Thẩm Hoài và lão phu nhân dẫn đầu mang theo những người khác cùng Chấn Dương Tử trùng trùng điệp điệp đi đến Vi Lan Cư.Mặt Thẩm Thanh Hi lạnh lùng đứng ở một chỗ với Tịnh Nương: "Đạo trưởng nói đạo hạnh của mình sẽ không bao giờ sai, nhưng dù sao cũng phải tìm thấy tà vật mới được.
Nếu như tìm không được, đạo trưởng sẽ là người hại tướng phủ chúng ta, khiến gia đình chúng ta bất hòa.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Phụ thân ta tuyệt đối sẽ không nhân nhượng!"Chấn Dương Tử và Trương ma ma nhìn nhau,vênh cằm lên nói: "Đó là điều đương nhiên!"Vừa nói vừa đốt lá bùa trong tay, lại dùng kiếm Mộc Đào vẽ quỷ trên không trung, trong miệng niệm vài câu khẩu quyết, sau đó chỉ về phía phòng chính nghiêm ngặt quát một tiếng: "Hiện!"Hồ Thị vội hỏi: "Đạo trưởng, tìm được không?"Đôi mắt Chấn Dương Tử khẽ nhíu, đi dọc theo hành lang vòng ra sau viện.Thấy vậy, Thẩm Hoài vội đỡ lão phu nhân đi theo.Đi được nửa vòng, Chấn Dương Tử đứng dưới cây liễu sau nhà.
Hắn bí hiểm chỉ về phía bùn đất bên hông cây liễu:"Tà vật chính là ở chỗ này."Ánh mắt vui mừng của Hồ Thị không giấu được, liếc mắt nhìn Thẩm Thanh Nhu phía sau một cái.
Đáy mắt hai người tràn đầy sự vui sướng khi đạt được gian kế.Đến lúc này rồi Hồ Thị cũng không muốn làm bộ dáng lương thiện nữa, quay sang dặn dò với Trương ma ma: "Trương ma ma, ngươi đào cây liễu này lên tìm kiếm một lần cho ta..."Trương ma ma dẫn theo hai bà tử tiến lên đào gốc cây.Một cuốc gõ xuống chỉ có bùn, hai cuốc gõ xuống vẫn là bùn...Thẩm Hoài nhướng mày, ánh mắt lão phu nhân cũng buông lỏng.Trương ma ma có chút bất ngời, vội vàng chỉ huy hai bà tử đào sâu xuống.
Nhưng ba bốn cuốc hạ xuống, hai bà tử đều đã sắp đào đến tận gốc cây liễu rồi nhưng vẫn chỉ thấy bùn đất là bùn đất, vật gì cũng không có.Hồ Thị nhìn chằm chằm cái cuốc của hai bà tử, nụ cười trên mặt đang dần dần cứng lại trên môi.Trong mắt bà ta tràn đầy sự không tin.
Không có khả năng! Không có khả năng không đào được.Nghĩ như vậy, con mắt Hồ Thị khẽ chuyển nhìn chằm chằm về phía Xuân Mai.Xuân Mai đứng ở phía cuối, vốn trong lòng cũng đã định liệu trước hết mọi việc.
Nhưng đến lúc này, nhất thời cũng có chút luống cuống.
Rõ ràng là nàng ta đã tận mắt nhìn thấy Tĩnh Nương một tay đầy