Khi Quân Hoài Lang trở lại cung Minh Loan, đêm đã khuya.
Quân Lệnh Hoan bị kinh hãi, sớm đã được đưa vào ngủ.
Quân Hoài Lang lại ngủ không được, thậm chí có chút đứng ngồi không yên.
Y không ngờ rằng, kiếp trước nhìn như khó biết rõ đầu đuôi, lục đục giữa Quân Lệnh Hoan cùng Tiết Yến lại có căn nguyên như vậy.
Sống dưới thân phận của Tiết Yến một phen, y tự mình trải nghiệm mới cảm nhận được tình cảnh mà mỗi ngày Tiết Yến trải qua là như thế nào.
Cho nên, người từng cho hắn một chút ôn hoà, lúc sau lại tự tay đánh nát, Quân Lệnh Hoan, mới thành đối tượng hắn trả thù kiếp trước.
Quân Hoài Lang cảm thấy mình nên hận hắn.
Từ đầu đến cuối, Quân Lệnh Hoan đều là vô tội, nhưng lại gặp tai bay vạ gió.
Vô luận kẻ đầu sỏ gây sự là ai, Tiết Yến mới là người một tay làm ra sự việc.
Song, Quân Hoài Lang lại hận không nổi.
Nguyên nhân vì đã từng trải qua, Quân Hoài Lang có thể cảm nhận được loại cô lập này có bao nhiêu thống khổ, khó nhịn, giống thanh đao cùn lạnh lẽo không ngừng cứa vào vết thương đã máu me đầm đìa.
Thế nên, sự ôn hoà trong giây lát kia càng trân quý vô cùng.
Mất đi đau khổ hơn nhiều so với chưa bao giờ có được; chưa kể, sau khi có được chút hiền hoà đó, người đã từng cho đi lại lộ ra vẻ mặt hoảng sợ mà tránh né, sợ hãi mình, thì càng khó chấp nhận hơn cả ác ý từ những người khác.
Quân Hoài Lang biết, so với Tiết Yến, mình hẳn nên thống hận bọn đã dồn ép Tiết Yến đến bước đường này, còn trêu đùa Quân Lệnh Hoan, làm nàng hại Tiết Yến chịu hình, tạo thành mối thù giữa hai người.
Tiết Yến là hố lửa, chạm vào là chết ngay, và chính đám người đó đã đẩy Quân Lệnh Hoan vào.
Nhưng mà, sau lưng đám người này lại là một tổ chức khổng lồ cỡ nào.
Sự tình hôm nay, mặt ngoài là Nhị hoàng tử hãm hại Quân Lệnh Hoan, nhưng trên thực tế, phía sau thúc đẩy hắn, là những người trong cung lặng lẽ dung túng, và Thanh Bình Đế không phân rõ thị phi.
Mặc dù Tiết Yến đã rũ sạch liên can đến việc Quân Lệnh Hoan lạc đường, Thanh Bình Đế chẳng phải vẫn tìm lý do để trách phạt hắn hay sao?
Quân Hoài Lang ngẩng đầu nhìn màn đêm bên ngoài.
Ngoài ánh sáng của đèn đuốc chập chờn, là khung cảnh đen tối mà sâu thẳm.
Đúng lúc này, Phất Y đẩy cửa, bước vào.
"Đại thiếu gia?" Phất Y một tay nhấc đèn, cẩn thận từng chút một mà nhìn vào trong.
"Ừ?" Quân Hoài Lang nhìn về phía hắn.
Phất Y thấy y, thì nở nụ cười, sau đó mở cửa, chỉ đạo vài cung nữ phía sau tiến vào: "Nô tài thấy đèn trong phòng ngài không tắt, cũng đoán rằng ngài chưa ngủ.
Hôm nay trên cung yến ăn không bao nhiêu, nô tài nom phòng bếp nhỏ trong cung nương nương làm bữa khuya cho ngài ấy, nên cũng bảo làm cho ngài một phần."
Các cung nữ bưng mâm ngọc, thanh thoát bước vào; không đầy một chốc, bàn nhỏ trước mặt Quân Hoài Lang đã đầy ắp.
Bảy tám loại điểm tâm để ăn nhẹ, số lượng không nhiều lắm, nhưng ghi điểm ở chỗ tinh xảo, đều hợp với khẩu vị của Quân Hoài Lang.
Quân Hoài Lang xem cung nữ chia thức ăn, sau một lát, mới lấy lại tinh thần, quả thật cảm thấy bụng có chút trống rỗng.
Yến hội trong cung chiêu đãi rất nhiều quý nhân, món ăn lại yêu cầu tất cả đều tinh xảo, vỏn vẹn một cái Ngự Thiện Phòng thường xuyên bận túi bụi mà vẫn không hết việc.
Cho nên phân lượng đồ ăn trong cung bình thường là cung không đủ cầu, chỉ đủ lót bụng.
Chờ bố trí đồ ăn xong, Phất Y lại thay y chuẩn bị tốt dụng cụ ăn uống, đặt đũa ngà voi trong tầm tay y.
Quân Hoài Lang đột nhiên hỏi: "Phật đường cách nơi này xa không?"
Phất Y ngẩn ra, bản thân cũng không biết, nhìn về các cung nữ ở sau.
Một người trong đó nói: "Hồi thế tử điện hạ, không xa.
Ra đại môn của Đông lục cung, đi khoảng chừng một nén nhang là tới."
Quân Hoài Lang lại hỏi: "Có người trông coi hay không?"
Cung nữ kia che miệng cười nói: "Phật đường là nơi ai cũng có thể đến, ngoại trừ có thị vệ bình thường canh gác, cũng chỉ có tu sĩ."
Quân Hoài Lang ừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Mới vừa rồi y nhìn thấy những điểm tâm này, trong đầu bất ngờ lại nghĩ đến Tiết Yến.
Tối nay trong yến hội, hắn nhất định cũng không ăn được mấy miếng, còn phải quỳ suốt đêm trong Phật đường, cho đến bình minh.
Quân Hoài Lang nảy sinh một ý nghĩ lớn mật.
Sau một chốc, Quân Hoài Lang nhận ra mình không thể kìm giữ được ý nghĩ này.
Y mím môi, khó có khi tuỳ hứng mà mở miệng: "Phất Y, xếp dọn tất cả đồ ăn vào hộp, ta muốn ra ngoài một chuyến, không cần đi theo."
Phất Y khó hiểu: "Ngài muốn......?"
Quân Hoài Lang nói: "Không cần hỏi, cũng không cần quấy rầy cô mẫu, mau thu dọn đi."
Y thầm nghĩ, dù sao bệ hạ chỉ hạ lệnh Tiết Yến phải quỳ một suốt đêm, lại chưa nói không cho phép hắn ăn, hay không ai được đến thăm hắn.
Rốt cuộc nhân quả kiếp trước đã rõ ràng, một đời này, hẳn Tiết Yến sẽ không tru diệt toàn bộ Quân gia lần nữa, cũng không ra tay với muội muội y.
Như thế, hiểu lầm đã chấm dứt, ân oán cũng miễn cưỡng xem như thanh toán xong, Tiết Yến đã là con thừa tự của cô mẫu, cũng đại khái tính là một nửa người Quân gia, nói không chừng ngày sau còn có thể bảo hộ cô mẫu và đệ muội y một ít.
Quân Hoài Lang ở trong lòng tự nói với mình như vậy.
Tuy y không muốn thừa nhận, y chỉ nghĩ đến Tiết Yến một mình quỳ gối trong Phật đường suốt đêm, thì không đành lòng, lại có chút giận dỗi thôi.
Rốt cuộc, hắn không phạm sai lầm, vì sao cần tự kiểm điểm trước mặt Phật Tổ?
Bên kia, Phất Y ngoan ngoãn thu xếp tốt hộp đồ ăn giúp y, đặt lên bàn.
Quân Hoài Lang mặc xong áo ngoài, bọc thêm áo choàng từ tay cung nữ, rồi mang theo hộp đồ ăn, đẩy cửa ra ngoài.
Từ lúc chào đời đến nay, lần đầu tiên Quân Hoài Lang làm loại chuyện lén lút này.
Y liếc nhìn phòng của Thục phi một cái, trong lòng có chút căng thẳng, lại ép mình giả vờ bình tĩnh, dặn dò Phất Y: "Nhớ đấy, đừng cho cô mẫu biết."
"Đừng cho ta biết cái gì?"
Đồng thời, bỗng dưng bên cạnh y vang lên một thanh âm kiều diễm, tươi đẹp.
Quân Hoài Lang vừa nhấc đầu, đã thấy Thục phi không biết đến lúc nào, im hơi lặng tiếng mà đứng ở sau cửa sổ, cũng không biết đã đứng bao lâu.
"......!Cô mẫu?" Quân Hoài Lang trong lòng hoảng hốt.
Không ngờ rằng, xuất sư vi tiệp thân tiên tử*, việc vụng trộm còn chưa kịp làm, đã bị vây bắt trước.
*出师未捷身先死-xuất sư vi tiệp thân tiên tử: câu thơ trong Thục tướng của Đỗ Phủ.
Đại