Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 143


trước sau


“Tiểu Tùng à, huynh nhìn xem viên đá kia có màu trắng thật giống viên ngọc này nha, có thể họ là mẹ con đấy.


Tùng Tùng mắt đen láy mở lớn, mày nhỏ cau lai, tỏ ý nghi hoặc:
“Phải không đó, sao có thể được.


Tiếu Tiếu dùng suy nghĩ ngây thơ của mình giải thích:
“Huynh nghĩ mà xem, trên đời này ai mà không có mẹ chứ, ta có mẹ Điềm Điềm, còn huynh chẳng phải cũng có dì Thôi Mị đó sao, vậy thì viên ngọc đáng thương này chắc cũng có mẹ, nó đang buồn vì rời xa mẹ đó.


“Vậy chúng ta mau mang nó đến chỗ viên đá mẹ đi.


“Ừm, đi thôi.


Tùng Tùng cùng Tiếu Tiếu vừa mang viên ngọc đặt cạnh viên đá pha lê muối ngay lập tức hiện lên một luồng sáng lấp lánh, có một sự liên kết kì lạ giữa ngọc tín hiệu và viên pha lê đó.

Luồng ánh sáng lóe ra cuối cùng, hình ảnh một cô gái xinh đẹp tựa tiên nữ hiện lên, giống như tấm màn chiếu, chiếu hình ảnh Ba Ba Mạc Tỏa lên.

Cô xuất hiện xinh đẹp tựa như nàng tiên khiến hai đứa nhỏ bất ngờ cộng vui sướng nói:
“Dì ơi dì thật đẹp đó.


Hạ Thôi Mị đang trông hai đứa nhỏ mới chạy lại phía A Đa Đa hỏi xem có việc gì cần làm không khi nhìn lại đã không thấy hai đứa nhỏ đâu.

Ráo rác nhìn đông tây thì nhìn thấy một cảnh này, cô hét lớn lên nói:
“Mọi người ….

mọi người…Ba Ba Mạc Tỏa.


Đám người Dạ Huân Thiên không hiểu gì cũng nhìn theo tầm mắt cô thì nhìn thấy ảo ảnh của Ba Ba Mạc Tỏa đang nhìn hai đứa nhóc cười.


Dạ Huân Thiên như không tin vào mắt mình, trong lòng vui sướng tột độ, chạy nhanh như bay về phía cô nói:
“Mạc Tỏa…”
Ba Ba Mạc Tỏa nhìn thấy hắn, lập tức không kìm được lòng mình mà khóc.

“Dạ Huân Thiên, để chàng đợi lâu rồi.


Dạ Huân Thiên ngay lập tức chạy lại ôm lấy cô nhưng nhận ra bản thân mình đang ôm không khí.

“Ba Ba Mạc Tỏa, nàng….

.


“Ta bây giờ mới chỉ là ảo ảnh thôi, chờ vài ngày nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau bằng cơ thể hoàn chỉnh.


“Chuyện này là sao cơ chứ?” Dạ Huân Thiên khó hiểu hỏi.

A Đa Đa dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn phiến đá lại nhìn viên ngọc năng lượng.

“Không biết tại sao nhưng viên đá trấn quốc gì gì đó này có một từ trường cực mạnh, nó đã hút toàn bộ tinh thể của Ba Ba mạc Tỏa thu gom về đây, sau khi gặp được ngọc tín hiệu của mình đã dần dần khôi phục rồi, hay lắm Dạ Huân Thiên ạ, chỉ cần vài ngày nữa là hai người có thể đoàn tụ rồi.


Điềm Điềm vừa khóc vừa nói:
“Phải, không lâu trước đây Mộc Phi nương nương cũng từng xuất hiện dưới dạng ảo ánh như này nói chuyện với Mạc Tỏa và muội, chắc chắn viên đá có huyền cơ.


Dạ Huân Thiên vui mừng cười nhìn Ba Ba Mạc Tỏa:
“Mạc Tỏa à, ta rất nhớ nàng, ta tưởng mình sẽ chết đến nơi nếu không tìm thấy nàng, thật không ngờ ông trời đã không phụ lòng người, cuối cùng chúng ta đã có thể ở bên nhau rồi.


Ba Ba Mạc Tỏa trong cơ thể ảo ảnh nói:
“Thật làm khó chàng quá, thực ra ta vẫn nhìn thấy mọi người thông qua ngọc tín hiệu, chỉ là không thể xuất hiện, nhìn mọi người ở bên nhau hạnh phúc, rồi có hai tiểu bảo bối này, ta cũng rất muốn nhanh chóng xuất hiện để cùng vui với mọi người nhưng không biết làm cách nào.



Điềm Điềm khóc nức nở nói:
“Nương nương à, cuối cùng người cũng về, nô tỳ rất nhớ, rất rất nhớ người.


“Thôi nào, đã là mẹ trẻ con rồi mà vẫn còn cái tính hay khóc đó là sao? Ngươi không sợ tương lai Tiếu Tiếu học theo à.


Mọi người nghe xong đồng loạt cười lớn.

Nhìn thấy cô đang cười trước mặt mình, cho dù chỉ là ảo ảnh hắn cũng vui mừng không thôi, hắn cứ liên tục véo vào eo mình xem hắn có đang mơ hay không.

Chờ cô khôi phục cũng phải mất ba ngày, hắn thấy năng lượng màu xanh đang từ từ dâng lên trong ngọc tín hiệu.

Cả đêm mọi người ngủ ở động chờ cô, Dạ Huân Thiên vẫn không ngừng trò chuyện với cô đến lúc không chịu đựng được nữa ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Dạ Huân Thiên tỉnh dậy, điều đầu tiên hắn làm là đưa mắt nhìn lên phía viên đá nhưng lại không nhìn thấy ảo ảnh của Ba Ba Mạc Tỏa nữa.

Hắn hoảng hốt tiến lại gần, như một tên điên hết sờ chỗ nọ lại nhìn chỗ kia.

“Ba Ba Mạc Tỏa, nàng đâu rồi.


Dạ Huân Thiên hốt hoảng hét lớn, chẳng nhẽ hôm qua đối với hắn chỉ là giấc mơ hay sao, thực ra cô chưa từng xuất hiện, chỉ là hắn tự tưởng tượng ra cô để an ủi nỗi nhớ nhung của mình hay sao?
Tiếng hét của hắn khiến mọi người cũng phải ngồi dậy.

“Có chuyện gì vậy Dạ Huân Thiên, ngươi hét lớn

như vậy tiểu Hạ của ta sao ngủ được.

” A Đa Đa tức tối nói.

Tiểu Châu bên này cũng hỏi:
“Có chuyện gì vậy Hoàng Thượng?”
Dạ Huân Thiên đau lòng, nước mắt chảy ra quỳ gối trước viên đá nói nhỏ từng tiếng:
“Ba Ba Mạc Tỏa, nàng ấy không thấy nữa rồi.


Ngọc năng lượng cũng biến mất.


“Hả? Không thể nào, không phải nói là ba ngày nữa mới khôi phục sao?” A Đa Đa không tin nổi nói.

“Viên ngọc tín hiệu cũng không thấy, có khi nào tên trộm nào muốn lấy trộm nó nên giàn kế tạo ảo ảnh Ba Ba Mạc Tỏa không?”
Tiểu Châu ngập ngừng lên tiếng:
“Theo thần biết hình như phía đông có lưu truyền một loại bí thuật chứa mùi hương đặc biệt, ai hít phải mùi hương đó đều bị rơi vào ảo cảnh huyễn hoặc từ trong đầu mình, hôm qua bước vào động chắc mọi người cũng ngửi thấy mùi kì lạ, nhưng thần chỉ nghĩ là mùi rong rêu ẩm thấp lâu ngày thôi, rất có thể….

.


Nghe Tiểu Châu nói vậy mọi người đều im lặng không nói gì, chỉ đau lòng nhìn Dạ Huân Thiên.

Đột nhiên chiếc cửa gỗ tạm bợ hôm qua bọn họ mới đóng để che miệng hang đá ngủ cho đỡ lạnh đột nhiên mở ra.

Ba Ba Mạc Tỏa mặc một thân váy trắng, tóc búi nửa đơn giản xinh đẹp.

hai tay còn cầm vài xiên gà đã được nướng chín vàng ươm.

“Mọi người ăn sáng thôi, à thì…ta chỉ làm món gà là ngon nhất….

cho nên… hì hì.


Nhìn Ba Ba Mạc Tỏa xuất hiện bằng xương bằng thịt trước mặt mình, Dạ Huân Thiên thoáng chút bất ngờ, nhưng sau đó nhanh chóng chạy lại ôm chặt cô nói:
“Mạc Tỏa à, nàng đã thành người được rồi sao? Không phải nói là ba ngày ư?”
“À, cái đấy là do ta lừa mọi người đó, để tạo sự bất ngờ hihi.


Dạ Huân Thiên bất lực nói:
“Đúng là chỉ có nàng mới làm được những điều này.

” Bây giờ mà có ai ở đây nói người này không phải Ba Ba Mạc Tỏa cô thì cho dù có đánh chết hắn hắn cũng không tin.

Dạ Huân thiêm ôm Ba Ba Mạc Tỏa thật chặt, như thể sợ buông tay ra cô sẽ tan biến ngay lập tức vậy.

“Hự…hự…Dạ Huân Thiên ôm đủ rồi đó, còn người khác đang xếp hàng kìa.



Dạ Huân Thiên cười lớn bỏ cô ra.

Ba Ba Mạc Tỏa đưa gà cho hắn, chạy đến ôm Điềm Điềm:
“Nha đầu ngốc, đã làm ngươi buồn nhiều rồi.


“Người trở về là tốt rồi, nương nương.


Cô quay sang ôm Hạ Thôi Mị, xoa xoa bụng bầu:
“Nhanh ra đời đi nha tiểu công chúa của dì.


“Nhỡ nó lại là một tiểu nam tử thì sao?”
“Không thể, ta đã nhìn ra được là tiểu công chúa rồi, chúc mừng nhé A Đa Đa.


A Đa Đa cười nhìn cô nói:
“Cuối cùng qua bao sóng gió mấy người chúng ta đã đều được hạnh phúc rồi, trước kia ai cũng được hạnh phúc còn mỗi Dạ Huân Thiên, thực cũng thấy đau lòng lắm.


Ba Ba Mạc Tỏa cười hiền nhìn Dạ Huân Thiên, cô đi đến ôm lấy hắn:
“Những ngày tháng tiếp theo ta tuyệt đối không để chàng sống trong đau khổ nữa.


“Nói lời giữ lời.


Sau đó Dạ Huân Thiên cúi đầu hôn cô.

Điềm Điềm cùng Hạ Thôi Mị nhanh chóng dùng tay che lại hai đôi mắt non nớt của Tùng Tùng cùng Tiếu Tiếu.

Một lát sau hai người buông nhau ra cười nhìn mọi người đang giả vờ tai điếc mắt đui, không nghe không thấy gì.

Hai bọn họ cứ thế chìm ngập trong hạnh phúc, mong chờ một cuộc sống về sau toàn những điều tốt đẹp và không bao giờ chia cắt nhau nữa.

End.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện