Ngày thứ hai sau khi từ Thanh Vu Viện trở về, An Trường Kha liền mang theo An Thi, Chu Hạc Lam với Thiết Hổ. Tiêu Chỉ Quân cùng nàng ra ngoài, tới đường Vĩnh Nhạc mới tách ra. Bây giờ bá tánh trên đường thấy nàng ấy không có né tránh nữa.
Ngược lại là tụ thành một đống ló đầu nhìn ra, lòng đầy tò mò nhìn xe ngựa của vương phủ, ngóng Công Chúa nói mấy câu với Công Chúa phi, để Công Chúa phi xinh đẹp lộ mặt.
—— Công Chúa và Công Chúa phi có vài ngày không lên phố, không chỉ thiếu thoại bản mới mẻ để xem, ngay cả bánh hoa mai của Tam Vị Trai cũng không bán chạy như trước!
Đáng tiếc Công Chúa phi cũng không xuống xe, chỉ xốc màn xe vẫy tay cáo biệt Bắc Chiến Vương, rồi rất nhanh buông mành.
Có mắt sắc kinh hồng thoáng nhìn, truyền ra vô cùng kì diệu, khen Công Chúa phi như thần tiên, nhìn nhiều một chút sau này sinh con cũng có thể dính tiên khí của Công Chúa phi!
Nhưng hán tử đánh xe trông rất hung dữ, kẻ nào nhìn xe ngựa lâu đều bị trừng, quả thực hù chết người.
Bá tánh Nghiệp Kinh tha thiết nhìn quanh, xe ngựa chậm rãi bước về hướng Tây phường. An Trường Kha vẫn hồn nhiên không biết, bởi vì các loại thoại bản truyền lưu, trong mắt bá tánh Nghiệp Kinh nàng nghiễm nhiên là thần tiên hạ phàm, nhìn đến hai mắt cũng có thể dính tiên khí.
......
Tới trà lâu, tiểu nhị dẫn dắt lên lầu. An Trường Kha đợi ước chừng thời gian một chén trà nhỏ, An Phúc đưa hai ăn mày đến. Một hơi lớn tuổi, lần trước từng gặp; còn có một ăn mày nhỏ, mười mấy tuổi.
An Trường Kha vẫn ngồi sau bình phong, chỉ lộ ra thân ảnh. Cũng không tán gẫu nhiều lời, nói thẳng: "Các ngươi phát hiện được gì?"
Lúc trước vẫn luôn là An Phúc cùng ăn mày tuổi già truyền tin tức. Truyền về chỉ đơn giản là mấy việc nhỏ như vị thiếu gia nào của hầu phủ nạp tiểu thiếp mới, hạ nhân ăn cắp, vân vân. Cho đến mấy ngày trước, ăn mày hơi lớn tuổi bỗng nói phát hiện được chuyện vô cùng lớn, phải tận mặt nói với chủ nhân. Lúc này An Trường Kha mới tự mình đến một chuyến.
Lão ăn mày run run rẩy rẩy mà chắp tay, nói: "Việc này là A Cửu phát hiện. Để A Cửu hồi bẩm với quý nhân được không?"
An Trường Kha hơi gật đầu.
Ăn mày tên A Cửu lết đầu gối hai bước, mồm miệng rõ ràng kể lại.
"Trước đó vài ngày tiểu nhân vẫn luôn quan sát hầu phủ, lúc trước không có chuyện lớn gì, nhưng vào nửa đêm mấy ngày trước, tôi thấy vị Ngô thiếu gia mà ngài bảo theo dõi, lén lút ra hầu phủ. Tiểu nhân theo dấu vết xe ngựa đi tìm, phát hiện dấu vết kia đến cửa Am ni cô liền biến mất."
Ăn mày lấy hơi, tiếp tục nói: "Tiểu nhân không tìm thấy xe, bèn thủ ngoài Am ni cô một đêm, đến lúc gà gáy, liền thấy chiếc xe ngựa kia từ phía sau Am ni cô đi ra."
"Am ni cô?"
"Vâng."
An Trường Kha trầm tư một lát, xác thật ngoài thành có một tòa Am ni cô, nhưng bởi vì địa phương hẻo lánh, hơn nữa Đại Nghiệp thờ phụng nhiều Đạo giáo, hương khói cũng không thịnh. Nếu giấu người ở đó...... quả thực là một nơi tốt.
"Ngoài ra, tiểu nhân còn phát hiện một chuyện......" Ăn mày nằm sấp trên mặt đất, do dự nói.
"Chuyện gì? Nói đi." An Trường Kha ôn tồn nói.
"Từ ngày ấy gặp Ngô thiếu gia đến Am ni cô, tiểu nhân nhờ đồng bạn gần Am ni cô theo dõi Am ni cô. Hôm kia hắn nói với tiểu nhân, thấy có một bà điên đến Am ni cô gây phiền phức, bà ta cứ luôn mắng một nữ nhân, nói cô ta là hồ ly tinh, thông đồng người nhà quyền quý, hại chết con trai của bà ta......"
Vốn dĩ việc này cũng không liên quan đến phủ Trung Dũng Hầu, đồng bạn coi như chuyện thú vị kể cho hắn. Nhưng quái là quái sau khi hai người tạm biệt, hai ngày sau, hắn không tìm thấy đồng bạn nữa. Tuy ăn mày bọn họ có các địa bàn ăn xin, nhưng nơi ngủ nghỉ không thay đổi. Hắn đến "nhà" đồng bạn tìm, nhưng không thấy người, những người khác cũng nói hai ngày không thấy.
Hắn nghi có khả năng xảy ra chuyện, thậm chí có liên quan đến cuộc náo kịch ở Am ni cô. Bọn họ đều là ăn mày không thân không thích, ngẫu nhiên thấy không nên xem, bỗng ngày nào đó không thấy tăm hơi, cũng không phải chuyện hiếm lạ.
Cho nên hắn mới kiên trì muốn gặp chủ sự, có lẽ tin tức hắn biết có thể có công dụng, giúp hắn tìm người.
An Trường Kha nghe hắn nói xong, cũng lâm vào trầm tư.
Khả năng ngoại thất của Ngô Tuyển Thư được giấu ở Am ni cô, Am ni cô lại có bà điên đến ầm ĩ, chỉ trích ni cô trong đó thông đồng quyền quý hại chết con mình...... Vậy quyền quý trong miệng bà điên, khả năng rất lớn là Ngô Tuyển Thư.
Mà thậm chí bên trong liên lụy đến một mạng người.
Nhưng dù đời trước hay đời này, An Trường Kha cũng không hề nghe nói phủ Trung Dũng Hầu dính dáng tới kiện tụng mạng người. Dù sao cũng là dưới chân thiên tử, quyền quý hào phú ương ngạnh, cũng không dám dễ dàng chọc đến mạng người.
Trừ phi là bà điên nói bừa hoặc quyền quý căn bản không phải người của phủ Trung Dũng Hầu, hoặc là...... Là phủ Trung Dũng Hầu đã phủi sạch chuyện.
Như ăn mày bỗng nhiên biến mất kia, không ai biết được.
An Trường Kha nắn vuốt ngón tay, nghĩ đến trước đây Tiêu Chỉ Quân chỉ điểm "Đánh rắn đánh giập đầu", trong lòng nhanh có tính toán. Nói với An Phúc: "Thanh toán số tiền còn lại, mỗi người thưởng thêm mười lượng bạc, việc của phủ Trung Dũng Hầu, từ đây để nát trong bụng đi."
Lão ăn mày liên tục cảm tạ ban thưởng, nhưng tiểu ăn mày kia hơi do dự, đầu chạm đất: "Tiểu nhân không cần tiền thưởng, chỉ cầu quý nhân có thể tìm được đồng bạn của tiểu nhân."
Việc này ít nhiều cũng có chút liên can tới hắn, An Trường Kha thấy tiểu ăn mày chưa lớn, nhưng rất tình nghĩa, liền đồng ý, nói: "Tiền thưởng ngươi cứ nhận, là ngươi nên được. Còn đồng bạn của ngươi, ta sẽ thay ngươi đi tìm, chỉ là chưa chắc có thể tìm được."
"Đa tạ quý nhân." Tiểu ăn mày lắc đầu: "Quý nhân nguyện ý giúp đỡ đã là ân đức thiên đại, nếu không tìm thấy...... Cũng là mệnh của hắn."
Hắn nhìn không lớn, nói chuyện lại có chút ông cụ non.
Đuổi hai người đi, Chu Hạc Lam mới nói: "Tiểu thư đang tra chuyện của phủ Trung Dũng Hầu?"
An Trường Kha ngoài ý muốn: "Ngươi cũng biết phủ Trung Dũng Hầu?"
Chu Hạc Lam nói: "Nghe qua một ít. Đều khen Trung Dũng Hầu có cách trị gia, Trung Dũng Hầu phu nhân hiền huệ rộng lượng."
Trung Dũng Hầu mang thiếp thất tám phòng, sinh mười mấy con trai bảy tám con gái, nhưng thê thiếp hòa thuận không tranh sủng, con cái cũng đều thân thiết. Không giống ít người, cả ngày như gà trọi tranh đấu, không ít người nhắc tới đều hâm mộ khen ngợi.
Thiếp thất phủ Trung Dũng Hầu nhiều con cái thì An Trường Kha biết, nhưng giờ nghe Chu Hạc Lam nói, càng nghe càng cảm thấy quái dị. Cha nàng một thê hai thiếp, hai con trai ba con gái, trong tối ngoài sáng tranh đấu chỉ nhiều không ít. Phủ Trung Dũng Hầu nhiều thê thiếp con cái như vậy còn có thể không đỏ mắt, tuyệt đối không có khả năng.
Nhà cao cửa rộng, nhiều phụ nhân, nhiều nhàn hạ, tranh đấu tự nhiên cũng nhiều. Nhà ai không có chuyện tranh giành tình nhân?
Mà phủ Trung Dũng Hầu quá mức hòa thuận.
Chuyện khác thường tất có yêu, An Trường Kha gõ gõ cái bàn, phân phó Thiết Hổ nói: "Ngươi phái người đi tra Am ni cô kia. Quan sát một chút."
**
Ra khỏi trà lâu, An Trường Kha không lập tức hồi phủ, mà mang theo Chu Hạc Lam với An Thi đi xem xét cửa hàng.
Cho tới nay, các khoản mục những năm trước với năm nay của các thôn trang và cửa hàng vương phủ đều đã dâng lên. Đến đầu năm, quản sự của các cửa hàng thôn trang còn đến vương phủ chúc tết lĩnh tiền. Tuy An Trường Kha không muốn lập tức ra oai phủ đầu với các quản sự, nhưng biết