Sau khi đến nơi này được một thời gian, cuối cùng Thẩm Vân Cương cũng thích nghi được với những trường hợp này, chỉ là khi đối mặt với việc sinh mạng còn trẻ đời rời khỏi thế gian, cô vẫn không chịu nổi thương xót.
Chiến trường hệt như một cái máy xay thịt lớn vậy.
Nhanh chóng, tàn nhẫn, thu gặt từng sinh mệnh này rồi sinh mệnh khác.
Vốn Thẩm Vân Cương chỉ vì nhiệm vụ nên mới vào đây, nhưng bây giờ khi tận mắt nhìn thấy tất cả thứ này, cô cũng muốn dùng hết một phần sức mọn để chữa khỏi cho càng nhiều thương binh hơn, cùng với sự trợ giúp của hệ thống.
Ít ra thì cô cũng có thể khiến họ đỡ đi một phần đau đớn.
Cô cầm nước sát trùng và băng gạc đi kiểm tra, đổi thuốc cho thương binh.
Người lính bị đạn bắn xẹt qua tim nay đã tỉnh lại.
Trong lúc cô cúi đầu bôi thuốc cho anh ta, đột nhiên anh ta đưa tay lên xoa gương mặt cô.
Thẩm Vân Cương hoảng sợ, tay run lên, nước sát trùng văng ra một ít.
Cô nhíu mày có phần giận dữ: “Anh làm gì vậy?”
Mặt anh ta bị băng vải băng quá nửa, nhưng từ đôi mắt xanh lam xinh đẹp còn để lộ và khóe miệng cong lên kia, Thẩm Vân Cương vẫn nhận ra rằng anh ta đang nhìn mình cười.
Thẩm Vân Cương cẩn thật bôi thuốc, bực bội hỏi: “Cười gì mà cười? Không đau à?”
“Cô hầu nhỏ của tôi.
Vì để hầu hạ tôi mà cô phải ngàn dặm xa xôi đến đây đấy à?” Giọng nói lười biếng quen thuộc vang lên.
Thẩm Vân Cương sửng sốt, động tác bôi thuốc dưới tay không kìm được mà dùng nhiều lực hơn.
“A đau đau đau.
Cô muốn ám sát chủ trước của mình đấy à?”
Thẩm Vân Cương vội vã buông tay, cẩn thận đánh giá anh, hỏi: “Anh là List?”
“Đúng vậy.
Không ngờ cô còn chẳng nhận ra tôi.
Hừ, vậy mà trước khi đi tôi còn lo không biết phải xếp cho cô thế nào.”
“… Anh băng thành thế này, sợ đến mẹ anh cũng nhận không ra.”
“Đừng đánh trống lãng! Tôi liếc mắt một cái là nhận ra cô rồi!” List mỉm cười kéo kéo hai má cô: “Không thay đổi tí nào, may quá!”
Thẩm Vân Cương cũng mỉm cười: “Anh còn sống, may thật!”
Hai người nhìn nhau cười.
List cười làm động đến miệng vết thương.
Anh te nhe răng trợn mắt rên một tiếng.
“Tôi băng bó cho anh, đừng có lộn xộn, biết không?”
“Ừ.” List không cử động nữa: “Sao cô lại chạy đến bệnh viện chiến trường vậy?”
“Tôi gia nhập hội Chữ Thập Đỏ.” Thẩm Vân Cương khoe cái phù hiệu trên áo ra cho anh xem.
“Không phải cô đang ở trại tập trung sao? Mold đuổi cô ra ngoài rồi?”
“Là phóng thích, phóng, thích.
Hiểu không? Cái gì mà đuổi tôi ra ngoài chứ.” Thẩm Vân Cương lập tức hừ một tiếng khinh bỉ: “Nghe nói anh ấy cũng định ra chiến trường, không biết là đi đàng Đông hay đàng Tây nữa.”
“Sao?” List cảm thấy có chút khó chấp nhận: “Sao cậu ấy có thể ra chiến trường được?”
“Sao tôi biết?”
“Là cô đã nói gì với cậu ấy sao?”
“Tôi nào có năng lực lớn vậy.” Thẩm Vân Cương thắt băng vải lại: “Có ông cấp trên nào đó đến kiểm tra Auschwitz đột xuất, anh ấy bị kỷ luật.”
“Điều đó không thể! Người vừa cứng nhắc vừa nhàm chán như cậu ấy có thể phạm lỗi gì chứ?”
“Tôi cũng chẳng biết.
Anh ấy phải đi nên mới để tôi ra cùng với những người được phóng thích.
Tôi không có chỗ để đi nên mới theo hội đến nơi này.”
“Mold mà cũng có lúc tốt tính vậy à?” List nhìn cô đầy trêu chọc, nụ cười vô cùng sâu xa.
Thẩm Vân Cương bị biểu cảm này của anh khiến cho hơi xấu hổ, bèn lắp bắp nói: “Không… không phải trước khi đi anh đã nhờ anh ấy chăm sóc tôi sao?”
List “à” lên một tiếng, như còn muốn nói gì nữa, nhưng Vân Cương đã vội vã cầm đồ lên, bảo: “Tôi vẫn còn bệnh nhân khác, đi đây.”
List mỉm cười gật đầu: “Lúc nào rảnh rỗi nhớ đến thăm tôi nhiều hơn, cô hầu nhỏ của tôi!”
Thẩm Vân Cương quay đầu, hung hăng trừng anh một cái: “Anh quên luôn tên tôi rồi à?”
List bật cười, lại nói rất nghiêm túc: “Cương, có thể gặp lại cô, may quá!”
Không ngờ người được phẫu thuật hôm đó là List.
Thẩm Vân Cương không thể nào tưởng tượng được.
Dù sao hôm đó cả mặt anh cũng toàn máu, chưa kể trong tình huống khẩn cấp như vậy, căn bản cô chẳng hơi sức đâu quan tâm khuôn mặt người bệnh.
Cô thở phào một hơi.
May quá may quá, may mà phẫu thuật rất thành công, List vẫn vô sự.
Đối với List, cô vẫn cảm thấy biết ơn.
Dù sao anh cũng thật sự giúp cho cô rất nhiều, mà anh cũng là một binh sĩ có tình người như vậy.
Nếu không phải sinh ra tại niên đại này, nhất định anh có thể trở thành một người đàn ông sống cuộc ống sung túc, hơn nữa còn vô cùng vĩ đại.
Chưa kể sự giác ngộ của List tốt hơn tên chỉ huy kia nhiều, mong là với nhân cách này, anh có thể sống sót trên chiến trường khốc liệt.
Sau khi Thẩm Vân Cương kiểm tra xong cho người bệnh cuối cùng, chuẩn bị ra ngoài hít chút không khí, nhưng cô vừa đi qua sảnh lớn thì bị nắm áo kéo lại.
Cô quay đầu lại nhìn người bệnh chỉ được băng bó đơn giản này, hai mắt tối sầm lại.
Vân Xương ngồi xổm xuống, cầm lấy tay anh ta, thân thiết hỏi han: “Anh bị sao thế? Anh có không khỏe chỗ nào không?”
“Y tá, cô có thể nói chuyện với tôi không?”
“Tất nhiên! Anh tên gì?” Thẩm Vân Cương mỉm cười trả lời.
“Vanya.
Cô thì sao?”
“Anh có thể gọi tôi Cương.”
Vanya cố gắng nhếch miệng: “Cương, đã lâu rồi tôi không được nói chuyện với một cô gái.”
“Đợi chiến tranh kết thúc, anh có thể quay về gặp người anh yêu rồi.”
Vanya lắc đầu, nhưng hiện tại chính động tác này cũng là quá sức với anh ta.
Vanya bảo: “Cô gái trong lòng tôi lập gia đình rồi, vì tôi đã từ chối cô ấy, nhưng cô ấy không biết tôi cũng yêu cô ấy rất nhiều.”
“Vì sao anh lại từ chối?”
“Vì tôi phải ra chiến trường.
Tôi không muốn để cô ấy đợi mình.
Nhỡ tôi chết ở đây, cô ấy sẽ đau khổ nhường nào?”
“Sẽ không đâu, anh sẽ được về.”
“Thật sao? Lúc kết hôn, cô ấy cũng đẹp lắm.
Tôi đã ước người đứng cạnh cô ấy là mình, nhưng tôi không thể.” Hai mắt Vanya vụt sáng lên: “Tôi phải dốc hết sức mình