Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 72


trước sau


Nghĩ rồi cô nhìn về phía Dạ Huân Thiên, thấy thái giám đang đỡ lấy người hắn.

Chuyện hắn đột nhiên quá mệt nhọc mà khụy xuống thỉnh thoảng cũng xảy ra.

Do Dạ Huân Thiên là người tham công tiếc việc, làm việc quá sức nên thỉnh thoảng cũng không chịu nổi.

Thái y cũng thường xuyên điều chế thuốc cho hắn.
Nhưng khuôn mặt đỏ bừng kia của hắn, không sai vào đâu được nữa, cô vừa nhìn liền đoán ra đó chính là do độc của ả Huyền Vũ kia đã phát tác rồi.
Ba Ba Mạc Tỏa lập tức phóng lên, hét lớn với đám người bên cạnh:
“Đưa Hoàng Thượng về cung, mau!”

Mấy thái giám ngơ ngác làm theo.
Về đến tẩm cung, cô ra lệnh mọi người ra ngoài hết, mình ở trong phòng cùng hắn.
“Dạ Huân Thiên, ngươi thấy thế nào?”
“Cơ thể nóng rát, thực rất đau.”
“Ừ thì ngươi nghe ta nói này, ta làm vậy để cứu ngươi thôi, ta biết thời nay quan trọng điều này nhưng ngươi đừng nghĩ gì nha.”
Dạ Huân Thiên vừa đau đớn vừa không hiểu cô nói gì, ngước mắt lên nhìn cô.
Ngay giây sau, Ba Ba Mạc Tỏa đã ấn người hắn xuống, hôn lên môi hắn, nhưng đây chỉ là cái chạm môi bình thường, ý cô muốn là dùng năng lượng của mình truyền vào người hắn.
Cô vốn là một bác sĩ trên tinh hà của mình, y thuật tuy không tính là quá giỏi nhưng điều trị mấy bệnh như vầy không biết có được hay không nhưng cứ thử cũng không chết được ai.
Hôm qua sau khi chứng kiến hắn đau đớn không hiểu sao cô cũng thấy bản thân mình khó chịu đau đớn theo.

Chính vì vậy cô mới nghĩ ra cách này xem có thực sự giúp hắn giảm bớt được phần nào không.
Ở trên tinh hà cô còn có kẻ ham chơi quá độ đi đến biên giới mặt trời mà bị lửa thiêu cho thừa sống thiếu chết, may sao cô cứu kịp.
Lửa mặt trời bám vào dai dẳng như vậy cô còn chữa được, càng không nói đến chút hỏa khí cỏn con của Huyền Vũ, nên cô nghĩ sẽ thành công thôi.
Ba Ba Mạc Tỏa truyền năng lượng chữa bệnh vào người hắn xong cả người cũng cạn kiệt, trực tiếp nằm trên ngực hắn bất tỉnh.
Dạ Huân Thiên sau khi hết đau đớn, cảm nhận luồng khí thiêu đốt trong cơ thể mình hình như cũng không còn, hắn thử vận công, tuyệt nhiên không còn gì nữa, nhìn thấy cô đang ở trên ngực mình ngủ ngon lành, khóe môi bất giác nở nụ cười sủng nịnh.
Sáng hôm sau Ba Ba Mạc Tỏa tỉnh dậy trong vòng tay của Dạ Huân Thiên, vừa tỉnh dậy, đập vào mắt cô là khuôn mặt đẹp như tượng tạc, lông mi có cần dài đến vậy không, sống mũi cao thẳng, làn da sáng có chút bóng, môi đỏ hồng tự nhiên, bộ dạng yêu mị mê hoặc vô cùng.

Toàn bộ khuôn mặt của Dạ Huân Thiên lúc thư giãn không cau có thật đẹp trai, siêu thực.

Cô không tin được người bình thường lại có một khuôn mặt yêu nghiệt như vậy.


Da không phấn tự trắng, môi không thoa tự hồng, cái

quái gì vậy chứ.
“Nhìn đủ chưa.” Dạ Huân Thiên mắt vẫn nhắm nhưng miệng lại mở ra hỏi cô.
“Cũng hòm hòm rồi…hả, ta ta…”
Chưa đợi cô nói xong Dạ Huân Thiên đã kéo cô lại hôn xuống, nụ hôn mềm mại ướt át.

Nhưng đang hôn, chợt hắn cảm nhận như có một luồng lực mạnh mẽ bóp nghẹt tim hắn, khiến Dạ Huân Thiên không chịu đựng được hét lên.
“Hự….”
“Ngươi sao vậy, độc lại phát tác ư?” Ba Ba Mạc Tỏa lập tức ngồi dậy đỡ người hắn, cái gì đang xảy ra vậy, rõ ràng cô đã dùng năng lực chữa bệnh của mình truyền năng lượng vào người hắn rồi mà.
“Không…hự…không phải, là cơn đau ở tim.”
“Tim?” Phải rồi, gần đây tình trạng ôm ngực đau đớn này của Dạ Huân Thiên liên tục xuất hiện, hình như cứ mỗi lần ở bên cô đều vậy.
“Ta giúp ngươi xoa bóp, nằm xuống đi.”
Dạ Huân Thiên nằm xuống, tuy cơn đau vẫn còn nhưng bàn tay nhỏ nhắn đang xoa bóp trên ngực của hắn kia đã khiến cơn đau dường như biến mất, hắn vui vẻ ra mặt.

“Nàng hôm qua truyền gì vào cơ thể ta vậy.”
“Nhìn thấy rồi hả?” Cô thở dài một cái rồi nói tiếp.
“Đó là năng lượng của ta đó, ngươi quên ta là người ngoài hành tinh rồi à, ở đó ta cũng giống như đám thái y dưới này chữa bệnh cứu người đó, hôm qua ta truyền hết năng lượng của mình cho ngươi đó, biết đường mà đối xử tốt với ta vào.”
Nói xong Ba Ba Mạc Tỏa ho khụ khụ mấy tiếng, từ miệng phun ra một ngụm máu.
“Nàng…không sao chứ.”
Ba Ba Mạc Tỏa không nói gì, mù hay sao mà không nhìn thấy cô đang thổ huyết, còn hỏi cái gì mà hỏi.
Chết tiệt, cơ thể của Mộc Thanh Nhi quá yếu ớt, trong người cô không có năng lượng duy trì một cái là một tá bệnh của cô ấy lại bộc phát.
“Đúng là một kẻ sắp chết.” Ba Ba Mạc Tỏa tự mình nói một mình, Mộc Thanh Nhi với cơ thể này mà cô ấy còn chịu được thì cũng khá khen cho nghị lực bền bỉ đó.
Nhưng Dạ Huân Thiên bên này lại lo lắng không thôi, tim hắn cũng không còn đau nữa rồi, nhưng đổi lại hắn lo lắng đến độ điên lên rồi.
“Chết ư, vì truyền năng lượng cho trẫm mà nàng phải chết ư?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện