Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 59


trước sau


Sau đó khi mọi người nhìn thấy, kể cả Thái Hậu không giáng tội thì Hoàng Hậu cũng tự dùng quyền lực của mình để đưa Mộc Phi giả kia vào nơi tra tấn, và tất nhiên đòn tra tấn đầu tiên là dùng sắt nóng nung chảy gương mặt Mộc Phi giả ra, để mọi người không còn nhận ra được cô ta nữa.

Còn về Mộc Thanh Nhi thật, sẽ cho người mai phục sẵn ở Biệt cung đợi cô về sẽ lập tức giết chết, để người phụ nữ kia thay thế thân phận Mộc Thanh Nhi sống.

Còn đám người ở nơi Thận Hình Ty, tất cả ai đã nhìn thấy gương mặt thực sự của cung nữ kia đều được mua chuộc.

Nhìn thấy kế hoạch đã hoàn thành một nửa, Hoàng Hậu nghĩ.

‘Lương Phi quả nhiên làm việc đáng tin cậy.


Hoàng Hậu vui vẻ vì những chuyện này đều là do một tay quý phi làm, nếu có phát hiện thì cô ta cũng ngang nhiên hất chậu nước bẩn này lên người Quý Phi, còn bản thân thì hoàn toàn trong sạch.

Hoàng Hậu không ngờ rằng, trong lúc cô ta tưởng mình là thợ săn, thì sự thực, cô ta lại đang là con mồi đang trong tầm ngắm của Lương Quý Phi.

Hất chậu nước bẩn ư, không biết kẻ nào mới thực sự bị hất nước đây.

Ở Liễu Trai cốc.


Lúc này trời đã tối mù mịt, Ba Ba Mạc Tỏa cùng Dạ Huân Thiên nằm trong hang tối ở Liễu Trai cốc.

“Tỉnh lại đi Dạ Huân Thiên, tỉnh lại đi.


Ba Ba Mạc Tỏa lấy tay tát nhẹ vào mặt Dạ Huân Thiên, cô cũng không biết nên dùng cách gì để gọi hắn tỉnh dậy.

Dạ Huân Thiên mơ màng tỉnh lại, đây là lần đầu tiên hắn đau đớn như vậy, một tay ôm tim, một tay chống người ngồi dậy.

Ba Ba Mạc Tỏa nhanh chóng đỡ người hắn.

“Đây là đâu?” Dạ Huân Thiên ngơ ngác nhìn quanh, chỉ thấy nơi đây như là một hang đá lớn thật u tối, chỉ có một luồng ánh sáng mờ nhạt duy nhất chiếu vào nơi họ đang ngồi.

“Đây chính là Liễu Trai cốc đó.

” Ba Ba Mạc Tỏa đôi mắt mở lớn nói.

“Sao chúng ta lại ở đây?”
“Là ta đã đưa hai người đến đó, tiểu huynh đệ đã đỡ rồi chứ?”
Bên ngoài phát ra âm thanh ồm ồm, chất giọng khàn đặc mà âm vực lớn, cộng thêm không gian là hang đá nên giọng nói được khuếch đại lên khá nhiều.

Ba Ba Mạc Tỏa vui vẻ nói:
“Cảm ơn ngươi đã đưa chúng ta đến đây nha A Ngưu, huynh ấy đã đỡ hơn rất nhiều rồi.


“Khà Khà, không có gì, vậy thì tốt.


Dạ Huân Thiên nhìn lên thấy người trước mặt chính là tên A Ngưu hôm nọ hai người giao đấu, thì ra trong lúc hắn ngất, A Ngưu vì thấy đại hội đã bắt đầu rất lâu nhưng chưa thấy cô đến nên đành đi ra ngoài tìm, cuối cùng gặp được bọn họ ở trong rừng cách sơn cốc không xa.

“Mạc Tỏa đệ đệ này, đệ cùng Dạ huynh đây ngồi

trên con ngựa không điều khiển mà đi được đến rừng Lâm Mộc cũng thật là tài nha.


Ba Ba Mạc Tỏa cũng cười lại một cách hào sảng:
“Đúng là ta cũng không ngờ đó, ta không biết cưỡi ngựa, cứ mặc nó đi tìm bữa tối của mình, không hiểu sao tìm được đến đây, âu cũng là duyên phận.



“Nói hay lắm, nói hay lắm.

” A Ngưu càng lúc càng thích vị huynh đệ này.

“Bây giờ, Dạ huynh đệ cũng đã đỡ rồi, chúng ta vào trong thôi.


Ba người đi vào trong, men theo con đường xung quanh toàn đá là đá, càng vào sâu bên trong, hang động như được mở rộng ra, bọn họ đi vào, khung cảnh ở đây thật đẹp, hang động tối tăm quanh năm không có ánh sáng lại có một ao sen tuyệt đẹp như vậy ngay dưới cây cầu đá bắt ngang qua.

“Một chút ánh sáng nhỏ nhoi này đủ làm chúng sống không?” Dạ Huân Thiên đưa tay lên hứng ánh sáng từ vầng trăng tỏa xuống.

“Được chứ, ban ngày ánh sáng chiếu vào đây rất nhiều, đủ cho đám hoa sen này nở rộ.

” A Ngưu nói, mắt nhìn lên trên đỉnh hang động bị thủng một lỗ lớn to tròn như thể bị khoét ra.

Hai người cũng nhìn theo, nhìn thấy vầng trăng bên ngoài to tròn vành vạch, khung cảnh đẹp vô cùng, dưới hồ, ánh trắng chiếu rọi tạo một mảng vàng chói in xuống mặt hồ tĩnh lặng.

“Woa trăng hôm nay thật lớn quá.


Ba Ba Mạc Tỏa thốt lên đầy cảm thán, đây cũng là lần đầu tiên trong những ngày cô xuống địa cầu được nhìn thấy trăng lớn như vậy, làm cô có chút nhớ những ngày cùng những người anh em của mình dạo chơi trên cung trăng.

“Vì hôm nay là ngày rằm, là tết trung thu.


” Dạ Huân Thiên lập tức lên tiếng, ánh mắt cũng dán chặt lên vầng trăng trên cao kia.

“Tết trung thu ư? Đó là gì vậy.

” Ba Ba Mạc Tỏa nhìn hắn, khó hiểu hỏi.

“Đó không phải là gì cả, trung thu chỉ đơn giản là một ngày lễ của dân gian, là ngày tết đoàn viên, nhà nhà sẽ cùng nhau quây quần ăn bánh trung thu, ca múa hát vang, và treo đèn lồng mừng lễ.

Bây giờ trong cung chắc đang mở tiệc mừng.


“Bánh trung thu ư, ta cũng muốn ăn, tại ngươi đưa ta đến đây, báo hại ta không được đón trung thu.


Ba Ba Mạc Tỏa hậm hực vẻ đầy tiếc nuối nhìn Dạ Huân Thiên.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện