Về chuyện lập hậu, trên triều đình sôi sục, Tấn An đế lại thủy chung không tỏ thái độ.
Phía dưới có đại thần dâng tấu, hắn liền nghe , sau khi nghe xong cũng không nói gì, nghiêng đầu ném ở sau đầu.
Lén lút nghị luận ào ào, nói cái gì cũng có dù sao thì là không có yên tĩnh qua.
Ở nơi này còn phát sinh một sự kiện.
Sự tình nói từ ngày đó - -(Soái- Đào Quân Trang- 08/09/2018)
Tháng hai thời tiết cuối cùng mặc dù trời vẫn lạnh, nhưng có thể thấy chút mặt trời.
Hôm nay quan lại được nghỉ phép, kiệu trên đường so với bình thường ít hơn nhiều, nhưng ngõ bên phía tay lại thập phần ầm ĩ.
Nơi này gần ngoài thành.
Ở tại đây phần lớn đều là quan phẩm cấp khá thấp.
Ngõ sâu, cửa nhà gần, một tòa nhà to khó kiếm thuyết minh ở kinh thành định cư không dễ.
Nên mấy tòa nhà ở đây hể có ai bán là cơ hồ trong nháy mắt liền bị mua mất.
Có một ít quan viên vì mệt mỏi mỗi ngày giờ mão phải đi làm, tự nhiên là ráng tìm cách ở gần để mỗi ngày qua nha môn có thể tiết kiệm không ít thời gian.
Các tòa nhà ở đây so với ngoài thành đắt hơn không ít.
(Soái- Đào Quân Trang- 08/09/2018)
Lúc này trước cửa Mao gia có một cặp trung niên đang khắc khẩu làm mấy hộ quanh đây vây xem.
Đến cùng cũng là quan lại nên còn chú ý ảnh hưởng sao có thể đứng ở bên ngoài cho người xem.
Nhìn như yên tĩnh nhưng bên trong cổng lớn đều có khe hở, còn phía sau cửa là chủ nhà và đầy tớ .
Phu thê khắc khẩu này nam nhân họ Mao làm Ngự sử.
Ngự sử rất nghèo, phẩm cấp thấp, bổng lộc ít.
Đương nhiên đây là cực ít, hiện nay làm quan có ai liêm khiết, nhưng Mao ngự sử chính là người đó.
Mao ngự sử không chỉ nghèo kiết hủ lậu, tính tình còn vừa thối lại vừa cứng, trong triều xưng tên quỷ kiến sầu, chuyên gia bắt bớ.
Bất quá thân là Ngự sử, ông ta vốn là có thể giám sát triều đình, cùng chư hầu, quan lại khác chán ghét ông ta cũng không có biện pháp.
Có người nói Mao ngự sử không sợ trời không sợ đất, hoàng đế lão tử có sai ông cũng dám nói, đại khái thiên hạ này không có người hắn sợ .
Trên thực tế cũng không phải không có e ngại, thê tử Mao phu nhân là khắc tinh của ông ta.
Mao ngự sử ở kinh thành nổi danh, không chỉ vì bản thân ông tính vừa thối lại vừa cứng, mà còn là vì bởi ông ta sợ vợ.
Lần này chuyện lập hậu Mao ngự sử xem như là thành viên tích cực, cũng không phải ông ghét bỏ Ngọc Nương thân phận thấp mà ông phản đối là vì Ngọc Nương dựng thân bất chính, là mê hoặc chủ tử mới từng bước một ngồi trên vị trí Tấn Vương phi.
Mao ngự sử cổ hủ thật không thích nhất là loại người này.
Kỳ thật ai cũng nghĩ thế nếu không phải nàng mê hoặc chủ tử, thì một hầu thiếp sao có thể ngồi đường đường lên vị trí thân vương phi? Thậm chí Tấn An đế khi vẫn là vương gia cũng bị ông ta lên án , cho rằng Tấn Vương tham luyến nữ sắc.
(Soái- Đào Quân Trang- 08/09/2018)
Tại Mao ngự sử nghĩ hoàng hậu chính là nhất quốc chi mẫu, làm mẫu nghi thiên hạ, tuyệt đối không thể là một người mê hoặc chủ nhân , nếu không nguy hại triều đình, sẽ nguy hại giang sơn xã tắc.
Ở trên triều đình không biết chuyện này sao lại truyền tới tai Mao phu nhân.
Bởi vì chuyện này mà Mao phu nhân cãi vã với ông ta mấy lần, nhưng Mao ngự sử vẫn như cũ vào tai trái ra tai phải, làm Mao phu nhân bị chọc giận , muốn cùng Mao ngự sử hòa ly, còn đòi về nhà mẹ đẻ.
Mao phu nhân tính đanh đá, nói đi liền đi, Mao ngự sử khuyên mãi không được hai người lôi kéo ra cửa sân.
"Phu nhân, cũng đừng làm ầm ĩ , vi phu chịu tội không được sao?"
Mao ngự sử liên tục thở dài, ông ta dáng người khô gầy, có chòm râu dê, tướng mạo xem ra là người xơ cứng cổ hủ.
Ngược lại Mao phu nhân có được thân thể êm dịu, mày rậm mắt to, vừa nhìn chính là người lanh lẹ giỏi giang.
" Chuyện hai ta nói ngươi xác nhận không đáp ứng?" Mao phu nhân hỏi.
Mao ngự sử lại không nói lời nào .
Vừa thấy chồng như vậy, Mao phu nhân nghiêng đầu lại muốn đi, còn chưa đi được hai bước, lại bị Mao ngự sử giữ chặt lại.
"Phu nhân, cũng đừng ầm ĩ , chuyện này có quan hệ tới giang sơn xã tắc, quan hệ phúc lợi vạn dân, không phải chuyện phụ nhân có thể làm xen.
Chuyện gì vi phu cũng có thể đáp ứng, duy chỉ có chuyện này..." (Soái- Đào Quân Trang- 08/09/2018)
"Ta không quan tâm ngươi vì giang sơn xã tắc hay phúc vạn dân! Ta là nữ tắc, ta không hiểu đạo lý lớn lao, ta chỉ biết là làm người thì không thể vong ân bội nghĩa, không thể không cần mặt mũi."
Mao ngự sử lại giậm chân thở dài: " Sao là không biết xấu hổ ? Phu nhân nhìn một chút bà mới nói cái gì."
Mao phu nhân đưa một ngón tay mập mạp, đâm vai Mao ngự sử:
"Vậy ngươi nói cho ta một chút, lúc trước quân phản loạn tới là ai cứu cả nhà chúng ta , là ai thu dụng chúng ta, không để chúng ta chết thảm trong tay quân phản loạn, những ngày đó là ai tạo điều kiện cho ngươi ăn, tạo điều kiện cho ngươi uống, đợi tiêu diệt quân phản loạn lại sai người đưa chúng ta về nhà ?"
Từng tiếng chất vấn làm Mao ngự sử á khẩu không trả lời được, nghẹn một hồi lâu mới nghẹn ra một câu: " Chuyện này cùng chuyện lập hậu có quan hệ thế nào chứ? Chuyện này là do đương kim hoàng thượng phúc hậu, cùng vị kia có quan hệ gì!"
"Cùng ngươi không có quan hệ, có quan hệ tới ta đấy! Ta chỉ biết lúc trước ta ở nhờ Tấn Vương phủ, có đầy tớ lo mọi chuyện thỏa đáng, cũng không có chuyện cao môn đại hộ mà mắt chó nhìn người thấp.
Lúc trước đi vội vàng, ta cùng nhi tức với tỷ muội xiêm y đều không có, là vương phi tự thân sai người đưa tới cho chúng ta, thậm chí lo lắng đầy tớ hầu hạ không chu toàn, nên chính mình ra mặt dặn dò...!Ngươi là đồ vô dụng , nhiều năm làm quan vẫn chỉ là thất phẩm Ngự sử, trong nhà đến cái hộ viện cũng mua không nổi, liên lụy thê tử trai gái cùng ngươi chịu tội, nếu không ta cũng không cần không duyên cớ nhận ân huệ, ngày ngày áy náy bất an..."
Mao phu nhân vừa nói vừa gào thét khóc lên, khóc thật đúng là kinh thiên động địa.
Mao ngự sử gấp đến độ vò đầu bứt tai, mặt lộ vẻ áy náy, cũng không biết nên khuyên giải thế nào.
Bởi vì Mao phu nhân nói rất thật, là ông ta không có bản lĩnh, làm hại thê nhi chịu khổ.
Mao phu nhân lau nước mũi, ngừng khóc lại nói: "Dù sao ta cũng mặc kệ, ngươi khó xử, ta cũng không có mặt mũi lại ở cùng ngươi.
Ngươi đừng cản ta, chúng ta vui tụ buồn tán, ta về nhà mẹ đẻ đây." (Soái- Đào Quân Trang- 08/09/2018)
Mao ngự sử dậm chân một cái, nói: "Đều đã một xấp dày tuổi , còn về nhà mẹ đẻ, không sợ làm nhạc phụ nhạc mẫu lo lắng."
Mao phu nhân còn muốn nói gì, đột nhiên từ trong nhà Mao gia lao ra vài người, là con cháu Mao ngự sử.
Mấy người ba chân bốn cẳng kéo Mao phu nhân vào .
"Nương đừng thế , có lời gì không thể nói thật tốt chứ, còn chọc người chê cười."
" Vâng, vâng,."
Cửa chính Mao gia đóng kín, ngăn vô số ánh mắt nhòm ngó.
Sáng sớm liền nghe diễn tuồng, hàng xóm Mao gia có vài người hơi chút không được tự nhiên.
Bởi vì lúc trước vẫn là Thánh thượng mang người tới cứu người, bọn họ rất nhiều người đều nhận ân huệ.
Nhưng nơi này phần lớn đều không phải là quan lớn, cao cao không tới, thấp không xong, mời không có hộ viện, cổng lớn vừa nông.
Ngày đó quân phản loạn làm không ít người gặp nạn, may mắn Tấn Vương điện hạ đúng lúc chạy đến.
Sau đó mang họ về Tấn Vương phủ, ở tường cao yên giấc không lo, vương phi cùng đầy tớ an bài thoả đáng, không thiếu quần áo không thiếu thức ăn,