"Đám truyền thông này như sợ em chạy vậy đó, nào có ai sắp xếp công tác muộn như vậy? Không chỉ có em, phóng viên cũng cần nghỉ ngơi chứ." Dương Quỳnh bất mãn với lịch trình phỏng vấn dày đặc này.
"Vấn đề là em thật sự sẽ chạy." Thẩm Thu Hoa không cười nổi. Chỉ có thể xụ mặt cởi trang sức, đi tắm. Khi Liễu Du cởi trang sức cho nàng, nàng đã ngủ mất.
Liễu Du không biết làm sao, khẽ gọi Dương Quỳnh: "Chị Quỳnh ơi, chị Thu Hoa ngủ rồi."
Dương Quỳnh bảo nàng tiếp tục cởi trang sức. Liễu Du giúp Thẩm Thu Hoa tẩy trang để lại mặt nạ cho Dương Quỳnh, nói chờ một lát tắm xong hãy đắp.
Dương Quỳnh cho Liễu Du về phòng, ôm Thẩm Thu Hoa vào phòng tắm. Nửa tiếng sau lại ôm nàng về giường. Lấy mặt nạ Liễu Du đưa đắp cho Thẩm Thu Hoa, cô cầm khăn lông lớn lau tóc cho Thẩm Thu Hoa. Bị lăn lộn như vậy, Thẩm Thu Hoa ngủ không sâu không thể không tỉnh. Chẳng qua nàng vẫn nhắm mắt lại, hưởng thụ sự chăm sóc của Dương Quỳnh.
"Tóc lau kiểu này không mau khô đâu. Em nên ngồi dậy trong chốc lát." Dương Quỳnh vừa lau tóc vừa nói.
Thẩm Thu Hoa bất đắc dĩ đứng lên, dựa vào vai Dương Quỳnh tiếp tục ngủ.
Dương Quỳnh lau tóc cho nàng, cảm giác lành lạnh vô cùng tốt.
"Ngày mai chúng ta sẽ về đoàn phim. Những cảnh quay sau của em đều là cảnh lớn, em phải chú ý sức khỏe." Cô kề bên tai Thẩm Thu Hoa nói.
"Em biết rồi." Thẩm Thu Hoa trở mình, tiếp tục dựa vào vai Dương Quỳnh ngủ.
Tùy hứng như vậy, hoàn toàn không giống kiếp trước luôn tuân thủ quy tắc một cách nghiêm ngặt, là vì người bên cạnh nàng là Dương Quỳnh, là người nàng hoàn toàn tín nhiệm. Điều này khiến nàng nguyện ý buông cảnh giác, buông phòng bị, biểu hiện một bản thân chân thật.
Chờ lau tóc xong, Thẩm Thu Hoa đã ngủ mất. Dương Quỳnh nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, thay nàng đắp chăn. Lúc này cô mới có thời gian vào phòng tắm rửa.
Nhìn bản thân hơi tiều tụy trong gương, Dương Quỳnh lắc đầu. Từ khi Thẩm Thu Hoa vào giới giải trí, mỗi ngày cô luôn theo nàng bay đến bay lui, rất nhiều chuyện cần cô làm. Thức khuya dậy sớm, Thẩm Thu Hoa vất vả, cô cũng vất vả. Thậm chí khi Thẩm Thu Hoa nghỉ ngơi, cô vẫn luôn bận rộn. Sức khỏe của cô tốt hơn người khác rất nhiều. Nhưng mệt mỏi trong thời gian dài, còn không được nghỉ ngơi đầy đủ, khiến cơ thể của cô luôn trong trạng thái mệt mỏi tột độ. Chỉ là cô chịu đựng giỏi hơn người khác nên bên ngoài không nhìn ra.
Dương Quỳnh hất nước vào gương. Nhìn mặt mình vặn vẹo trong gương.
Hôm sau, mọi người thu xếp xong, đang chuẩn bị rời đi, Lư Tự gọi đến.
Lư Tự cũng rất đua. Lần trước vừa thay hai người nhận phim điện ảnh "Ngăn Sát 2" nhưng vì bộ điện ảnh này còn cần nhiều thời gian để chuẩn bị nên hắn muốn nhận thêm một bộ phim nữa cho Thẩm Thu Hoa.
"Thu Hoa, hiện tại có một bộ phim văn nghệ sắp quay. Anh nhìn kịch bản thấy là phim văn nghệ hẳn là quay để lấy thưởng, sẽ không liên quan đến chuyện phòng vé. Lúc trước đoàn đội tìm được nữ chính nhưng sắp quay thì người ta đột nhiên hủy hợp đồng, không quay. Phim này tuần sau sẽ bắt đầu quay, em có hứng thú không? Anh nói trước, thù lao của phim này rất ít, gần như không có."
Thẩm Thu Hoa lập tức có hứng thú. Không phải bởi vì đây là phim văn nghệ, mà vì Lư Tự khôn khéo như vậy, một bộ phim gần như không có thù lao sao hắn lại còn suy xét?
"Tự ca, chúng ta đã thân vậy rồi. Em còn chưa thấy kịch bản sao có thể biết có nên nhận hay không?" Thẩm Thu Hoa ngồi trên sô pha, bên cạnh là ba người Dương Quỳnh. Mọi người không gấp gáp, chỉ cần thời gian cho phép, các nàng luôn sẽ đến kịp trước khi xuất phát.
"Em đó, thật sự là thông minh hết sức." Lư Tự bất đắc dĩ. "Kịch bản hẳn rất tốt. Nhưng vì là phim văn nghệ đề tài mới nên đạo diễn rất khó nhận được đầu tư. Thật vất vả gom đủ tiền thì nữ chính chạy. Nhà đầu tư là một người bạn của anh, lúc này mới mời anh. Đề tài của phim khá nhạy cảm, là về đồng tính luyến ái. Thu Hoa, em hiểu ý anh không. Bản thân em nếu diễn vai này, anh không hề lo lắng diễn xuất của em. Nhưng em phải rõ, em rất có thể bị người khác cho rằng em là đồng tính. Anh không ngại nói thật với em, phim này vốn có rất nhiều người muốn giành, hiện tại anh chỉ là biết được tin tức đầu tiên thôi."
Thẩm Thu Hoa không chút lo lắng. Nàng vốn cảm thấy chuyện come out cũng không có gì ghê gớm. Nàng lo lắng chuyện khác cơ: "Tự ca, có diễn cảnh thân thiết không?"
"Có." Lư Tự trả lời vô cùng dứt khoát. Những bộ phim này nhất định sẽ có cảnh thân thiết.
"Cho nên....." Thẩm Thu Hoa đã sắp từ bỏ. Sau khi nàng làm diễn viên dần có thể lấy ánh mắt diễn viên nhìn những cảnh thân thiết này là một nghệ thuật, không có ý khác. Nhưng bên cạnh nàng là bình dấm chua siêu cấp lớn, nàng hiểu mình làm diễn viên đã khiến Dương Quỳnh hy sinh rất nhiều, nàng không muốn tình cảm của hai người có bất kỳ chướng ngại nào. Dù từ bỏ một kịch bản rất tốt, nàng cũng không tiếc.
Trên đời luôn là có được có mất. Nàng không thể cái gì cũng có được, lúc cần buông phải buông.
"Thu Hoa!" Lư Tự gọi nàng lại. "Em đưa điện thoại cho Dương Quỳnh đi."
Thẩm Thu Hoa quay đầu nhìn Dương Quỳnh, chần chờ. Dương Quỳnh nghe thấy tên mình. Cô nhận điện thoại nói: "Em nghe, Tự ca, anh tìm em."
Lư Tự thở dài: "Dương Quỳnh, những lời anh vừa nói với Thu Hoa, em hẳn đã nghe được? Anh không có ý khác, hiện tại Thu Hoa rất tốt nên cần có chút thành tích. Đề tài nhạy cảm