ông ấy đều cầm đi mua sách, sao có thể có cuộc sống sung túc được.”

Bà nội vừa buồn, vừa lo lắng nói: “Hay là chúng ta đốt một quyển sách cho ông ấy đi?” Sau đó, bà nội lại rơi vào mớ bòng bong.

Bà lão hiền từ đã hơn 80 tuổi ngồi ở một góc lo lắng nên đốt thứ gì cho ông lão nhà mình, bà lão muốn đốt thứ gì đó mà ông lão muốn nhận được.

Chu Dịch vừa định an ủi bà, kết quả là bà nội liền nói đùa: “Theo bà thấy thì đốt thứ gì cũng không bằng việc con dẫn vợ mình đến trước mộ của ông để cho ông nhìn, để cho ông thấy vui sướng khi nhìn thấy cháu dâu của mình.”

Quả thực tư duy của bà nội khiến Chu Dịch không theo kịp, anh cười gượng vài tiếng: “Vẫn chưa thích hợp để ra mắt cháu dâu mà.”

Vừa nhắc tới cháu dâu, bà nội không còn bị lãng tai nữa, giọng nói càng lớn hơn: “Sao vẫn chưa thích hợp? Con xem con gái của gia đình bác Tôn rất xuất sắc, còn có cháu gái của bác Triệu nữa, bọn họ đều tốt nghiệp từ những trường đại học nổi tiếng. Mấy cô gái đó đều xinh đẹp, giỏi giang, người nào cũng rất xuất sắc!”

Chu Dịch trả lời theo kiểu đối phó: “Không phải là do tính cách không hợp sao?”

Bà nội không vui, “Sao lại không hợp, bà thấy các cô gái đó đều rất điềm đạm, giọng nói nhỏ nhẹ, đều là các cô gái dịu dàng, sao lại không hợp với con?”

Chu Dịch đáp: “Chỉ là do con không thích, chưa nghĩ đến chuyện kết hôn. Lẽ nào con lại nhắm mắt lấy đại một người vợ, sau này ly hôn lại giống như ba mẹ con, vứt bỏ con cái cho ba mẹ mình nuôi sao? Ba con còn có ông bà, có thể vứt bỏ con cho hai người nuôi lớn, sau này con sẽ vứt con cho ai nuôi đây?”

Nghe anh nói như vậy, bà nội liền ỉu xìu, trong lòng tràn ngập áy náy với Chu Dịch, thở dài một hơi: “Haiz, mong muốn của bà trước khi chết là có thể nhìn thấy cháu dâu của mình.”

Chu Dịch dỗ ngọt bà nội: “Nhất định có thể mà! Bà yên tâm đi, con sẽ cố gắng tìm. Có rất nhiều cô gái thích con, con sẽ cố gắng lựa chọn một cô trong số đó rồi dắt về nhà ra mắt bà.”

Bà nội vừa nghe xong thì vui mừng, “Đừng có gạt bà đấy.”

“Thật mà, không gạt bà đâu. Bà nhanh chóng đi vào nhà ngủ đi, con phải quay trở về công ty xử lý chút chuyện.”

“Cuối tuần này con sẽ về nữa.”

Do công ty Hoa Tín cách nhà bà nội rất xa nên

Chu Dịch không sống ở đây thường xuyên, mà ở trong căn nhà gần công ty, đến cuối tuần sẽ quay về thăm bà nội.

Bà nội lại nói: “Hay là bà dọn đến sống chung với con ở gần công ty con nhé?”

Chu Dịch nói: “Đừng làm vậy. Bà đi thì ai sẽ chăm sóc vườn rau của ông nội Lý đây? Ai sẽ dọn dẹp đống sách mà ông ấy đã đọc đây?”

Bà nội nhìn ngó xung quanh nơi mình sống hơn 30 năm, từng ngọn cây, cọng cỏ đều có dấu tích của hai ông bà, hơn nữa hàng xóm xung quanh đều là những người bạn già, nói chuyển đi cũng có chút không quen.

Chu Dịch đứng dậy muốn đi về bà nội lại kéo Chu Dịch lại, đưa cho anh một cặp lồng giữ nhiệt, “Đây là giò heo chừa lại cho con, con mang về ăn đi, tăng ca đến tối khuya còn có đồ ăn.”

Chu Dịch cầm lấy cặp lồng giữ nhiệt, liên tục gật đầu: “Bà yên tâm đi.”

Lúc này mới rời khỏi nhà bà nội.

Trước đó anh ghé qua công ty để xử lý chút việc, lúc ra về cũng đã chín giờ. Thấy cặp lồng giữ nhiệt để ở trên xe, anh chợt nhớ tới Tô Nam Tinh, không biết chân cô bị thương thì có ăn được không?

Nhớ lại buổi chiều hôm nay lúc ôm cô, lúc cô ở trong ngực mình, anh cảm nhận được bộ ngực căng tròn của cô áp sát vào người mình. Vì để tránh sự nghi ngờ, cô ấy còn cố tình cách xa anh, thế nhưng động tác lên lầu làm cô chỉ có thể ôm lấy anh. Nhớ đến vẻ mặt rối rắm của Tô Nam Tinh khi đứng trước cửa nhà, do dự có nên mời anh vào nhà ngồi một chút hay không, Chu Dịch liền bật cười.

Có lúc sự bình tĩnh và ngây ngô của Tô Nam Tinh rất mâu thuẫn với nhau.

Bình thường Tô Nam Tinh làm việc rất có quy tắc, là kiểu cấp dưới mà anh thích nhất. Hiệu suất cao, làm việc đáng tin cậy, khả năng trò chuyện và đàm phán với khách hàng rất giỏi, là một cấp dưới rất bình tĩnh.

Nói cô ngây thơ là bởi vì rõ ràng hai người đã xảy ra chuyện đó, cô ấy còn cố gắng nghĩ rằng chưa từng xảy ra chuyện gì. Chuyện đó đã xảy ra thì sao lại có thể xem như không có chuyện gì xảy ra?

Có điều anh cũng có thể hiểu được tại sao cô lại làm như vậy. Dù sao ở trong doanh nghiệp nhà nước như Hoa Tín, mỗi người bàn tán một câu là có thể đè bẹp người khác. Cô cẩn thận một chút cũng không sai, nếu không thì làm sao một nhân viên tạm thời như cô lại có thể lên được vị trí đó.

Chu Dịch gọi điện thoại cho Tô Nam Tinh, anh không muốn nhắn tin qua WeChat để đoán già đoán non nữa.

Tô Nam Tinh còn tưởng rằng Chu Dịch muốn hỏi về công việc, kết quả là Chu Dịch ở dây bên kia lại hỏi cô: “Đang làm gì?”

Tô Nam Tinh kinh ngạc, tại sao sếp lại hỏi về chuyện sinh hoạt?

Cô trả lời theo bản năng: “Ở nhà xem phim.”

Chu Dịch lại hỏi: “Ăn cơm chưa?”

Tô Nam Tinh trả lời: “Ăn rồi.” Ăn salad.

Chu Dịch ở đầu dây bên kia nói: “Vậy cô ăn thêm chút nữa đi.” Sau đó, anh cúp điện thoại.

Mười phút sau, Tô Nam Tinh lại nhận được cuộc điện thoại từ Chu Dịch, giọng nói của Chu Dịch vang lên: “Mở cửa.”

Cô mở cửa thì thấy Chu Dịch đang đứng ở ngoài cửa.

Anh đưa cặp lồng giữ nhiệt cho Tô Nam Tinh, “Cho cô.”

Sếp mang quà tới thăm cấp dưới sao?

Cho dù cô không muốn lén lút qua lại nhiều với Chu Dịch, nhưng mà người ta đã mang đồ đến trước cửa nhà, cô cũng không thể đuổi người ta đi. Theo phép lịch sự, Tô Nam Tinh trả lời khách sáo: “Giám đốc Chu, mời vào.”

Không ngờ Chu Dịch lại không từ chối, đi thẳng vào nhà.

Lúc đóng cửa lại, Tô Nam Tinh vẫn còn suy nghĩ tại sao Miêu Manh Manh còn chưa về nhà?

Vừa vào nhà, Chu Dịch liền liếc nhìn sơ căn nhà này. Trong căn nhà có hai phòng nhỏ, vừa nhìn là biết có hai cô gái ở. Căn nhà rất sạch sẽ, ấm áp, toàn bộ tông màu là màu ấm áp, thoạt nhìn rất thoải mái.

Anh liền nghĩ tới Tô Nam Tinh cũng ăn mặc như vậy vào lúc này.

Cởi bỏ bộ đồ công sở rộng thùng thình, Tô Nam Tinh chỉ mặc một chiếc áo thun vừa người bình thường và một chiếc quần dài rộng mặc ở nhà. Cô tùy ý buộc tóc sau gáy, nhìn bề ngoài có vẻ lười biếng.

Tô Nam Tinh đưa cho anh một chai nước suối trên bàn trà bên cạnh, tự mình mở cặp lồng giữ nhiệt ra, vừa nhìn đã thấy là một hộp chân giò kho tàu có mùi rất thơm.

Chu Dịch chỉ vào chân cô và nói: “Ăn gì bổ nấy.”

Tô Nam Tinh cẩn thận trả lời: “Cám ơn giám đốc đã đến thăm tôi. Tôi nghỉ ngơi vài ngày rồi sẽ đi làm lại, anh không cần phải lo lắng.”

Trong căn nhà nhỏ chỉ có hai người bọn họ, Chu Dịch mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây được gia công rất kỹ lưỡng. Buổi tối hơi nóng, anh cởi hai cúc trên cùng của áo sơ mi ra, để lộ yết hầu quyến rũ.

Bản thân Chu Dịch mặc áo sơ mi đã mang theo một hình ảnh vô cùng quyến rũ.

Thế nhưng Tô Nam Tinh không thể tận hưởng sự quyến rũ này.

Tô Nam Tinh không nghe thấy giọng nói của Chu Dịch, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, chỉ thấy Chu Dịch vẫn luôn nhìn cô.

Có lẽ trời đã tối nên Chu Dịch hơi thả lỏng người, dựa lưng vào ghế sô pha. Anh bỗng nói với Tô Nam Tinh: “Tôi thấy là chúng ta không thể nào trở thành bạn bè tốt, hay là chúng ta làm bạn bè tiến xa hơn mối quan hệ đồng nghiệp bình thường đi?”

HẾT CHƯƠNG 9

← Chương 8 | Chương 10 →


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện