Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 136


trước sau


“Ba Ba Mạc Tỏa.” Người đầu tiên hắn gọi là cô.
Ba Ba Mạc Tỏa định chạy lại thì Thái Thượng Hoàng quát lớn:
“Ngươi đứng yên đó.”
Thái Hậu liền lên tiếng:
“Ông làm cái gì vậy, Mạc Tỏa nó chỉ đang muốn cứu Huân Thiên mà thôi.”
Thái Thượng Hoàng nghiêm mặt nhìn cô, vẻ tức giận vẫn còn:
“Ai biết đây có phải là chiêu dương đông kích tây của cô ta hay không? Tạm thời cứ nhốt cô ta vào lãnh cung đã.”
Ba Ba Mạc Tỏa bị lôi ra ngoài, Dạ Huân Thiên loáng thoáng nghe được tất cả mọi chuyện, mặc dù cơ thể rất đau nhưng hắn cố gắng mở to miệng nói.
“Mạc Tỏa, mọi người…làm gì…nàng rồi.”
Thái Thượng Hoàng vẻ mặt tức giận, cau có nhìn hắn:

“Đúng là đã bị ả mê hoặc thần trí rồi, cô ta từ nay không được phép xuất hiện ở đây.” Cái này không cần cô ta đã mượn tay giết người như thế nào, chỉ đơn giản là việc cô ta khiến thần trí bậc quân vương quá vướng bận nhớ nhung về mình đã là tội chết rồi.

Như vậy làm sao có thể trị vì giang sơn xã tắc.
Dạ Huân Thiên nghe xong, nghĩ cô đã bị điều gì, nhưng cơ thể đau đớn không thể dựng người dậy được.

Hắn kích động ho khan vài tiếng, máu tươi từ ngực từ miệng liên tục bắn tung tóe.

Cảnh tượng thật kinh tởm, mùi máu tanh nồng nặc, khiến người ta bịt mũi bịt mồm nôn thốc tháo.
Thái Hậu thấy con trai mình kích động vì tiên nữ như vậy, không đành lòng, nước mắt giàn giụa nhìn Dạ Kình Nhất.
“Sao ông có thể làm vậy, Mạc Tỏa cùng Huân Thiên hai đứa nó yêu nhau như vậy, sao có chuyện nó hại Huân Thiên chứ?”
Dạ Kình Nhất nghiêm nghị nhìn bà:
“Lòng dạ hồ mị, bà sao biết được chứ.”
“Tôi không cần biết, tôi chỉ biết, hai kẻ yêu nhau sâu đậm không có chuyện làm hại nhau, ngoài khi có kẻ thứ ba xen vào quấy nhiễu mọi chuyện.”
Câu nói này ẩn ý vụ việc bà đang cùng phu quân mình là Dạ Kình Nhị, một người là ông vua anh minh, một người là bậc mẫu nghi thiên hạ, hai người tựa như đôi uyên ương hạnh phúc yêu thương nhau.
Nhưng lại bị kẻ thứ ba là Dạ Kình Nhất, quá đỗi cố chấp với tình yêu của mình, lý trí hoàn toàn bị lu mờ mà hãm hại hai người.
“Bà…” Dạ Kình Nhất tức giận đến tát mạnh vào mặt của Thái hậu Lương Yến Uyển.
Thái Hậu đau đớn nhưng miệng vẫn cười cay đắng nhìn ông:
“Ông đánh đi, dù gì cuộc sống đau khổ của tôi đã vậy rồi, không ngại thêm cái tát này của ông.

Ông là kẻ chuyên đi chia rẽ hạnh phúc của người khác.”

Thái Hậu nói xong, quay lại nhìn Dạ Huân Thiên, thấy hắn vô cùng đau đớn máu không ngừng bắn ra.
Cứ thế này thì hắn sẽ chết mất, hình ảnh này thật giống Dạ Kình Nhị chồng trước của bà.
Khi đó Dạ Kình Nhất không nương tay chút nào trực tiếp vung kiếm xuống giết chết

đệ đệ ruột của mình.

Cảnh tượng Dạ Kình Nhị chết thật đáng thương, cổ bị cứa một đường sắc lẹm, một lúc sau máu tươi không ngừng tuôn ra, lúc đó bà cũng chỉ biết ngồi đó nhìn chồng mình khóc, nước mắt đau khổ làm nhòe đi cảnh tượng trước mặt.

Màu của máu cứ lan ra thấm vào trong tâm trí bà, đến hiện giờ khi nghĩ lại bà cũng cảm thấy không thở nổi.
Dạ Huân Thiên sau đó ngất lịm đi, còn Ba Ba Mạc Tỏa bị đưa đến lãnh cung.

Cô đau đớn gào thét, mấy ngày trôi qua là những ngày đau khổ đối với cô.
Năng lượng cô truyền vào mới được một chút, như vậy không đủ cứu được Dạ Huân Thiên, hắn chưa thể sống được.
“Dạ Huân Thiên, bây giờ chàng ra sao rồi.”
Ba Ba Mạc Tỏa đau khổ, hằng ngày chạy ra phía cổng chính lãnh cung cầu xin thị vệ ở đó liên hệ với A Đa Đa, cô mong A Đa Đa có thể cứu giúp Dạ Huân Thiên.

Nhưng đám thị vệ thật cứng đầu, đứng yên bất động, hoàn toàn coi lời nói của cô như gió thoảng qua tai, không màng đến cô.
Ba Ba Mạc Tỏa đau đớn ngày ngày ngồi vật vạ nơi cổng chính đầy bụi bặm, xung quanh là những xác động vật chết nằm rải rác, rán chuột nhiều vô kể, mùi tanh tưởi hôi thối không khí ẩm mốc bốc lên nghi ngút.
Nhưng dù vậy, cứ đến giờ phát cơm, mặc dù chỉ là cơm thừa canh cặn, một bát cơm cùng canh rau loãng toẹt thì các phi tần bị nhốt lâu năm ở đây vẫn ăn một cách ngon lành.
Thấy hai người đưa cơm đến đang ghi chép gì đó, một người nói:
“Còn lại hai phần của ai đây?” Người này nhìn vào chiếc làn bên trong còn thừa hai phần cơm chưa có người lại lấy.
Người còn lại trả lời:
“Là của Lương quý phi và Mộc Phi mới đày xuống, thôi kệ đi, thời gian đầu ai cũng vậy thôi, làm giá chê bai này nọ, sau này đói quá vẫn phải ra vồ lấy mà ăn thôi.”
Đột nhiên mé bên này chạy đến một người phụ nữ tóc hoa râm làn môi thô ráp khô khốc, mặt mũi sần sùi tróc lên từng mảng rơi xuống nói:
“Chúng không ăn hay cho ta đi, có được không?”
Hai người kia nhìn nhau, sau đó quay đi không nói gì cũng không có từ chối.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện