Sủng Em Tận Xương - Tử Thanh Du

7: Tra Nam


trước sau


Translation: Dii
Beta: Tm 
Nhưng rốt cuộc cô vẫn không dám làm vậy, cho dù đây là kiếp trước của cô thì cũng cần có thời gian để dung nhập với thân phận Bạch phu nhân, cô do dự một lúc rồi mới nói: “Cảm ơn anh.

” 
Anh rất ngạc nhiên vì những gì cô nói: “Cảm ơn anh cái gì?” 
Cô cúi đầu để che đi vẻ mặt: “Cảm ơn anh đã chăm sóc bọn trẻ thật tốt, cảm ơn anh đã không bao giờ từ bỏ em những lúc em tồi tệ nhất.

” 
Anh cười nhẹ: “Anh chăm sóc các con, chăm sóc cho em là mơ ước của anh, em không cần cảm ơn anh.

Khuya rồi, đi nghỉ ngơi đi đừng suy nghĩ nhiều nữa.

” 
Cô ngẩng đầu nhìn thì anh đã quay người lại rời đi.

Hôm sau, đợi hai đứa trẻ đều đi học, anh đưa cô đi đốt giấy cho ba cô, đốt xong anh còn đưa cô về nhà mẹ đẻ, nghĩ rằng anh đã lãng phí quá nhiều thời gian của ngày hôm qua cho mình, cô thấy rất ngại, lúc này bèn nói: “Thực ra, em có thể về một mình.

Anh cũng có việc bận của mình phải không?” 
Bạch Duyên Đình quay tay lái với vẻ không tán thành: “Không quan trọng, anh là ông chủ, anh không đi làm, sẽ không có ai dám nói anh.

” 
Trình Khanh Khanh nghe những gì anh nói đột nhiên nhận ra rằng cô dường như không biết anh đang làm công việc gì, vì vậy cô nói: “Đúng rồi, anh làm công việc gì vậy?” 

Anh nở một nụ cười không cho là đúng: “Mở một công ty, tên được đặt theo tên của con trai và con gái, gọi là Tập đoàn Cảnh Nhã, ồ… cũng mở một số bệnh viện và nhà hàng.

” 
Lúc này xe đã đến trung tâm thành phố Bạch Duyên Đình chỉ tay về phía con phố nhộn nhịp với cô: ”Tất cả các cửa hàng trên con phố này đều là của anh.

” 
Cô theo tay anh chỉ nhìn thoáng qua, tuy ở xa, nhưng cô cũng có thể cảm nhận được sự xa hoa lộng lẫy của từng hàng cửa hàng thương nghiệp kia, sở hữu nhiều cửa hàng như vậy có thể thấy rõ giá trị con người của chồng cô cao đến mức nào.

Trình Khanh Khanh gật đầu, khen ngợi một câu: “Ừm, cũng không tệ!” 
Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định, một gương mặt với vẻ lẽ đương nhiên: “Những thứ này cũng đều là của em, của anh cũng là của em, tất cả những gì anh có cũng là của em.

” 
Trình Khanh Khanh lập tức lúng túng, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, chỉ cúi đầu cười cười, anh cũng quay đầu lại nghiêm túc lái xe không nói gì nữa.

Nhà mẹ của Trình Khanh Khanh ở một khu người cao tuổi trong nội thành, phòng ở có vẻ cổ xưa lại mang theo một loại cảm giác tang thương, trên tường bò đầy rêu xanh cùng dây đằng.

Mẹ Trình đích thân đến mở cửa cho họ, nhìn thấy cô đến, mẹ Trình rất vui mừng, nắm lấy tay cô nói cười, lại thấy Bạch Duyên Đình xách túi lớn nhỏ trái cây và thuốc bổ, bà cố tình nói với vẻ mặt quở trách: “Mỗi lần tới đây đều mua nhiều đồ như vậy, mẹ không thích đâu.

” 
Nói như vậy, từ đáy mắt Trình Khanh Khanh cũng có thể thấy được sự hài lòng và yêu thích người con rể này, không ngờ tới Bạch tiên sinh có thể khiến cho mẹ vợ thích như vậy, công phu làm thuận lợi mọi bề của anh cũng không tệ.

Mấy người vừa nói vừa đi vào phòng, lại thấy trong phòng còn có hai người, hai người kia khuôn mặt có vài phần tương tự, chỉ là chênh lệch ít tuổi, một người tuổi trẻ chút, nhìn ra được tới hẳn là mẹ con.

Người phụ nhân lớn tuổi tuy rằng trên mặt mang theo chút năm tháng dấu vết, nhưng vẫn như cũ khó nén được dung tư tuyệt sắc của bà, lớn tuổi mà vẫn có thể xinh đẹp như vậy, không biết lúc còn trẻ còn có thể tuyệt sắc khuynh thành như nào.


Mẹ Trình giới thiệu với cô: “Đây là dì Văn, cô bé này là người chơi với con từ nhỏ Tuệ Nhiễm.

” 
Dì Văn bước tới, mỉm cười nhìn cô từ trên xuống dưới, mặc dù ăn mặc đẹp nhưng không hề kiêu ngạo, ngược lại là người ta cảm thấy dễ gần tốt bụng.

“Mẹ của con nói là con không nhớ những chuyện trước đây nữa, nói vậy ngay cả dì Văn cũng không nhớ sao?” 
Trình Khanh Khanh hơi ngượng ngùng, nhưng cô vội vàng cung kính nói: “Dì Văn.

” 
Dì Văn cười đáp lại, sau đó quay đầu nhìn thấy Bạch Duyên Đình, nụ cười trên mặt hơi trầm xuống, không phải bà không thích anh, mà là có vẻ hơi sợ anh, kể cả nói chuyện cũng nhẹ hơn một chút: “Khanh Khanh cũng đã xuất viện rồi nên khi nào rảnh thì hãy đưa con bé và bọn nhỏ về nhà, bố con cũng rất nhớ Khanh và bọn nhỏ.

” 
Tuy rằng cô tỉnh lại không lâu, cũng không có nhiều thời gian ở cùng Bạch Duyên Đình, những gì cô nhìn thấy ở anh là sự nhẹ nhàng, lịch sự với bác sĩ trong bệnh viện và người phục vụ trong nhà hàng, nhưng bây giờ, đối mặt với dì Văn này, mặt mũi của anh rất lạnh lùng, vẻ xa cách trên khuôn mặt không có chút gọi là khách khí: “Biết rồi.

” 
Dì Văn cũng không tức giận, coi ra bình thường lúc ở chung với anh cũng thế này, để giảm bớt bầu không khí, mẹ Trình vội vàng nói: “Được rồi, đừng đứng nữa, đều ngồi xuống đi.

” 
Trình Khanh Khanh sau khi ngồi xuống, trong lòng nảy sinh nghi ngờ, lúc nãy dì Văn nói chuyện với Bạch Duyên Đình rõ ràng là giọng điệu người một nhà, nhưng anh thì lại rất ghẻ lạnh bà, quan hệ của họ là gì đây? 
Ngay khi cô đang suy nghĩ lung tung, Bạch Tuệ Nhiễm đột nhiên bước đến và nắm lấy tay cô: “Khanh Khanh, chúng ta lên lầu nói chuyện nhé? Mình đã rất lâu rồi không nói chuyện với cậu.


” 
Cô thấy trong mắt Bạch Tuệ Nhiễm chứa chút nước mắt, nắm tay cô cũng ở hơi hơi phát run, nhìn qua giống như rất kích động, Trình Khanh Khanh bị sự nhiệt tình của cô ấy làm cho không được tự nhiên, nhưng cũng không phản cảm, đáp ứng gật đầu.

Bạch Tuệ Nhiễm nắm lấy tay cô, đang định bước lên lầu thì Bạch Duyên Đình đang ngồi uống trà do mẹ Trình mới pha, đột nhiên ném ra một câu: “Lời không nên nói thì đừng nói.

” 
Mặc dù anh thường mang lại cho người

ta cảm giác dịu dàng và trưởng thành, nhưng những lời anh nói ra cũng có một loại khí thế đáng sợ, ngay khi lời vừa nói ra, bầu không khí xung quanh anh lập tức đông cứng lại.

Bạch Tuệ Nhiễm cười: “Em biết rồi, anh khẩn trương cái gì?” Cũng không để ý anh liền nắm tay Trình Khanh Khanh trực tiếp đi lên lầu.

Nhà của Trình Khanh Khanh là nhà hai tầng, mái nhà có một cái gác mái, bên ngoài có một cái sân, trong viện còn có giàn nho, chỉ là hiện giờ là mùa đông, giàn nho trên kia không lắc lư, nhìn qua có chút lạnh lẽo.

Bạch Tuệ Nhiễm lôi kéo tay cô đi vào mái nhà vòng bảo hộ bên cạnh, ánh mắt mang theo chút kích động lại ở trên người cô tới tới lui lui nhìn rất nhiều.

“Khanh Khanh cậu thật sự khỏe rồi sao?” 
Tuy rằng ánh mắt không có ác ý, nhưng Trình Khanh Khanh vẫn cảm thấy có chút khó chịu, cô quay đầu nhìn một tòa nhà cao phía xa, nở nụ cười: “Phải đó.

” 
Bạch Tuệ Nhiễm cũng nhìn theo ánh mắt của cô, đôi mắt cô ấy hơi nheo lại, trên mặt nở một nụ cười khi nhớ lại quá khứ: “Trước kia nơi đó là một mảnh đồng ruộng, khi còn nhỏ chúng ta thường xuyên đi ra đó chơi.

Chúng ta rất nghịch ngợm cùng với một đám trẻ con, mỗi khi chơi đùa ở đó là quên hết giờ giấc, nhưng chỉ cần đến chạng vạng, đúng thời điểm anh mình đều sẽ ra tìm chúng ta, chúng ta liền trốn không cho anh ấy tìm được, nhưng anh trai mình cũng rất thông minh, có thể phát hiện ra chúng ta một cách dễ dàng, cậu luôn nói là cùng anh mình chơi trốn tìm chả thú vị gì cả.

” 
“Anh cậu?” Trình Khanh Khanh đột nhiên nghĩ đến vừa nãy dì Văn nói Bạch Duyên Đình về nhà thăm ba anh.

“Tôi cùng anh cậu biết nhau từ nhỏ sao?” 
Bạch Tuệ Nhiễm mới định thần lại ánh mắt lóe lên, chợt nở nụ cười hoảng loạn: “Anh trai mình nói không phải là anh Duyên Đình, mà là anh ruột cùng một mẹ với mình.


” Thần sắc cô ấy ngưng lại, ánh mắt gắt gao khóa trên mặt cô, cẩn thận dò hỏi: “Khanh Khanh, cậu còn nhớ rõ anh trai mình không?” 
Cái cách cô ấy nhìn cô khiến Trình Khanh Khanh rất kinh ngạc, cô ấy hỏi kĩ như vậy, cô ấy đang sợ cái gì vậy? 
Trình Khanh Khanh lắc đầu: “Không nhớ nữa.

” 
Bạch Tuệ Nhiễm dường như thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn những tòa nhà cao tầng phía xa, một lúc lâu sau mới cười nhạt: “Mẹ mình là tiểu tam của ba anh Duyên Đình, là chúng mình phá hoại gia đình của anh ấy.

” 
Trình Khanh Khanh khẽ nhíu mày, có vẻ như cô đã đoán đúng, dì Văn đúng là mẹ kế của Bạch Duyên Đình, không ngờ lại là tiểu tam thượng vị, chẳng trách anh lại không thích bà ấy đến vậy.

“Khanh Khanh, anh Duyên Đình từ nhỏ đã rất bất hạnh, bây giờ cậu nếu đã quên đi quá khứ chính là điều tốt cho cậu và anh ấy, anh ấy đã làm việc chăm chỉ nhiều năm như vậy, đã đến lúc nên được hạnh phúc.

” 
Trình Khanh Khanh không nói gì, nhưng trong lòng cứ nảy ra câu hỏi, tại sao Bạch Tuệ Nhiễm lại cẩn thận như vậy khi hỏi cô có nhớ anh trai cô ấy không? Tại sao biểu hiện của cô ấy khi cô nói mình không nhớ lại giống hệt như khi Bạch Duyên Đình phát hiện ra rằng cô bị mất trí nhớ vậy? Ngoài ra, tại sao cô ấy nói rằng cô quên đi quá khứ là một điều tốt cho cô và cho Bạch Duyên Đình? 
Trong cuộc sống của Trình Khanh Khanh đã phát sinh những chuyện gì? Tại sao cô ấy ghét Bạch Duyên Đình đến vậy, tại sao cô ấy ghét Bạch Duyên Đình như vậy mà vẫn muốn sinh con cho anh ấy, tại sao Bạch Duyên Đình vẫn tiếp tục chăm sóc cô ấy mặc dù biết cô ấy ghét mình rất nhiều? Còn anh trai của Bạch Tuệ Nhiễm nữa, mối quan hệ của cô ấy với anh ta là gì? 
Hai người lại ở đây nói một vài chuyện vụn vặt rồi mới đi xuống lầu, mẹ Trình và dì Văn đang bày một bàn đồ ăn, Bạch Duyên Đình cũng không hỏi Bạch Tuệ Nhiễm cùng cô nói cái gì, chỉ kéo ghế giúp cô ngồi xuống.

Mọi người đang nói cười rôm rả chuẩn bị ăn,  tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc này, dì Văn sững sờ, quay đầu nhìn mẹ Trình: “Bà còn mời khách khác nữa à?” 
Mẹ Trình cũng khó hiểu, đứng dậy ra mở cửa.

Trước cửa là một người đàn ông trẻ tuổi, anh ta mặc một kiện áo lông cao cổ, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác dày, tóc cũng được xử lý tỉ mỉ, cảm giác trình tự rõ ràng, trên trán tóc mái vuốt lên, lộ ra cái trán trơn bóng.

Mặt mày anh ta thâm thúy, ngũ quan lập thể rõ ràng, thuộc vào dạng tuấn mỹ vừa nhìn vào là không thể quên, trái lại với Bạch Duyên Đình ôn tồn lễ độ, luôn là mặt mày mỉm cười, sắc mặt anh ta lại quá mức ủ dột, lại thêm gương mặt góc cạnh rõ ràng đường cong lãnh ngạnh, mặc dù anh ta không nói lời nào, cũng cho người ta một loại cảm giác trầm lạnh áp bách.

Nhìn thấy người tới, mẹ Trình vô cùng kinh ngạc, ngay cả dì Văn cũng kinh ngạc từ trên ghế đứng lên, bà nhanh chóng nhìn thoáng qua mặt Bạch Duyên Đình cùng Trình Khanh Khanh, lộ ra ngữ khí nôn nóng: “Hạo Hiên, sao con lại chạy đến đây?”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện