Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 2


trước sau


Chính vì lai lịch đó, vừa hay đến thời hạn 10 năm, nên Mộc Thanh Nhi, người con gái duy nhất của gia đình họ Mộc được đưa vào cung làm phi tần cho Dạ Huân Thiên đồng thời giữ được mạng sống.

Nhưng đám phi tần không chỉ vì thế mà ghét bỏ cô, còn lí do khác là từ triều cũ, gia tộc nhà họ Mộc cứ đời nữ nhân vào vào cung người đó sẽ thành Hoàng hậu, hơn nữa, Mộc Thanh Nhi lại có một gương mặt xinh đẹp đến đáng ghét, vì thế khiến ai trong hậu cung gặp được cô đều muốn rạch nát mặt cô ra.

Dạ Huân Thiên bước vào trong, nhìn thân hình đang bị hành hạ dưới tuyết trắng, không cần nhìn cũng biết là ai.

.

Ngôn Tình Sắc
Đây không biết đã là lần thứ bao nhiêu hắn nghe được mấy vụ bắt nạt này, nhưng hắn cũng không quan tâm cho lắm, thường sẽ phái người đến giải quyết, nhưng hôm nay đến xem coi sao, phải giải quyết sớm luôn để lần sau đỡ phải có người vì chuyện này mà làm phiền đến hắn.

“Chủ à, Hoàng Thượng đến…”
“Cái gì?” Quý Phi hốt hoảng đứng dậy.

“Kẻ nào kinh động đến Hoàng Thượng.”

“Chắc lại do Vương công công đó thưa người.” Cung nữ cận thân của Thuần Quý Phi ánh mắt ngoan độc nhìn xéo về hướng Vương công công đang đi cạnh Hoàng Thượng.

“Tên chết dẫm đó không biết hưởng được lợi lộc gì của con ả Mộc Tần kia mà liên tục giúp đỡ nó.”
Không có thời gian nói nhiều nữa, Thuần Quý Phi mau chóng bày ra khuôn mặt xinh đẹp, thái độ dáng vẻ ngoan hiền nhất của mình đi đến hành lễ với Hoàng thượng.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Dạ Huân Thiên nhìn cô ta nói.

“Dạ, Mộc Tần dám ăn trộm chiếc trâm yêu thích của thần thiếp nên thiếp trừng phạt cô ta.”
Hắn đương nhiên biết đây là mấy trò bắt nạt của Quý phi.

Nhưng thực tình hắn cũng không muốn quản.

Đối với Mộc Thanh Nhi này hắn vô cùng chán ghét, thứ nhất, hắn không hề tin mấy vụ cúng tế, nhuốm máu trấn quốc bảo gì gì đó, thứ hai, hắn nghi ngờ cô chính là người Thái Thượng Hoàng gài bên người hắn, hắn nghi ngờ cô đang có ý định trả thù cho Mộc Gia của mình.

Nên đã nhiều năm như vậy hắn chưa từng để Mộc Thanh Nhi hầu hạ bên mình dù chỉ một lần.

Mộc Thanh Nhi trước giờ cũng chưa từng nhìn tận mắt Hoàng thượng, hoặc có nhìn cũng không dám nhìn kĩ, vừa nhập cung đã bị ném đến biệt viện, một nơi tối tăm không nhìn thấy mặt trời.

“Tốt nhất là đừng làm những điều quá đáng, Quý phi.”
Nói xong hắn ra lệnh.

“Đưa Mộc Tần về nghỉ ngơi đi.

Đưa về lại biệt viện.”
Vốn dĩ cô vẫn ở biệt viện, nhưng thời gian trước bị người hãm hại bỏ độc vào thuốc, nên Lương Phi mới mở lời xin cô về ở cung mình.

Nào ngờ từ hôm ở trong đây mấy chuyện phiền phức liên tục xảy ra, thôi thì chuyển cô về lại biệt cung, hắn không muốn vì mấy chuyện vặt vãnh này mà lộ diện nữa.


“Dạ.” Thuần Quý Phi trong lòng căm giận.

Tuy lần nào

hành hạ xong Hoàng thượng cũng không có ý định gì bảo vệ che trở, hay trách phạt cô ta.

Nhưng cứ mỗi lần như vậy cô ta đều bị Hoàng thượng nhìn với ánh mắt khi nhìn người phụ nữ ngoan độc, làm mất đi hình tượng ngoan hiền mà cô ta ngày đêm tạo lên.

Mộc Thanh Nhi trở về phòng, toàn toàn bất tỉnh, các thái y trong ngoài đi đến chăm sóc.

Ai nấy cũng phải lắc đầu ngán ngẩm.

Tuy biết Mộc Tần là phi tần bị ghét, thất sủng nhất của hậu cung, điều kiện ở, ăn uống bị phòng vụ sự cắt xén đến đáng thương, so với cung nữ còn kém hơn.

Nhưng vì cô là vật tế trấn quốc nên về việc thuốc thang chữa trị vẫn được điều đến những thái y bậc nhất của hoàng cung.

“Lần này đầu gối vừa bị cháy xém do than hồng vừa bị tuyết giá lạnh ngấm vào xương cốt, e rằng sẽ nằm liệt trong khoảng thời gian nữa đây.” Thái Y nói với mấy người bên cạnh, trong phòng lúc này có khoảng 5 vị thái y.

“Phải, phải thật tội nghiệp, không tính những lần bị hành hạ lặt vặt, mùa hè năm nay vừa bị lấy kim đâm liên tiếp vào lưng sau đó sát muối ớt, nay vừa sang mùa đông lại bị hành vầy, thật khổ quá.”
Y đồ bên cạnh liền nói:
“Vâng, đúng thưa sư phụ, nhiều năm hành hạ vậy, tuy dùng thuốc tốt nhất để không lưu lại sẹo, nhưng bên ngoài thì đẹp đẽ, bên trong cơ thể lại suy nhược không còn dạng gì rồi, cứ cái đà này chưa kịp đợi đến ngày cúng tế cô ấy đã chết, vậy tội nghiệp sẽ đổ lên đầu chúng ta mất.”
“Bây giờ làm cách nào được, các vị phi tử liên tục hành hạ không chịu dừng tay, từng người từng người một.


Thôi không nói nữa, nhanh chóng cứu chữa chân cho Mộc Tần đã.

Ngươi bảo Điềm Điềm cô nương đến Dược Phòng sắc thuốc đi.”
Đang nói thì bên ngoài truyền đến:
“Hoàng Thượng giá lâm.”
Ngay lập tức toàn bộ thái ý quỳ xuống hành lễ.

Mộc Thanh Nhi cơ thể tuy yếu ớt nhưng vẫn cố gắng gượng người tỉnh dậy.

Giọng nói yếu ớt:
“Hoàng…Hoàng Thượng.”
Dạ Huân Thiên bước vào, thực tình hắn không muốn đến đây, việc trong cung đấu đá lẫn nhau hắn không có thời gian giải quyết mọi sự.

Đặc biệt người có tâm cơ muốn báo thù cho gia tộc như cô thì hắn càng không quản, cứ mặc người ta dày vò cô..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện