Sủng Nhập Tâm Phi

Chương 55


trước sau

Editor: MyYen050296

"Người.. Các người.." Hắn đột nhiên cảm thấy có chút ủy khuất, ngẫm lại những lời nói của mình lúc trước, chẳng khác nào kẻ ngốc.

Nhưng mà, hắn còn chưa có ủy khuất xong, liền nghe được thanh âm Thẩm Dữ nhàn nhạt vang lên.

"Cậu vừa rồi nói tôi là tra cái gì?"

Cố Hựu tức khắc hóa đá, hắn cứng đờ mà xoay người lại, nhìn Thẩm Dữ trên mặt mang theo ý cười cười như không cười, phía sau lưng không khỏi mà đổ một thân mồ hôi lạnh.

Hắn đại khái là đâm phải họng súng rồi.

Tra cái gì?

Hắn lúc ấy muốn nói đương nhiên là tra nam a!

Nhưng là!

Hắn hiện tại còn có thể nói là tra nam sao, hắn nếu là dám nói, Thẩm Dữ phỏng chừng có thể đem hắn diệt thành cặn bã đi!

Nghĩ vậy, trong lòng nhịn không được mà sợ run lên, nhưng hắn vẫn cắn răng cố nặn ra nụ cười.

"Ừ?" Thẩm Dữ dường như không muốn buông tha cho Cố Hựu, nhàn nhạt mà ừ một tiếng, âm cuối cao lên.

Anh thật ra muốn nhìn hắn sẽ làm cách nào để nói dối cho qua vụ lúc nãy.

Cố Hựu ẩn ẩn mà nghe ra uy hiếp trong lời nói của anh, miệng hắn đóng mở vài lần, trong đầu xoay chuyển thật nhanh.

"Tra.. Tra.. tạc.. Nứt soái ca!"

Thẩm Dữ kéo khóe miệng lên: "Tạc nứt soái ca?"

Mình giải thích vì sao Cố Hựu nói từ tra chuyển sang tạc, vì trong phát âm từ tra có nghĩa là: Cặn bã - đọc [ zhà ] . Còn từ tạc có nghĩa là: Phá, nổ - đọc , phát âm na ná giống nhau, nên ổng mới nói như vậy.

Cố Hựu vội vàng gật đầu, ân cần mà nói.

"Đương nhiên đương nhiên, Thẩm Đạo ở lòng em thật sự chính là tạc nứt soái ca, quả thực không người nào có thể địch lại."

Cố Hựu này vỗ mông ngựa cũng quá biết cách đi, ngay cả Bạc Kha Nhiễm đều nhìn không được.

"Anh như thế nào lại ở chỗ này?" Cô lên tiếng hỏi hắn.

Cô vừa hỏi như vậy, Cố Hựu thở phào nhẹ nhõm một hơi, có trời mới biết thời điểm mỗi lẫn hắn đối mặt với Thẩm Dữ áp lực có bao nhiêu lớn.

"Có một bằng hữu ở chỗ này, tôi đến đây nhìn hắn."

Bạc Kha Nhiễm gật gật đầu, tiểu khu bọn họ ở đa số nghệ sĩ chiếm đa số, hơn nữa tất cả mọi người đều bận rộn công việc, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày có thể ở nhà mười ngày nửa tháng cũng khó, cho nên cũng không sợ đụng phải người nào.

Đang nói chuyện.

"Đinh."

Đã tới lầu tám.

Cố Hựu nhìn thoáng qua bên ngoài thang máy, cùng bọn họ nói.

"Cái kia, Thẩm đạo, Kha Nhiễm, tôi tới rồi, tôi đây liền đi trước."

Bạc Kha Nhiễm nhìn hắn phất phất tay: "Được, hẹn gặp lại."

"Ừ ừ, hẹn gặp lại."

Nói xong, Cố Hựu liền đi ra khỏi thang máy, mới vừa bước một chân ra khỏi thang máy, liền nghe được tiếng nói của Thẩm Dữ từ đằng sau vang lên, lập tức dừng lại cước bộ một chút.

"Cậu hôm nay có gặp chuyện gì đặc biệt không?"

Cố Hựu đương nhiên không phải là kẻ ngốc, hắn xoay người lại, cười với anh.

"Chuyện gì?"

"Không có chuyện gì."

"Em hôm nay cũng không có gặp chuyện gì, chỉ là một mình đi lên thôi nha."

Thẩm Dữ vừa lòng mà nhìn hắn cười cười: "Ừ, vậy cậu đi đi, hẹn gặp lại."

"Ai."

Cố Hựu lập tức xoay người, giờ phút này trên mặt hắn cười hì hì, còn trong lòng thì mắng MMP*, hắn chỉ muốn chạy thật nhanh rời khỏi cái nơi thị phi này, nghĩ vậy, không khỏi mà tăng nhanh bước chân.

* MMP: Kiểu chửi tục.

Sau khi cửa thang máy đóng lại, thân ảnh Cố Hựu cũng vừa vặn biến mất ở ngay khúc cua.

Trong thang máy cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Bạc Kha Nhiễm nghĩ đến bộ dáng vừa rồi của Cố Hựu, cô đứng bên cạnh Thẩm Dữ oán giận nói.

"Anh nhìn anh xem, vừa rồi đem người ta dọa chạy mất rồi."

Thẩm Dữ không cho là đúng: "Hắn cũng không có yếu ớt đến như vậy."

"Ai?"

Bạc Kha Nhiễm sau khi suy nghĩ kĩ càng đột nhiên phát hiện ra.

Cô bỗng nhiên nghĩ tới vừa rồi Cố Hựu có nói một câu.

Nếu cô nhớ không lầm, hắn giống như nói một câu, "Anh làm như vậy làm sao ăn nói với Tiểu Nhiễm."

Đúng vậy.

Hắn chính là nói như vậy.

Làm sao ăn nói với mình?

Anh ta vì sao lại nói như vậy, chẳng lẽ anh ta..

Bạc Kha Nhiễm mang theo ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Thẩm Dữ.

Thẩm Dữ tự nhiên cũng biết suy nghĩ trong đầu của cô, anh nắm tay cô bỏ vào trong túi của mình, trầm giọng nói.

"Ừ, đúng như suy nghĩ của em."

Bạc Kha Nhiễm, "?"

Trên mặt cô mang theo một chút khiếp sợ: "Ý của anh là nói, hắn biết quan hệ của chúng ta, còn biết trước khi gặp chúng ta trong hôm nay?"

Thẩm Dữ giơ giơ môi lên: "Ừ, đúng vậy, thời điểm đang quay phim, trong lòng hắn sớm đã rõ như ban ngày."

Vừa nghe Thẩm Dữ nói như vậy, Bạc Kha Nhiễm lúc này mới ý thức được, lại liên tưởng đến một ít việc xảy ra khi ở phim trường, giải thích hợp lý cho những việc xảy ra trước đó.

Ví dụ lớn nhất chính là, Cố Hựu như thế nào sẽ yêu cầu dùng đóng thế khi có cảnh hôn với cô.

Còn có chuyện tình lúc trước của Liễu Hâm, hắn chạy tới cùng cô nói những lời như vậy.

Tình cảm của cô cùng Thẩm Dữ hắn đều biết đến rõ ràng.

Khó trách.

Thẩm Dữ thấy bộ dạng hiểu ra tất cả của, không khỏi mà cảm thấy có chút buồn cười.

"Tiểu ngốc tử, còn nghĩ gì vậy?"

Bạc Kha Nhiễm nhìn anh, cô vểnh môi lên.

"Anh rõ ràng đã biết tất cả, vì sao lúc ấy lại không nói cho em biết?"

Cửa thang máy vừa lúc mở ra, anh cầm tay cô kéo ra ngoài, vừa đi vừa giải thích cho cô.

"Em vẫn luôn không muốn để cho người khác biết việc này, anh sợ em biết ngược lại sẽ cảm thấy không được tự nhiên."

Bạc Kha Nhiễm nghĩ nghĩ, hình như đúng là như vậy, nếu lúc trước cô biết Cố Hựu biết
việc này, nói không chừng thật đúng là sẽ cảm thấy mất tự nhiên.

"Được rồi, đừng nghĩ nữa, vào đi thôi." Thẩm Dữ giúp cô mở cửa ra.

Sau khi vào cửa, thay dép lê xong Bạc Kha Nhiễm liền thẳng đến sô pha, thời điểm cách sô pha vài bước chân, cô bỗng nhiên dừng bước.

Cô nhìn thấy sô pha đã được đổi sang đệm lót mới, trong đầu nghĩ đến cảnh chiều hôm nay hai người ngay tại trên sô pha phiên vân phúc vũ, mặt lập tức liền đỏ lên.

Thẩm Dữ cất chìa khóa xong, ngẩng đầu nhìn nhìn cô đứng cách đó không xa, mà ánh mắt cô cố định ở một bên trên sô pha, lập tức liền hiểu được, anh hàm chứa cười mà đi qua bên chỗ cô.

Bạc Kha Nhiễm cảm giác được anh tới gần, không quá vài giây, liền bị một đôi cánh tay rắn chắc từ sau ôm vào trong lòng ngực, dựa vào lồng ngực ấm áp của anh, hương vị dễ ngửi trên người anh tràn ngập trong khoang mũi cô lúc này.

"Làm sao vậy, ngẩn người làm gì?"

Bạc Kha Nhiễm biết anh đây là biết rõ cố hỏi, cô cắn cắn môi, tránh thoát khỏi cái ôm ấp của anh.

"Không có gì."

Cô hướng phía phòng ngủ mà đi.

"Đi đâu vậy?" Thẩm Dữ đi theo, ở phía sau hỏi cô.

Bạc Kha Nhiễm đầu cũng không quay lại: "Tắm rửa."

"Cùng nhau."

"Không cần." Bạc Kha Nhiễm chém đinh chặt sắt, cô đã rút ra được bài học khi tắm cùng anh rồi?

Anh ở nơi nào mà thấy cô muốn tắm rửa cùng anh, anh rõ ràng chính là..

Chính là đại lưu manh!

* * *

Thời gian tiến vào đoàn phim đã được định ra rồi, vào đầu tháng sau, còn không quá nửa tháng nữa.

Bởi vì đóng phim là phim võ hiệp, vì muốn cô trong khi đóng phim dễ chịu một chút, Nguyễn Lệ cố ý tìm giúp cô một huấn luyện viên dạy võ, chỉ cho cô một ít kiến thức cơ bản.

Trong nửa tháng này, Bạc Kha Nhiễm quả thực là sống không bằng chết, một ngày hai mươi bốn giờ, không sai biệt lắm mười mấy giờ đều là ngâm mình ở võ quán chịu sự huấn luyện.

Ban đầu đã được Thẩm Dữ nuôi béo lên mấy cân thịt bây giờ, thoáng một cái đã sụt mấy cân liền.

Cũng may cuộc sống vất vả huấn luyện này không có uổng phí, so sánh với lúc trước, thể lực của cô hiện tại có thể đuổi kịp, một ít động tác đánh võ thực tiễn cũng đã trở nên linh hoạt không ít.

Thời điểm buổi tối đi ngủ, Thẩm Dữ ôm cô, rõ ràng phát hiện cô gầy đi không ít, cứ như vậy ôm, ẩn ẩn mà cảm thấy có chút cộm tay.

Anh không rảnh lo cộm tay, ngược lại là càng thêm đau lòng mà đem cô ôm chặt.

"Gần đây gầy nhiều như vậy, thật vất vả mới nuôi em béo lên một chút, bây giờ thì hay rồi."

Thẩm Dữ gần nhất cũng có chút vội, vội vàng làm công tác hậu kì cho < Cung phi>, anh liên tiếp vài ngày ở cùng một chỗ với mấy người Dương Cánh giám chế hậu kỳ.

Mấy ngày nhàn nhã cuối cùng cũng chấm dứt, hai người có thể nói là ai thì bận việc của người nấy, đại khái chính là ở trong vòng luẩn quẩn này thì cũng chỉ có bất đắc dĩ cùng chua xót thôi.

Cả ngày bị gây sức ép, Bạc Kha Nhiễm mệt không muốn động, tay chân đến bây giờ có chút đau nhứt, ý thức cũng có chút rã rời, cả người có cảm giác mơ màng sắp ngủ, cho nên khi trả lời anh thanh âm cũng tự nhiêm mềm như bông.

"Lệ tỷ nói em béo lên, nói rằng kì nghỉ này em quá phóng túng, ngược lại cũng vừa lúc, ngày mai liền phải tiến vào đoàn phim, gầy một chút cũng tốt."

Gầy một chút cũng tốt hơn là mập một chút.

Thẩm Dữ đem mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô gạt qua hai bên, nhẹ nhàng mà hôn hôn lên trán cô.

Bây giờ còn chưa có chính thức tiến vào đoàn phim mà cô đã gầy thành như vậy, cũng không biết sau khi ngây ngốc mấy tháng ở đó, cô sẽ gầy thành cái dạng gì?

Chính anh cũng là đạo diễn phim võ hiệp, anh biết trong đó có bao nhiêu vất vả.

"Thẩm Dữ.." Bạc Kha Nhiễm mơ mơ màng màng mà kêu anh.

"Ừ, làm sao vậy?"

"Em buồn ngủ quá, em muốn ngủ." Bạc Kha Nhiễm nhỏ giọng mà nhìn anh nói, càng lúc càng chui sâu vào trong ngực anh hơn.

Thẩm Dữ duỗi tay mềm nhẹ mà vuốt cái ót cô.

"Vậy được, em ngủ đi."

Bạc Kha Nhiễm mơ hồ không rõ ừ một tiếng, thực mau liền đã ngủ.

Không quá một hồi, Thẩm Dữ liền nghe được người trong lòng truyền đến tiếng hít thở đều đều, anh cúi đầu nhìn thoáng qua.

Cô đã ngủ rồi.

Cô ngủ thực an ổn, đôi môi nhỏ hơi hơi mở ra mà hô hấp.

Thẩm Dữ nhịn không được mà cúi xuống hôn lên đôi môi hồng nhuận của cô, giúp cô kéo chăn lên đắp kín, lúc này mới chậm rãi nhắm hai mắt lại.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện