Lục Khuynh Tâm có vẻ lạnh quá chịu không nổi chưa đến nửa đêm đã ôm Thanh Hồn chật cứng, mồ hôi túa ra.
Bên ngoài lại đổ thêm mưa tuyết, thật không đúng lúc.
Lúc châm cứu vẫn ổn, về đêm người đã không còn tỉnh táo sốt mê man, Thanh Hồn giúp hắn sưởi ấm, xoa xoa lồng ngực bớt ho khan.Tuyết sơn cô tịch màn mưa trong đêm che khuất tất cả, Thanh Hồn tách hắn ra đun thêm nước nóng.
Y quỳ trên đất khó khăn nhích từng bước nghe phía sau tiếng ho kịch liệt, giữ chặt tay áo không buông, y dịu giọng: "Ta đi nấu nước nóng cho ngươi thôi mà, sẽ quay lại ngay."Lục Khuynh Tâm hít thở nặng nề, như mơ màng choàng tỉnh: "Trạch Dương."Y khựng một lát, đưa tay vỗ hắn nhè nhẹ dỗ dành: "Ở đây, ở đây không đi đâu cả."Hắn hơi cọ quậy nắm lấy tay y, mắt không mở nổi: "Ta khó chịu quá."Thanh Hồn lắng nghe, vuốt gò má tái xanh của hắn: "Là do ta kém cỏi, không học được thứ tốt."Như hắn không nghe thấy, nôn nóng: "Trạch Dương..."Thanh Hồn nỉ non nói nhỏ: "Không sao, không sao, đến ngày mai người sẽ đỡ hơn.""Không sao...không sao ư?" Hắn mơ màng rên rỉ: "Bên ngoài, trận Bạo Vũ...ta hại đệ rồi." Lục Khuynh Tâm cứ chìm đắm trong ký ức thống khổ nào đó, tìm trong dày vò chút ngọt ngào dù là tối tăm đè nặng, dù là tuyết lạnh thấu xương.Nghe hắn khó nhọc thở gấp, y nghĩ một lát đáp: "Chuyện đã qua lâu rồi không cần áy náy nữa.
Đệ không trách tam ca.."Nói rồi y tách tay hắn ta lấy tuyết đun nước lên, đun thêm cả thuốc liều sau mạnh hơn liều trước.Hắn ở bên cạnh trong giấc mộng nồng nhiệt, phượng hoàng đỏ rực, bên tảng đá có người đã ngủ say, có người âm thầm hôn trộm.
Ngày đó thâm trầm tựa biển đột nhiên sét ngang trời, hắn giật mình mâu thuẫn không biết người trước mặt là ai.Nụ hôn đó còn động lại hơi ấm trên vành tai ai, hắn bối rối lần mò suy xét.
Đang mù mịt không rõ phương hướng chợt thấy môi âm ấm, có thứ gì đó tràn vào.
Dần dần từ vô vị cảm nhận được vị thuốc đắng mơ hồ, cả mùi đỗ nhược đẫm sương đêm.***Lục Khuynh Tâm ngủ đến tối hôm sau mới tỉnh.Thanh Hồn dùng nước băng rửa vết thương trên đùi, chợt phát hiện trên người có nhiều vết sẹo, vết tích hơi mờ sờ vào thấy gồ ghề.Y lặng đi một chút, tự mình hiểu ra cơ thể đã đến cực hạn, những vết thương đã lành tự dưng lưu lại dấu vết.
Y mỉm cười miễn cưỡng than thầm trong lòng.Lục Khuynh Tâm nghĩ mãi về giấc mơ đêm qua, nuối tiếc không thể chìm đắm lâu một chút, hiện thực tàn khốc là điều hắn không bao giờ muốn đối mặt.
Sắc diện hắn đang trắng bệch, dư âm đau đớn khi châm cứu vẫn còn, đang định lau mồ hôi chợt ngưng lại: "Lúc ta băng vết thương cho ngươi đâu thấy mấy vết sẹo đó?"Có lẽ lúc nãy Thanh Hồn di chuyển quanh hắn quá nhiều, vết thương rách ra máu chảy đầm đìa.
Sắc mặt y tỉnh táo nhưng không có chút sức sống nào: "Là binh khí của Hồng Thiếu Hoài."Thanh Hồn nhíu này như vì quá đau mà giọng điệu mềm mỏng: "Ta cũng không rõ là thứ gì làm ra nữa."Trên người y đã bắt đầu hiện dần vết thương cũ, như nhắc nhở thời gian của y không còn dài."Nhiều vết thương chồng chéo sâu tận xương." Hắn hơi dừng lại che giấu yếu mềm trong lòng: "Thương thế đã cũ lắm, ta đoán khi đó tuổi đời ngươi chẳng bao nhiêu."Thanh Hồn mỉm cười: "Nhìn vậy thôi, ngươi làm sao biết tuổi đời ta bao nhiêu."Lục Khuynh Tâm không hiểu rõ cảm giác trong lòng, hắn miên man trở về khoảnh khắc mình cùng y uống rượu trong rừng mai trên núi, y hỏi hắn mấy câu hắn đều không trả lời, đến khi sắp hôn mê Thanh Hồn ghé tai hắn nói một câu gì đó....Hắn không nhớ y đã nói gì, chỉ là lồng ngực hắn đau thắt bao nhiêu uất nghẹn, vết thương mưng mủ trong hắn thi nhau vụn vỡ, máu thịt tanh tưởi xông tận óc.Lục Khuynh Tâm cắn môi muốn bật máu, ôm đầu lăn vào trong góc, mặt đối diện với mặt vách động lạnh lẽo, đó là gì?trước mặt hắn những trang giấy nhàu nát, bùa chú thấm máu nhàn nhạt, ánh nến mỏng manh trên tế đàn.
Càng nghĩ càng thấy hít thở không thông, hắn bò dậy vốc nước trong hồ nước tĩnh trong hang rửa mặt cho tỉnh táo.Thanh Hồn ngồi yên tại chỗ, hương hoa thơm mát trong không khí khiến người ta có chút động lòng.Hắn mờ mịt nhớ đến bóng người mờ mịt cầm cành mai đỏ ngắm trăng bên hiên nhà, là từ phòng Trạch Dương đi ra mấy bước ngồi bên lan can.
Bóng hình nhạt đọng lại trong mắt ánh trăng sáng lóa, hắn không rõ người trước mắt mình là ai?Là người cũng hắn sánh vai đi trong mưa, ngắm hoa cúc quỳ vàng rực bao quanh khói núi, nhắm mắt triền miên, giây phút đó gột rửa bao phiền muộn."Thanh Hồn, ngươi từng đến Nhiếp phủ chưa?"Thanh Hồn đang nghiêng đầu vớt ánh trăng dưới băng: "Chưa đến.""Ngươi lừa ta, không phải lúc đưa Mỹ Tiếu trong rừng về ngươi cũng bị thương, ta nhớ mắt ngươi không nhìn thấy cơ mà.""Ngươi đã có câu trả lời còn hỏi ta làm gì?""Trước đó, trước khi mắt ngươi bị thương.." Hắn xoa ấn mi tâm trên đầu mình: "Ta nhớ đã đưa ngươi về phủ."Hình như họ đã ở bên lan can nói gì đó, cả hai đều rất buồn, rất cô độc."Chuyện đó quan trọng với người như vậy sao?" Y lẩm bẩm mấy chữ ta đưa ngươi về phủ âm điệu mềm mại triền miên, có ý cười, nhàn nhạt chút trêu ghẹo hiện ra trong mắt: "Ta lại nghe ra có ý tứ khác..."Sau khi châm cứu linh thức của hắn đã thông thoáng hơn, cũng trở nên nhạy cảm, giọng điệu kia cứ vấn vít bên tai, trong lòng hắn rõ ràng có tình triều nhưng lại không muốn khuất phục.
Hắn không biết lần mất trí nhớ này đã trải qua những gì, con người trở nên không còn sức chống chọi với sa ngã nữa.
Có phải thời gian mài đi hết góc cạnh của hắn rồi phải không, hắn biến thành một người dễ mềm lòng.
Lục Khuynh Tâm nhắm mắt lại lắng nghe tiếng đồng hồ nước đang rơi, khẽ nói: "Bàn tay ngươi châm cứu rất tốt, lại dùng nó giết người."Thanh Hồn nhìn bàn tay mình: "Tính ra ta giết người thì nhiều, chứ cứu mạng thì có một mình ngươi thôi đó.
Mỗi ngày thức dậy ta lại nhớ ra thêm một chút chuyện, chợt nhận ra mình cũng biết y thuật.""Y thuật là bản năng sao có thể quên đi được." Lục Khuynh Tâm chắc mười phần là Thanh Hồn đang chọc tức mình: "Ngươi lúc nào cũng dùng vẻ lương thiện vô hại che giấu sự giảo hoạt của chính mình nhỉ, diễn miệt mài suốt, bộ không thấy mệt mỏi hay sao?"Thanh Hồn trườn bên tai hắn, ngón tay buông thả lướt qua vành tai, xuống cổ: "Không phải diễn cho người xem sao? Dáng vẻ này là ta xây đắp cho ngươi, tốn biết bao nhiêu công sức tâm tư.
Nếu trong ta ngươi không quan trọng thì cố gắng làm gì, phải không...?" Y cứ thấp giọng kéo dài ra quyến rũ mê người.Bàn tay Thanh Hồn di chuyển đến ngực liền bị hắn chặn lại, nhìn dáng vẻ y cố ý khiêu khích dục vọng của hắn, mắt ngâm ngâm ý cười yêu nghiệt.
Hắn thấy khó chịu vô cùng, chẳng rõ vì cảm thấy mình bị sỉ nhục hay xót xa hình ảnh nguyên vẹn vẫn giấu trong lòng kia.
Thanh Hồn che ô từng bước đi lên