Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 95


trước sau


“Hả kí hiệu gì?” Ba Ba Mạc Tỏa nhìn xuống dòng cuối, ban nãy vì Dạ Huân Thiên tức giận quá cô chưa đọc kịp, thấy bên dưới ghi ba chữ A Đa Đa theo cách viết của hành tinh Apolojk.
“A Đa Đa?”
“Sao, nhận ra tình lang của mình rồi ư?”
Ba Ba Mạc Tỏa chột dạ nhưng sau đó cố sửa lại xoa dịu cơn tức giận của hắn.
“Ta đã nói là không phải rồi, đây là nhầm lẫn thôi, Điềm Điềm tập viết thư tình rồi gửi cho ta làm mẫu ấy mà, A Đa Da cũng là kí hiệu của hai bọn ta, chàng phải tin ta chứ, nghĩ sao Mạc Tỏa ta lại hiểu được mấy cái này chứ phải không nào.”
Dạ Huân Thiên thấy cũng hợp lí, nhưng hắn vẫn còn giận cô vụ ở cùng với Chu Tước nên quyết định rời đi không màng đến cô nữa.
Mấy ngày sau, Dạ Huân Thiên vẫn như cũ không thèm ngó ngàng đến cô.

Hắn giận dai như đỉa.
Ba Ba Mạc Tỏa đi khắp đó đây chơi chán, rồi cuối ngày cũng lết về đến tẩm cung, nhìn thấy A Đa Đa đã đứng chờ bên ngoài cửa.

“A Đa Đa.” Cô lập tức chạy lại.
“Mạc Tỏa!” A Đa Đa cũng sốt sắng.
Nhưng hắn vừa chạy đến đã bị cô dùng một quyền thúc ngay vào bụng khiến ai đó hộc máu.
“Cô làm cái gì vậy, vấn nhớ đến ân oán lúc trước ư?”
“Ân oán lúc trước gì chứ, ta là tính sổ với ngươi ân oán gần đây này.

A Đa Đa, có phải ngươi cố ý hại ta không? Sao lại gửi cái bức thư tình kia đến cho ta chứ?”
“Thư tình gì, ta chỉ nhờ các huynh đệ viết hộ một bức thư hẹn cô gặp mặt thôi mà, vậy mà ta đợi mãi ở đó không thấy cô ra nên đành phải đến đây tìm này.”
Ba Ba Mạc Tỏa lại thúc thêm một cú vào người A Đa Da.
“Cô…Hự…có biết là đau lắm không?”
“Ngươi ăn gì mà ngu quá vậy A Đa Đa, đem cho người khác viết thì người ta sẽ nghĩ là ngươi hẹn gặp tình nhân, thể nào cũng viết kiểu ngôn tình sến súa rồi, thiếu chút nữa là Dạ Huân Thiên mang ta nướng lên rồi đó, ngươi có biết không?”
A Đa Đa xoa bụng mặt nhăn nhó nói:
“Cái này cũng không thể trách ta được nha, ta đâu có biết chữ đâu, không nhờ người thì làm cách nào bây giờ.”
Hai người nói qua nói lại một hồi, cuối cùng cũng ngồi xuống nghiêm túc nói chuyện.
“Mạc Tỏa này, chuyện cũ mình bỏ qua, hai ta cũng là đồng bệnh tương liên, gặp người cùng tinh hà ở nơi này cũng thật là đáng quý.”
Ba Ba Mạc Tỏa chán ghét nói:
“Dài dòng, nói vào chuyện chính đi.”
A Đa Đa ngay lập tức nói:
“Lúc phi thuyền của ta bị nổ, ngọc năng lượng cũng nổ luôn rồi, nên ta…ờ thì…hi vọng cô có thể bỏ qua chuyện cũ cho ta cùng về có được không?”
À thì ra là làm vỡ mất ngọc tín hiệu muốn dùng ngọc của cô cùng về hành tinh của mình.

Ba Ba Mạc Tỏa hỏi:
“Thế còn năng lượng của ngươi thì sao?

Không có ngọc năng lượng sao ngươi có thể sống đến ngày hôm nay.”
A Đa Đa liền đứng lên, vẻ tự cao nói:
“Đó là trình học vấn của cô còn quá thấp, chưa tự nén năng lượng vào cơ thể được, còn ta thì có thể, đó là kết quả của quá trình học tập rèn luyện hăng say, không màng gian khó……”
“Dừng dừng…..” Ba Ba Mạc Tỏa dơ tay lên ra hiệu cho tên kia bớt khoe khoang lại chút.
Thì ra là hắn ta nén năng lượng từ ngọc vào cơ thể, phải rồi, kĩ thuật này cô đã từng học qua nhưng chưa thể làm được.

Lần đó hắn ta quyết định bắn cô bằng khẩu pháo LS mà không màng đến việc sẽ bị phản vệ lại khiến phi thuyền hắn cũng tiêu tùng là do cái sự chuẩn bị trước của hắn này đây sao? Đúng là tên xấu xa, người tính không bằng trời tính, chuẩn bị cho nhiều vào cuối cùng không bảo vệ được ngọc tín hiệu cũng bằng không thôi.
“Vậy có nghĩa là ngươi chỉ không thể về được vì bị vỡ mất ngọc tín hiệu còn năng lượng thì vẫn nguyên xi đúng chứ?”
“Yes.”
Thật tức chết cô mà, khi xưa sao cô không cố gắng học hành một chút chứ, như vậy chỉ cần dùng năng lượng đã nén lấy viên ngọc từ Mộc Thanh Nhi ra là xong, đỡ dây dưa mất thời gian.
Nhưng nếu vậy liệu rằng cô có quen biết được Dạ Huân Thiên không, chắc là không rồi.


Nếu cô không quen biết hắn thì cũng sẽ không thích hắn, cũng sẽ không cần để ý đến sắc mặt của hắn.

Để ý đến suy nghĩ của hắn về mình.
Không ngờ cô lại bị hắn chi phối nhiều đến vậy, nhiều lúc cảm giác bản thân mình toàn tâm toàn ý đều đặt hết lên người hắn rồi làm gì còn giành cho mình nữa chứ.
“Này, nghĩ gì vậy chứ?” A Đa Đa thấy cô ngây ngốc ngồi suy nghĩ liền nói.
“Không có gì, nhưng tại sao ngươi lại biết ta còn ngọc tín hiệu, sao ngươi không nghĩ là ta cũng bị nổ tan tành rồi.”
“Bớt bày đặt với ta đi, ta không phải là không cảm nhận được, cô khinh thường ta quá rồi đấy.” A Đa Đa vênh mặt khiêu khích.
Ba Ba Mạc Tỏa thấy ghét đấm cho một đấm ngã xuống.
“Hừ, đáng ghét.”
A Đa Đa không cảm thấy đau nói: “Mấy tác động vật lí này chả là gì với ta đâu, hai cú trước vì ta bị đánh bất ngờ thôi, bây giờ ta rút kinh nghiệm rồi.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện