- Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau lên đây, không phải các ngươi muốn đi quần đảo Ái Cầm Hải sao?
Trương Ngọc Trí mời bọn hắn lên thuyền.
-Làm sao ngươi biết?
Chu Văn và A Sinh kinh ngạc nhìn nhau.
Sự tình đi quần đảo Ái Cầm Hải sau khi bọn hắn hạ cánh mới quyết định, vậy Trương Ngọc Trí lại biết, hơn nữa còn ngồi đây chờ bọn hắn, bọn Chu Văn không biết khi nào Trương Ngọc Trí nghe lén bọn hắn.
-Ta muốn biết, tự nhiên có cách, thuyền đã khởi động, các ngươi có muốn đi hay không?
Trương Ngọc Trí nói.
-Ngươi biết đại ca ngươi Trương Tiêu đang tìm ngươi không?
A Sinh hỏi.
-Không cần phải để ý đến bọn hắn, các ngươi không lên thuyền, ta tự đi.
Trương Ngọc Trí nhếch miệng, muốn xuất phát.
Chu Văn và A Sinh suy nghĩ một chút, đành phải lên thuyền trước.
Dáng vẻ Trương Ngọc Trí hết sức hưng phấn, sau khi khởi động động cơ, lái thuyền hướng ra biển lớn, hô to:
-Ta muốn chinh phục toàn bộ biển cả.
-Ngươi lớn bao tuổi rồi, còn trẻ con như vậy.
A Sinh cười nói một câu.
-Ta thích ngây thơ, ngươi không phục ngươi cũng ngây thơ!
Trương Ngọc Trí chế giễu lại.
-Tốt nhất để ta lái đi, trên biển nguy cơ tứ phía, nhất định phải đi theo đúng lộ tuyến, mới có thể giảm tối đa những phiền toái không cần thiết.
A Sinh đi tới bên cạnh Trương Ngọc Trí nói.
-Được.
Trương Ngọc Trí đem nhiệm vụ lái thuyền giao cho A Sinh, còn chính mình đi tới đầu thuyền, đứng trên boong thuyền, duỗi hai tay, đón gió như muốn ôm biển cả.
Sau khi ra biển, mọi dụng cụ thiết bị điện tử đều bị ảnh hưởng, cho nên có thể xuất hiện đủ loại sai lầm, điện thoại có thể mở ra, nhưng không hề có tín hiện.
Bởi trên biển quá mức hung hiểm, nên Chu Văn không có ý định cày Phó bản, cẩn thận chú ý mặt biển.
Sau khi tiến vào mặt biển không bao lâu, đột nhiên nghe được âm thanh kỳ dị truyền đến, ba người đều nhìn về hướng phát ra tiếng hát, chỉ thấy xa xa trên mặt biển có một nữ nhân trẻ tuổi đang ngồi ở phía trên tảng đá ngầm ca hát.
Nhưng nếu nhìn kỹ có thể phát hiện, nữ nhân kia không có hai chân, mà mọc ra đuôi cá, rõ ràng là Mỹ Nhân Ngư trong truyền thuyết.
Dường như nàng cảm nhận được tầm mắt của ba người, Mỹ Nhân Ngư đình chỉ ca hát, nhanh chóng nhảy xuống biển, biến mất.
-Mỹ Nhân Ngư, thật đúng là Mỹ Nhân Ngư, chúng ta thật sự may mắn, nghe nói trên biển, rất hiếm khi gặp Mỹ Nhân Ngư, không nghĩ chúng ta mới ra biển không bao lâu, lại gặp được.
Trương Ngọc Trí nói.
A Sinh lại nói:
-Mỹ Nhân Ngư bên trong một ít câu chuyện Thần thoại, được xưng là Hải yêu, nếu người ra biển gặp phải các nàng, đó là điểm không may.
-Tại sao?
Trương Ngọc Trí hơi ngẩn ra, có chút không tin hỏi.
-Trong Thần thoại, Hải yêu mặt người thân cá Siren, là nữ nhi Hải Thần, các nàng có được tiếng ca mê hoặc lòng người, khiến cho những thủy thủ đi biển nghe được tiếng ca của các nàng, không tự chủ lao về phía khu vực đá ngầm, cuối cùng thuyền huy thân vong.
A Sinh kể chuyện xưa liên quan đến Mỹ Nhân Ngư cho bọn Trương Ngọc Trí nghe.
May mắn bọn hắn không phải là thủy thủ, cũng không bị mê hoặc, trên đường hết sức thuận lợi, mặc dù gặp phải một chút Dị thứ nguyên sinh vật trên biển, nhưng không có con nào công kích bọn hắn.
Thời điểm Chu Văn thấy một hòn đảo, A Sinh lại đánh lái, lách qua hòn đảo, không có ý định lên đảo.
-Tại sao không lên đảo?
Trương Ngọc Trí có chút không hiểu hỏi thăm.
-Nơi đó
Thuyền nhỏ nhanh chóng rời ra hòn đảo, hướng về hải dương xa xa, A Sinh xác thực rất quen thuộc