Bỗng nhiên, thanh niên tóc vàng gầm thét, hắn nghĩ kẻ trộm kia còn chưa đi xa, chắc là vừa mới chạy đi lúc hắn phá vỡ xong cấm chế.
Nghĩ như vậy, thanh niên tóc vàng bay lên không trung, chuẩn bị đuổi theo.
Ầm ầm! Mà đúng vào lúc này, nơi xa có một luồng khí tức đáng sợ nhanh chóng tiếp cận, khí thế cường đại đập vào mặt, sát khí đằng đằng, chớp mắt đã sáp lại gần.
- Kim Dương, ngươi dám hủy Dược viên của ta?Chỉ nghe một tiếng hét giận dữ truyền đến, có bóng Thạch nhânng sợ từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng một chiêu về phía thanh niên tóc vàng, nổ tung ra một cái hố lớn.
Ầm ầm vang động, bụi bay mù trời.
- Thú tộc Tam vương tử, Mông Nhĩ.
Thanh niên tóc vàng cấp tốc lui lại, hơi biến sắc mặt, hắn nheo mắt nhìn kẻ đang tới gần, rốt cuộc nhận ra được người này là ai.
Phía trước, bụi mù tan đi lộ ra một dáng người cao to, là một thanh niên Thú tộc thân cao 2 thước rưỡi, hoa văn màu vàng phủ khắp thân thể.
Người tới chính là thiên kiêu của Thú tộc, Vương tộc Tam điện hạ, Mông Nhĩ.
Hai mắt hắn đỏ đậm, nhìn qua Dược viên bừa bộn, tức giận đến mức lỗ mũi sắp phun ra lửa, khi thấy Linh tuyền ở xa xa đã biến mất, kể cả gốc Dược Vương bên cạnh cũng mất tiêu luôn, nhất thời giận sôi lên.
- A! Kim Dương, bản Vương tử muốn ngươi chết.
Mông Nhĩ nổi giận gầm lên một tiếng, hai mắt phun lửa.
Thanh niên tóc vàng nọ chính là Kim Dương, một thiên kiêu đến từ Kim tộc, cũng là người nổi bật trong đám thế hệ trẻ, thực lực cường đại, thiên phú hơn người.
- Mông Nhĩ, hiểu lầm!Kim Dương hô lên, có chút xấu hổ.
Vốn dĩ hắn thăm dò được một tin tức, nơi này có Dược viên của Thú tộc, còn nghe đâu Vương tộc Tam vương tử Mông Nhĩ có bồi dưỡng một gốc Dược Vương ở đây nữa.
Hắn định tới đây đánh cắp Dược Vương, kết quả đến thì đã đến rồi, nhưng khi hắn vào tới nơi thì Dược viên trống trơn không có lấy một linh dược, y như bị người ta lừa.
- Hiểu lầm? Ngươi xuống Địa Ngục rồi nói sau.
Mông Nhĩ tức giận đến thất khiếu phun khói, hai mắt đỏ thẫm, gào thét một tiếng trực tiếp lách mình đánh qua một quyền, lực lượng cường đại đập vào mặt khiến Kim Dương giật nảy mình.
Đông!Mỗi người tung ra một quyền đánh về phía đối phương, hai quyền va chạm vào nhau, kết quả Kim Dương bị đánh cho lui liên tục ra sau, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên rơi xuống thế yếu.
- Mông Nhĩ, thật sự là hiểu lầm, ta vừa tới đã thấy thế này rồi.
Kim Dương vẫn còn muốn giải thích.
Chỉ tiếc Mông Nhĩ đang lửa giận công tâm, căn bản không thèm suy nghĩ trước sau, hắn tiếp tục tung quyền đánh tới, hoa văn màu vàng trên tay lóe lên, kim quang bừng bừng.
- Đi chết đi!Mông Nhĩ nổi giận hét lớn.
Kim