Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 125


trước sau


“Chỉ cần di chuyển tiền bạc ra chỗ khác là mọi chuyện sẽ ổn sao?”
“Sẽ ổn nếu ngươi biết cúng bái một chút thứ không sạch sẽ ở nơi đó nữa, nếu người ta chịu tha cho ngươi thì ngươi sẽ bình an vô sự, nếu người ta không tha cho ngươi thì hậu quả chắc ngươi biết rồi đó…”
Tên tri huyện nghe vô cùng chăm chú.

Ông ta nghĩ chắc chắn là sẽ ổn thôi, vì người nằm dưới kia chính là cha mẹ đã mất của ông ta, không có lí nào con trai cầu xin cha mẹ mình mà cha mẹ không đồng ý cả.
Dạ Huân Thiên đột nhiên để con búp bê rơm xuống đàn, dùng ngón tay chọc vào người nó nói:
“Còn nữa, nếu trường hợp cái thứ không sạch sẽ đang ám số vàng bạc kia mà không tha, thì đề phòng bất chắc ta nghĩ ngươi nên trừ khử cái tên quyền cao chức trọng này đi, vì mệnh cách của tên này sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến ngươi.”
Tên tri huyện biết mình phải trừ khử vị quan nhị phẩm, nên gật đầu lia lịa.
“Dạ dạ tôi biết rồi, tôi về làm ngay, cảm ơn thầy rất nhiều.”
“Ừm, về đi.”
“Còn tiền nong thì…”
Dạ Huân Thiên đang nhắm mắt yên tĩnh đột nhiên mở trừng mắt lườm ông ta.

Ông ta hiểu ý không nên nhắc đến vấn đề tiền nong trước mặt thầy liền nhanh chóng rời đi.
Sau khi hắn đi ra khỏi lều trại, đã có người đi theo sau bám đuôi hắn, đó không ai khác chính là Thường Kỵ.
Anh được Dạ Huân Thiên giao nhiệm vụ sau khi ông ta rời đi lập tức bám theo để xem động tĩnh.
Ngay tối hôm ấy Thường Kỵ về thông báo cho mọi người nói giờ sửu (4) đêm nay sẽ đi đến nơi cất giữ bạc để di dời ra chỗ khác.
(4) Giờ sửu: Từ 1 giờ đến 3 giờ sáng.

Đây là cách tính giờ của người xưa.
Dạ Huân Thiên cười khinh bỉ:
“Nhanh như vậy mà đã hành động rồi, xem ra lão ta không chờ nổi rồi.”
Tiểu Châu nói:
“Phải, đêm nay chúng ta sẽ theo dõi ông ta xem ông ta định chuyển số bạc đó đi đâu.”
Ba Ba Mạc Tỏa bên cạnh nói:
“Tại sao chúng ta phải theo dõi ông ta chứ?”
Dạ Huân Thiên vuốt mái tóc cô nói:
“Dưới đáy mỗi thỏi bạc đều có in kí hiệu của ngân khố triều đình, chi tiết in rất nhỏ, nên nếu chúng ta biết số vàng bạc đó ở đâu chắc chắn sẽ định tội được lão ta.”
“Ra vậy.”
Đêm đến mấy người Dạ Huân Thiên bám theo ông ta cả một đoạn đường dài, sau đó đi đến một ngọn núi nhỏ.
Bọn họ nấp sau bụi cây lớn nhìn tên tri huyện đang thập thò nhìn ngó đông tây sau đó cuốc phần đất của hai nấm mộ lớn.
Ba Ba Mạc Tỏa há hốc mồm thầm thì nói:
“Không phải chứ, mộ cha mẹ mình mà lại giám cuốc lên sao? Lão ta chôn vàng ngay dưới mộ cha mẹ mình ư, thật ghê tởm quá.”
Dạ Huân Thiên nói:
“Sao nàng biết hai ngôi mộ đó là của cha mẹ lão ta.”
“Hừ, sao ta lại không biết được chứ, nghe người dân kể lão ta là một tên vô cùng bất hiếu, ngỗ nghịch, ngày ngày hành hạ cha mẹ không thương tiếc.


Cướp luôn của cải tiền bạc của cha mẹ làm của riêng, không chăm sóc gì cả

cuối cùng hai người già đó ốm yếu mà chết.”
“Thật đáng ghét, một người như vậy sao có thể làm tri huyện được.”
Ban nãy Dạ Huân Thiên cũng chỉ nói đại là dưới nơi giấu vàng có thứ không sạch sẽ thôi, một câu nói chung chung nhất của những tên thầy dởm, ai ngờ được tên tri huyện lại chôn ở dưới mộ cha mẹ, khá khớp với lời của hắn là có thứ không sạch sẽ.
Một lát sau thấy ông ta đào lên ba bốn chiếc rương lớn, vận chuyển lên xe bò.
Hạ Thôi Mị liền nói:
“Nhiều như vậy mà ông ta tính làm một mình sao Mạc Tỏa tiên tử?”
“Chứ còn gì, lão ta kẹt xỉ đến chảy nhớt ra, hơn nữa chuyện xấu của mình ít người biết thì tốt hơn.”
“Thì ra là vậy.”
Thấy ông ta di chuyển khó khăn ba rương toàn vàng bạc bên trong đi đến một nơi khác, tất cả bọn họ bám theo.
Thấy ông ta đem mấy rương vàng ra chỗ khác rồi lại đào đất chôn xuống, sau đó đi về.
Đợi ông ta đi khỏi, ngay lập tức đám người Dạ Huân Thiên đào lên rồi di chuyển số vàng về căn cứ của mình.
Ngày hôm sau đám người Dạ Huân Thiên đã đi vào trong trấn đến gặp quan chi huyện.

Đám cướp đã khai ra tất cả, nể tình bọn chúng vẫn còn chút lương tâm, Dạ Huân Thiên bắt chúng từ nay phải cải tà quy chính, đi theo con đường hành hiệp làm việc thiện, cụ thể việc đầu tiên chúng cần làm là bảo vệ đám người Dạ Huân Thiên an toàn đi vào huyện thị.
Việc đám cướp khai cộng thêm số vàng đã phần nào chứng minh được lão Cẩm Hà phạm tội giữ bạc tiếp tế của triều đình làm của riêng rồi, việc trước mắt là phải tìm thời cơ bắt tội ông ta.

Còn về phía Dạ Huân Thiên, hắn giả vờ như là không biết gì đến nói chuyện với Cẩm Hà tri huyện việc mở nhiều khu phát lương thực rải rác trong thành.

Không hề đả động gì đến chuyện kia làm như đám cướp chưa khai gì, làm như không biết.

Để thu thêm chút bằng chứng rồi khi trở về hắn sẽ ban thánh chỉ xuống cắt chức, dù gì hắn bây giờ cũng ở địa phận của người ta, bứt dây động rừng người thiệt vẫn là hắn.

Chính mình thì không sao nhưng hắn không thể lôi những người đi cùng mình vào cuộc.
Tên tri huyện Cẩm Hà lập tức vui vẻ đồng ý, thái độ xu nịnh nói chuyện với Dạ Huân Thiên.

Dạ Huân Thiên bây giờ đang đóng vai là quan đi tuần chứ không phải là quan tiếp tế lương thực nên ngồi nói chuyện cùng hắn ta, mọi chuyện để cho Tiểu Châu cùng đám người A Đa Đa giải quyết.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện