Tiếng hô “Giết” rung trời, tiếng kêu thảm thiết truyền khắp toàn bộ Giới Hải, vô số sinh linh Thương Thiên vũ trụ bị giết hại, một cái tiếp một cái ngã xuống, để lại vô số thi thể.
Máu tươi nhuộm đỏ Thương Thiên vũ trụ, thi thể trôi lơ lửng bên trong hỗn độn, tản ra oán niệm hoảng sợ, tuyệt vọng, không cam lòng.
Ầm ầm! Thương Thiên vũ trụ sụp đổ, hai phe Hồng Hoang, Thâm Uyên đang nhanh chóng nghiền ép phương vũ trụ này, không ngừng đi qua thôn phệ.
Đến bước này, đã không có bất kỳ lực lượng nào có thể ngăn cản Hồng Hoang, Thâm Uyên, rất nhanh lực lượng phản kháng và chống cự cuối cùng cũng bị tiêu diệt.
Sau cùng chỉ còn lại các cường giả và vô số quân đoàn tinh nhuệ của Thương Thiên vũ trụ không ngừng chạy tứ tán.
Những thứ này Thượng Thương mang không đi, mấy trăm vị cường giả Thiên Cấm bị Cổ Trần đánh xuống, bị cường giả Hồng Hoang chém giết phần lớn.
Người có thể chính thức chạy trốn thưa thớt không có mấy, họ trốn ở trong hư vô Giới Hải không thò đầu ra, toàn bộ Giới Hải không có bất kỳ lực lượng gì có thể chống lại Hồng Hoang.
Không, trong mắt người ngoài, còn có một cỗ lực lượng, đó chính là Thâm Uyên.
Dưới cái nhìn của bọn họ, sau khi Hồng Hoang, Thâm Uyên liên hợp tiêu diệt Thương Thiên vũ trụ, không còn uy hiếp, vậy kế tiếp chính là song phương quyết đấu.
- Chư vị, các ngươi cảm thấy, giữa Hồng Hoang và Thâm Uyên, ai sẽ thắng đây?Bên trong Giới Hải có cường giả bắt đầu thảo luận.
Nhưng vấn đề này vừa đưa ra, đã khiến các phe xem thường.
- Ngu xuẩn!- Vị cường giả Hồng Hoang kia, có thể đánh nổ Thượng Thương, Thâm Uyên có thể chống lại sao?Có người nói ra câu này lập tức khiến tất cả cường giả trầm mặc.
Đúng vậy, chuyện này còn phải nói sao, ngay cả Thượng Thương cũng bị vị kia đánh nổ, Thâm Uyên có thể chống đỡ mới là lạ.
Nhưng Thâm Uyên không kém, có mấy trăm vị Ma Thần Binh, không thể coi thường cỗ lực lượng này, hơn nữa chưa ai từng nhìn thấy thực lực chân chính của Thâm Uyên.
- Lão sư, ngươi cảm thấy, giữa Hồng Hoang và Thâm Uyên ai có thể chiến thắng sau cùng?Một bên khác, ba người Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên nhìn Thương Thiên đại vũ trụ bị thôn tính, trong đầu không nhịn được toát ra một cái ý niệm.
Toàn bộ Giới Hải chỉ còn lại Hồng Hoang và Thâm Uyên, một cái vòng xoáy mênh mông u ám, một cái Thâm Uyên đen nhánh sâu không thấy đáy.
Cả hai tạo thành hai cái đối lập.
Hai mắt Hồng Quân lấp lóe, lộ ra một nụ cười thản nhiên:- Hồng Hoang, Thâm Uyên vốn là một, vì sao bọn họ phải đánh nhau?- Cái gì?Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên nghe xong trợn tròn mắt.
Chỉ thấy Hồng Quân thản nhiên nói:- Thâm Uyên và vị Nhân Hoàng kia có nguồn gốc sâu xa, thậm chí cả hai còn là một thể,