Đường Ân liếc Nguyễn Thấm một cái, thấy cô ta đang nhìn mình với ánh mắt xem thường, đáy lòng không khỏi dâng lên ngọn lửa giận dữ, nhưng bây giờ không phải lúc để so đo, cái bàn này rõ ràng là mình đặt, sao có thể trở thành Trương Cường đặt trước được chứ? “Đường Ân, bọn tôi nói cái bàn này là cậu đặt mà bọn họ còn muốn tới đây giành, hôm nay để tôi quật ngã mấy người, để xem còn ai dám nói nhảm nữa… Đinh Huyên không nói hai lời đã xông lên.
Đường Ân vội kéo anh ấy lại: “Kêu nhân viên phục vụ lên hỏi là được, cái bàn này thật sự là chúng ta đặt trước mài!” “Kêu nhân viên phục vụ? Chẳng elx kêu nhân viên phục vụ rồi thì cái bàn này là của cậu luôn?” Trương Cường cười nhạo nhìn Đường Ân: “Vậy gọi nhân viên phục vụ tới đi!” Di Đường Ân cười lạnh.
Nhân viên phục vụ nhanh chóng chạy tới, kiểm tra thông tin đăng ký, sắc mặt hơi khó coi nói: “Thật ngại quá, thông tin ở chỗ tôi là một vị khách tên Đường Ân đặt trước…” “Sao có thể? Sao anh ta có thể đặt nổi cái bàn này? Vậy của chúng tôi thì sao?” Nguyễn Thấm vừa nghe thấy lời này thì hơi ngơ ngác: “Có phải các người nhầm không? Anh ta hoàn toàn không có tiền!” “Không nhầm đâu ạ, chính là của anh Đường!” Nhân viên phục vụ nhỏ giọng đáp lời.
“Không thể nào, chúng tôi đặt bàn số sáu mài!” Trương Cường bên cạnh nói.
“Bàn mọi người đặt ở dưới lầu, nơi này là bàn số sáu của gian khách quý, mà mọi người chỉ đặt chỗ ăn bình thường, bàn của mấy người tới đây, nói với anh ta tôi muốn nơi này, việc còn lại để anh ta tự xem mà làm!” Nhân viên phục vụ thấy tấm thẻ đen kia, sắc mặt hơi thay đổi, xin lỗi nhìn thoáng qua Đường Ân rồi xoay người chạy đến phòng Giám đốc.
“Xảy ra chuyện gì?” Sắc mặt Đinh Huyên thay đổi.
“Không sao cả, hôm nay sẽ ăn ở đây! Cho dù Thiên Vương lão tử có đến cũng không dám làm gì chúng ta!” Đường Ân nở nụ cười sâu xa.
“Ăn ở đây? Đường Ân, anh có bao nhiêu tiền anh không biết sao? Giả vờ ở đây làm cái gì? Anh bưng bát đĩa cả tháng cũng đủ ăn một bữa ở đây à?” Nguyễn ‘Thấm khinh thường.
“Đúng vậy, có vài người cứ thích giả vờ, đợi lát nữa sẽ biết xảy ra chuyện gì thôi!” Trương Cường cười lạnh.
Đường Ân không nói chuyện, sắc mặt ngày càng lạnh lùng. Đợi một lát sau, Giám đốc của phường Lan Quế đã chạy đến đây, có lẽ là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mặc âu phục nhìn rất có sức sống.
Rõ ràng trước khi đến vị Giám đốc này đã tìm hiểu tình hình rồi, nhìn thoáng qua thẻ đen trong tay Trương Cường rồi quay đầu nói với Đường Ân: “Anh Đường phải không? Thật ngại quá, buổi tối hôm nay không thể phục vụ cho anh, mong anh rời khỏi đây ngay bây giờ…” Nguyễn Thấm ở bên cạnh bĩu môi, vẻ mặt ghét bỏ: “Đã nói rồi, chỗ này hoàn toàn không phải nơi các người nên đến mà, bây giờ biết rồi chứ?” Trương Cường cười ha hả: “Sao hả, còn chưa đi à?” Đinh Huyên nghiến răng nghiến lợi, siết chặt tay, vẫn có chút không cam lòng.
“Anh này, mong anh lập tức rời khỏi đây!” Giám đốc Hứa của phường Lan Quế cau mày.
Đường Ân nở nụ cười châm chọc nhìn Giám đốc này, chậm rãi lấy một tấm thẻ hoa văn màu tím ra để xuống bàn: “Anh chắc chắn muốn bảo tôi rời đi chứ?” Giám đốc Hứa vừa thấy tấm thẻ kia, sắc mặt lập tức thay đổi, há miệng một lúc lâu vẫn không nói ra một câu.
“Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!” Thái độ của Giám đốc này lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ, không ngừng cúi người với Đường Ân: “Xin lỗi anh, là tôi có mắt không tròng không nhận ra thân phận của anh, tôi trịnh trọng xin lỗi anh! Chỗ tôi sẽ lập tức đuổi những người kia đi!” Trương Cường và Nguyễn Thấm nhìn thấy thái độ của Giám đốc, sắc mặt cũng thay đổi. Bọn họ thật sự không ngờ Giám đốc khi nãy còn nói chuyện nghiêm túc lại có thể thay đổi nhanh như thế, còn nói xin lỗi nữa! Sắc mặt của Giám đốc Hứa lại thay đổi, xoay người nhìn đám người Trương Cường: “Thật ngại quá, mời mọi người đến gian bình thường dưới lầu dùng