“Phải tìm phụ huynh của cậu ta đến đây, nếu không gặp mặt xin lỗi, chắc chăn chuyện này không xong đâu!” Vương Thanh Sơn dữ tợn nói xong rồi nhìn Sở trưởng Tiết, lại thấy ông ấy nhìn mình với ánh mắt thương xót, đáy lòng thoáng hoảng hốt.
Đây là ánh mắt gì vậy? Chẳng lẽ phụ huynh của Đường Ân ở thành phố Giang rất lợi hại sao? Vương Thanh Sơn cẩn thận nhớ lại, hình như thành phố Giang không có nhà họ Đường nào có thể sánh bằng địa vị của ông ta cả, trong lòng lập tức thầm thở phào.
Chuyện này nhất định phải làm ầm ï đến nhà họ Đường gà chó không yên.
Trong sân trường đại học Thành phố Giang vang lên tiếng còi cảnh sát, lại có mười mấy chiếc xe cảnh sát nữa lái vào trong.
Sở trưởng Tiết nghiêm túc quay đầu, nhìn thấy Cục trưởng Lâm xuống xe thì lập tức chạy đến, nhỏ giọng nói mấy câu.
Vương Thanh Sơn thấy Cục trưởng Lâm đến thì lập tức giật mình.
Sao Cục trưởng Lâm lại đến đây? Mấy năm gần đây, ông ta đã cống hiến cho thành phố Giang rất nhiều, coi như là người nổi tiếng trên bảng từ thiện, nhưng ông ta cũng hiểu chuyện này không thể nào động đến Cục trưởng Lâm được.
Cục trưởng Lâm liếc nhìn Vương Thanh Sơn, sau đó xoay người đi về phía Đường Ân.
“Sao rồi? Có thể chịu được không?” Ông ấy thở dài, nhỏ giọng hỏi.
“Vẫn ổn!” Đường Ân nghiêng đầu, nhẹ nhàng đáp lời.
“Đi thôi, đến cục cảnh sát rồi nói saul” Cục trưởng Lâm phất tay, cảm thấy tâm trạng hơi phức tạp.
Sở trưởng Tiết vội tiến lên, mang theo mấy nhân viên cảnh sát đi về phía Vương Thanh Sơn.
“Anh Vương, mời đi bên này…” “Đến cục cảnh sát sao? Yên tâm, mọi người lái xe ở đằng trước, tôi đi theo phía sau là được, sẽ không bị lạc đâu Ông ta phất tay, không đồng ý.
“E rằng phải để ông chịu uất ức ngồi xe của chúng tôi đi về rồi!” Sở trưởng Tiết nói một câu rồi kéo cửa xe ra.
Vương Thanh Sơn cảm thấy không ổn, vội quay đầu nhìn về phía xa, thấy mấy cảnh sát lại lấy còng tay còng con gái mình, sau đó kéo lên xe cảnh sát.
“Sở trưởng Tiết, ông có biết mình đang làm gì không?” Ông ta lập tức nổi giận: “Ông còng sinh viên lại có biết sẽ gây ra ảnh hưởng như thế nào không?” Sở trưởng Tiết có chút mất kiên nhẫn, nhét thẳng ông ta vào trong xe.
“Các người làm gì đó… Vương Thanh Sơn vẫn đang gầm lên giận dữ.
Sở trưởng Tiết đã chỉ huy mọi người nhanh chóng nhét Dương Cầm và Vương Nhuy vào trong xe, ngay cả Vương Tử Thư và Tôn Kỳ cũng bị dẫn lên xe cảnh sát.
“Các người làm gì đó, tôi là sinh viên đấy…” Vương Nhuy vẫn đang kêu to.
Sắc mặt Dương Cầm cũng thay đổi: “Các người muốn làm gì? Tôi là giáo sư của đại học Thành phố Giang, các người dám đối xử với tôi như thế à?” Không ai quan tâm bà ta nói gì, chỉ có nhân viên cảnh sát hành động nhanh chóng dẫn tất cả lên xe, sau đó chạy về phía cục cảnh sát.
Chuyện này gây ra ảnh hưởng quá lớn, không thể xử lý trong trường, cho nên phải dẫn về cục cảnh sát.
Trong cục cảnh sát không có phòng tra hỏi lớn như vậy, cho nên mọi người đều bị nhét vào trong phòng họp.
Vương Thanh Sơn sắc mặt xanh mét, liên tục đập lên bàn phòng họp: “Các người có biết mình đang làm gì không? Cách làm của các người đang trái với lẽ thường, các người nhất định phải nói rõ ràng ra cho tôi!” Sở trưởng Tiết đi vào nhìn mọi người ở đây, ngoài Đường Ân và dì Vân, những người còn lại đều ở trong phòng họp.
“Anh Vương cứ yên tâm đừng bực bội, không phải ông muốn gặp phụ huynh của đối phương sao? Phụ huynh của đối phương nhận được tin tức, cũng muốn gặp mặt ông một lần!” Sở trưởng Tiết cười cười, sau đó lạnh mặt nói với mọi người ở đây: “Chuyện này cục cảnh sát vân đang điều tra, có thể phải khiến mọi người vất vả một chút, đợi sau khi điều tra rõ ràng sẽ nói rõ với mọi người!” “Hừ! Nói rõ?” Vương Thanh Sơn cười lạnh, bắt chéo chân: “Nếu phụ huynh cậu ta tới, tốt nhất ông nên bảo họ quỳ vào đây, nếu không chuyện này sẽ không xong đâu!” Sở trưởng Tiết chỉ cười, xoay người rời khỏi phòng họp.
Dương Cầm thấy dáng vẻ của Vương Thanh