Tạ Phu Nhân Em Trốn Không Thoát Khỏi Anh Đâu

Chương 72


trước sau

Chương 72

Sau khi Tôn Quang Hạo cúp điện thoại, đang định đứng dậy chạy đến chỗ Tôn Bân, trùng hợp của bị kéo ra, Dịch Trí Minh cùng Tạ Minh Thành đi đến.

Khi bốn mắt nhìn nhau, Tôn Quang Hạo hơi chột dạ, đặc biệt không dám đối diện với ánh mắt của Tạ Minh Thành.

Ba người bọn họ ngày thường thích tới hội sở để giải khuây, cho nên khi nhìn thấy Tôn Quang Hạo ở trong đó cũng không kỳ quái, nhưng kỳ quái chính là, tên này lại có vẻ mặt chột dạ?

“Anh đi đâu?”

“Tôi, tôi còn có chút việc, đi về trước đây, hai người ở lại đây.” Dịch Trí Minh trực tiếp choàng lấy cổ anh ấy, nói: “Chuột à, Sao nhìn mặt anh hơi mất tự nhiên đấy? Anh đang làm gì?”

“Không, không, tôi có thể làm gì chứ? Buông tay, tôi thật sự có việc, phải đi về!” Tôn Quang Hạo không dám liếc mắt nhìn Tạ Minh Thành một cái.

Dịch Trí Minh cũng chú ý tới điểm này, vui vẻ nói: “Chuột, anh có phải làm chuyện gì có lỗi với Minh Thành hay không?” Vốn chính là nói giỡn một câu, nhưng sắc mặt Tôn Quang Hạo lại trực tiếp cứng đờ.

Dịch Trí Minh cũng chú ý tới điểm này, kinh ngạc nói: “Không phải chứ, anh thật đúng là làm cái gì rồi hả?”

“Không phải! Anh, anh đừng nói bậy! Tôi mới không có!” Lần này, ánh mắt của Tạ Minh Thành cũng dừng lại trên người của Tôn Quang Hạo, trong ánh mắt anh mang theo vẻ nghiền ngẫm.

“Không làm gì, vậy cậu chột dạ như vậy làm cái gì? Còn lén lút đi, cậu có thể đi nơi nào?”

“Tôi chính là về nhà”

“Chuột à, anh không biết nói dối đâu, thẳng thắn được khoan hồng!”

“Bớt dong dài đi! Tôi thật sự có việc, tôi đi trước đây! Lần sau lại nói!” Dứt lời, Tôn Quang Hạo vội vàng đẩy ra Dịch Trí Minh, nhấc chân rời đi.

Đợi anh ấy rời đi, Dịch Trí Minh vẫn còn kinh ngạc: “Tên nhóc này khẳng định giấu diếm cái gì!” Tạ Minh Thành không có trả lời, vẻ mặt anh không để ý, cả người đều lạnh như băng.

Dịch Trí Minh thầm than một tiếng, nếu không

phải anh ấy quen biết lâu với anh chỉ sợ đã sớm không chịu nổi dáng vẻ này của anh.

“Minh Thành. Bà già bên kia đã bắt đầu đi kiếm quan hệ, gần đây anh phải chú ý một chút”

“Ừ”

“Cao thủ hacker anh muốn tôi liên hệ tới, chỉ là thù lao ra giá có hơi cao.” Có thể khiến cậu chủ nhà giàu Dịch Trí Minh nói ra chữ ‘Cao, vậy thì nhất định là một số tiền khổng lồ.

Nhưng Tạ Minh Thành chưa bao giờ để ý tiền, anh chỉ để ý có thể tra được hay không được, bên Lâm Hoàng Kiệt đã bị kẹt rất lâu rồi, căn bản không thể phá giải.

Tạ Minh Thành không có nhiều kiên nhãn như vậy.

“Thù lao tôi có thể chỉ trả, nhưng tôi muốn kết quả”

“Được thôi, hiện tại tôi sẽ đưa số điện thoại cho anh, anh liên hệ anh ta” Tạ Minh Thành lây được liên hệ, không có nửa phần chần chừ, trực tiếp rời đi.

Dịch Trí Minh nhìn thấy trong ánh mắt anh có một tia nôn nóng, không khỏi càng tò mò, rốt cuộc là chuyện gì mà làm Tạ Minh Thành để ý như vậy?

Sau khi Diệp Mai Hoa trở về cũng không có lập tức nói cho Lục Bách Thiên, mà là lựa chọn chờ đợi.

Quả nhiên, chỉ qua một ngày, đối phương liền gọi điện thoại cho cô, yêu cầu tự mình gặp mặt thảo luận.

Diệp Mai Hoa vui vẻ đáp ứng.

Chỉ là, lần này người cô gặp không chỉ là Tôn Bân, còn có một người khác.

Diệp Mai Hoa miễn cưỡng nhớ lại, người này là người đã giúp chính mình, hình như kêu……

“Chào cô Diệp, cô đã quên sao? Tôi là Tôn Quang Hạo.”

“Xin chào, lần trước cảm ơn ngươi.” Tôn Quang Hạo cười ngơ ngác, Tôn Bân ở bên cạnh cuối cùng cũng hiểu tại sao em họ của mình lại cố chấp muốn lại đây, muốn xuất tiền của mình ra để giúp anh ta.

Hóa ra đều là vì mỹ nữ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện