“Bùi Nhược nói lát nữa sẽ đến đây!” “Trần Kỳ Phong, tôi nhớ khi còn học cấp ba, anh vẫn luôn theo đuổi Bùi Nhược kia mà, bây giờ thế nào rồi? Có tiến triển gì không?” Kim Địch vội vàng nhìn về phía chàng trai vừa gọi điện thoại cho Bùi Nhược.
Trần Kỳ Phong hơi đỏ mặt: “Làm sao tôi có thể theo đuổi được Bùi Nhược cơ chứ? Tôi và Bùi Nhược chỉ là bạn học bình thường mà thôi…” “Thôƒđiệ” “ f£ Ä ZNIW | Hoác Phi bên cạnh vẻ mặt không đáng, khi nhìn Trần Kỳ Phong lại có thêm mấy phần khinh thường.
Trần Kỳ Phong cảm thấy lòng tự trọng bị sỉ nhục, vội vàng giải thích: “Ban đầu tôi quả thật có chút tình cảm ái mộ với Bùi Nhược, nhưng sau này khi lên đại học tách ra rồi, phần tình cảm này cũng đã phai nhạt! Đúng rồi, đừng chỉ nói tôi nữa, Kim Địch, lần này cô trở về từ Oshu, là định làm gì?” cũng từng có tiếp xúc với một hiệp hội chữa bệnh ở nước Mỹ, mấy ngày tới sẽ quyết định hạng mục!” Kim Địch tự hào nói.
“Thật sao?” Hoắc Phi bên cạnh ngẩng đầu lên, trong mắt lộ vẻ khen ngợi: “Tôi nói này, trong những bạn học cấp ba này, cũng chỉ có một mình cô thành công nhất, bây giờ cũng về nước gây dựng sự nghiệp rồi!”
“Nào có, cũng chỉ làm ăn tạm được thôi…” Kim Địch cười, hời hợt nói: ‘Mấy hôm trước tôi có nghe nói thấy, Bùi Nhược tìm được một anh cậu ấm, bây giờ cũng sống rất tốt!” “Cậu ấm sao?” Trần Kỳ Phong sửng sốt một lát, sắc mặt không được tốt lắm.
Kim Địch cố tình liếc mắt nhìn Trần Kỳ Phong, cười nói: “Cũng không có gì, bây giờ không phải đều như vậy sao? Hơn nữa, Bùi Nhược xinh đẹp như vậy, hẹn hò với bạn trai cậu ấm, thật ra cũng rất tốt…” Hoäc Phi cũng nói: “Vậy cũng phải… Có điều có thể cậu ấm này không sánh bằng chúng ta đâu, những ngày đó suốt ngày ăn chơi đàng điếm, thật sự có thể thật lòng với một cô gái sao? Kỳ Phong, nếu quả thật như vậy, đợi lát nữa Bùi Nhược đến đây, chúng ta phải nói với cô tai” “Được!” Trần Kỳ Phong gảng gượng cười cười, tay cầm cốc đã nắm chặt hơn mấy phần.
Khi còn học cấp ba, Trần Kỳ Phong đã thích Bùi Nhược, chẳng qua khi đó Bùi Nhược từ chối anh ta. Sau khi lên đại học, Trần Kỳ Phong cũng đã từng đi tìm Bùi Nhược mấy lần, đáng tiếc có một lần, anh ta bị một đám người chặn lại trong ngõ hẻm, đấm đá một trận, hơn nữa còn cảnh cáo nghiêm trọng. Từ đó về sau, anh ta cũng không còn can đảm đi nữa, có điều từ tận đáy lòng vẫn không quên được bóng dáng của Bùi Nhược.
“Hoắc Phi nói không sai, cậu ấm gì đó, thật sự không bằng những người biết vươn lên như các anh, mỗi ngày ăn chơi đàng điếm, đổi phụ nữ giống như thay quần áo thôi…” Kim Địch cười, hờ hững liếc mắt nhìn Trần Kỳ Phong: “Thật ra nếu Bùi Nhược có thể nắm được trái tim của người kia, chúng ta cũng vui mừng thay cho cô ta, nếu cậu ấm kia chẳng qua chỉ chơi đùa cô ta, đến lúc đó một chân đá văng, đổi một người phụ nữ khác, vậy cũng khiến người ta buồn nôn…” “Đúng là như vậy… Hoắc Phi cũng tiếp lời.
Sắc mặt Trần Kỳ Phong rất kém, dần dần hiện lên vẻ lo lắng.
Trong góc nhà hàng Tây, .Jenny chọn món bít tết, đặt thực đơn xuống, cười với Đường Ân.
“Món ăn ở đây cũng rất được, cô cũng biết chọn chỗ ăn lắm đấy!” Đường Ân cười một tiếng.
“Tôi cũng đã hỏi thăm những người khác rồi, mới biết được chỗ này…” .Jenny rất tự tin nhìn Đường Ân: “Tôi cảm thấy chỗ này phù hợp để hẹn hò, cho nên chọn chỗ này!” “Hẹn hò sao?” Đường Ân lầm rầm một câu, sau đó phát ra một tiếng cười khổ.
“Đúng vậy, sao thế?” Jenny nhìn biểu cảm trên mặt Đường Ân, kinh ngạc, có chút không hiểu dò hỏi: “Đường Ân, chẳng lẽ anh không cảm thấy đây là hẹn hò sao?” “Có lẽ là vậy!” Đường Ân cười cười.
.Jenny nhìn vẻ mặt Đường Ân, có chút gắng gượng nở nụ cười: “Đường Ân, đang hẹn hò với một cô gái, trong lòng lại nghĩ đến cô gái khác, là một chuyện rất bất lịch sự đấy!” Đường Ân ngẩn người, nụ cười tươi thêm mấy phần.
JJenny cười: “Anh đang nhớ đến bạn gái anh sao?” “Ừi” Đường Ân gật đầu.
“Anh rất thích cô ấy sao?” Jenny theo bản năng dò hỏi.
“Đúng vậy!” Đường Ân lại gật đầu lần thứ hai.
“Thật sự rất hâm mộ cô ấy, không biết là cô gái như thế.
nào, có thể khiến cho anh ngày đêm không yên như vậy!” Jenny cảm khái nói.
Đường Ân cười,