Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Chương 60:


trước sau

 
Chương 60:
 
Sáng sớm thức dậy, A Ngư nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy nắng sớm ngoài cửa sổ vô cùng tươi đẹp, vừa nhìn là biết hôm nay là ngày tốt thích hợp đi du ngoạn.
 

A Ngư nở nụ cười, tinh thần sảng khoái mà rời giường.
 
Bảo Thiền, Bảo Điệp đi vào hầu hạ chủ tử, gội đầu xong thì chuẩn bị trang điểm, Bảo Thiền cố ý đặt tất cả các trang sức lên mặt bàn: "Cô nương lựa cho kỹ nha, nghe nói mấy ngày gần đây du khách liên tục đến ngắm cây phong, nếu cô nương trang điểm thật xinh đẹp không chừng có thể sẽ gặp được Tứ cô gia tương lai nha."
 
A Ngư đỏ mặt trừng nàng: "Còn nói nữa, ta điều ngươi đi giặt quần áo bây giờ."
 
Bảo Thiền cười ha ha.
 
Bảo Điệp cũng biết cô nương nhà mình phải gả cho Từ Ngũ gia, mà hôm nay còn rất có khả năng gặp Từ Ngũ gia đến đây cùng Nhị cô nương Từ gia, nên nàng ta đặc biệt chuyên tâm tạo kiểu tóc cho A Ngư.
 
Lúc trước phần lớn tóc dài của A Ngư rũ xuống ở sau lưng, hôm nay Bảo Điệp giúp nàng búi mái tóc đen dài thành hình xoắn ốc rồi cố định nó trên đỉnh đầu, trong nháy mắt hai bên tai và cái gáy của A Ngư đã hiện ra ngoài, ánh sáng mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu tới, thiếu nữ để lộ một mảng da thịt trắng trẻo mềm mịn, còn trắng và trơn hơn so với trân châu, còn mịn hơn so với mỡ cừu, Bảo Thiền vừa thấy cũng không nhịn được mà khẽ sờ một cái.
 
A Ngư trừng nàng ta.
 
Bảo Thiền nằm úp sấp trên bàn trang điểm của chủ tử, than thở mà nói: "Sao cô nương càng lớn càng xinh đẹp thế này chứ, nếu ta là Ngũ gia, ta sẽ không làm gì cả, mỗi ngày đều ở nhà ngắm cô nương, ngắm cả đời cũng không đủ."

 
A Ngư đáp lời lại: "Ai mà không có tiền đồ giống ngươi chứ, người ta phải đi bảo vệ quốc gia, kiến công lập nghiệp."
 
Bảo Thiền hừ hừ: "Ta đây sẽ mang cô nương theo cùng, dù sao không thể để cô nương rời khỏi ta được."
 
Hai người nhẹ giọng nói thầm, Bảo Điệp vừa cười vừa nghe, liếc nhìn một dãy trang sức trong hộp, chọn một cây trâm cài hình bông hoa, nhuỵ hoa là một viên Lam Bảo Thạch kích cỡ bằng hạt đậu phộng, nhẹ nhàng cài vào giữa búi tóc của A Ngư. Trâm cài đầu có nhuỵ hoa là đá cẩm thạch, vùng tóc xung quanh trâm cài là dây cài tóc có đính những viên Lam Bảo Thạch nhỏ bằng hạt đậu.
 
Hai thứ trang sức Lam Bảo Thạch này, là Hầu gia tặng chủ tử vào sinh thần năm trước.
 
Bảo Điệp nhìn vào gương xem thử rồi thương lượng cùng chủ tử: "Hôm nay không cần đeo vòng tai đâu, nếu đeo thì sẽ gây ra ảnh hưởng lớn, sẽ mang tiếng là khách đoạt hào quang của chủ đó."
 
A Ngư và Bảo Thiền cùng nhau nhìn về phía gương.
 
A Ngư trong gương, làn da trắng trẻo, xinh đẹp như lông cừu, đôi mắt hạnh đen tuyền lại long lanh, đôi môi anh đào đỏ thắm mà không cần son, tất cả đều là nhan sắc trời sinh, trang sức Lam Bảo Thạch trên đầu làm nổi bật lên vẻ đẹp đẽ, quý phái lại tươi mát, vùng da từ vành tai đến phía sau cổ trắng trơn như ngọc, quả thật không cần phải trang điểm gì thêm. Hơn nữa, hôm nay mái tóc của A Ngư đã được chải lên, chỉ một thay đổi nhỏ đã làm gương mặt A ngư giảm đi một phần ngây thơ của trẻ con mà tăng thêm phần dịu dàng kiều diễm.
 
A Ngư có chút thẹn thùng, trang điểm thành như vậy có phải hơi quá lố không nhỉ, Từ Tiềm sẽ nghĩ thế nào đây?
 

"Không thì đổi lại giống như hôm qua đi?" A Ngư do dự nói.
 
Bảo Điệp kinh ngạc: "Cô nương không thích sao?"
 
A Ngư lắc đầu: "Không phải, chỉ là..."
 
Bảo Thiền cười, nói thay nàng: "Chỉ sợ như vậy quá đẹp sẽ khiến Ngũ gia bị mất hồn mất vía...."
 
Lời còn chưa dứt, đã thấy A Ngư nhào đến, muốn bịt miệng của nàng ta lại.
 
Bảo Điệp đã hiểu, cô nương đang thẹn thùng nha, suy nghĩ một chút, nàng ta chu đáo nói: "Dễ thôi, những cô nương khác chắc chắn sẽ trang điểm và ăn mặc xinh đẹp, cô nương mặc xiêm y mộc mạc chút thì không lộ vẻ cố ý ăn diện rồi."
 
Tiếp theo đó, Bảo Thiền đi tới trước tủ quần áo, giúp A Ngư chọn rồi lấy ra một bộ xiêm y màu trắng.
 
Lúc này A Ngư mới thả lỏng.
 
Lúc Bảo Điệp hầu hạ chủ tử mặc quần áo, trong mắt đều tràn đầy ý cười, cô nương ngốc, khắp rừng phong toàn là lá đỏ, mặc y phục đỏ ngược lại không nổi bật, xiêm y màu trắng đứng ở trong đó mới giống tiên nữ hạ phàm, đảm bảo Ngũ gia vừa thấy sẽ không thể rời mắt được.
 
Cuối cùng đã sửa soạn xong, A Ngư dẫn Bảo Thiền đến chính viện gặp mẫu thân.
 
Giang thị, Tào Quýnh, Sí Nhi đều ở đây, nhìn thấy A Ngư như vậy, vẻ mặt Giang thị lộ ra sự kiêu ngạo, nữ nhi nhà mình thật sự rất xinh đẹp.
 
Tào Quýnh nhìn chằm chằm muội muội một lát, tận đáy lòng của hắn bị lung lay, hắn biết hắn muốn chọn nha hoàn thông phòng kiểu gì rồi, chỉ là yêu cầu này không thể nói với kế mẫu, sau khi quay về hắn sẽ tự đến lựa chọn.
 
Chỉ có Sí Nhi, nhìn chằm chằm cây trâm Lam Bảo Thạch trên đầu tỷ tỷ, trong mắt lộ rõ vẻ thèm muốn, cục đá nhỏ lấp lánh, chắc chắn chơi rất vui.
 
Tào Bái cũng nhanh chóng đến nơi, hiếm khi mới được ra ngoài du ngoạn, nhóm người tiểu cô nương đều muốn sửa soạn lộng lẫy một phen, cho nên lúc Tào Bái thấy A Ngư, chỉ cảm thấy xinh đẹp, không có nghĩ quá nhiều. 
 
Tán gẫu thêm một chút thì quản sự đi vào truyền lời, nói Từ Ngũ gia phủ Trấn Quốc Công cùng Nhị biểu cô nương tới đón hai vị cô nương rồi.
 
Giang thị cười, quả nhiên đúng như bà dự đoán.
 
A Ngư cũng giả bộ không có quan hệ với Từ Tiềm, Tào Quýnh nhíu mày, tự nói thầm: "Sao lại là hắn."
 
Hắn cho rằng có thể là nhóm công tử cùng vai vế với hắn như Từ Tứ, Từ Ngũ hoặc Từ Lục.
 
Giang thị nghe xong, lập tức đoán được Hầu gia không nói cho Nhị công tử nghe về hôn ước của nữ nhi.
 

Vì để chứng minh mình thật sự không cố ý thả nữ nhi đi gặp nữ tế tương lai, Giang thị cố ý dặn dò Tào Quýnh: "Núi Hà rất đông người, Quýnh Nhi nhớ để ý hai muội muội một chút, đừng để các nàng ham chơi rồi đi lạc."
 
Tào Quýnh vỗ ngực: "Mẫu thân yên tâm, con sẽ không để hai muội muội rời khỏi tầm mắt con đâu."
 
Giang thị thầm nghĩ, vậy thì để xem con và Từ Ngũ gia ai có thủ đoạn hơn ai rồi.
 
Ngoài cửa, Từ Anh đứng đợi có chút buồn chán, mắt nhìn Ngũ thúc bên cạnh, nàng tò mò hỏi: "Gần đây Ngũ thúc rảnh rỗi lắm sao?"
 
Lúc thì dẫn nàng đi thả đèn Khổng Minh, lúc thì cùng nàng đi du ngoạn núi Hà, Ngũ thúc lạnh lùng xa cách ít giao tiếp với bọn tiểu bối bọn họ bất chợt đối xử tốt với nàng như vậy, Từ Anh có chút được quan tâm mà hoảng sợ.
 
Từ Tiềm cúi đầu, nhìn chất nữ: "Sang năm con đã xuất giá, ta muốn cho con vui chơi nhiều chút."
 
Từ Anh: ....
 
Thì ra trưởng tỷ xuất giá đã k1ch thích Ngũ thúc, rốt cục Ngũ thúc cũng ý thức được hắn quá lạnh lùng, mới bù đắp lại trên người nàng.
 
"Ngũ thúc thật tốt." Từ Anh cảm động nói.
 
Từ Tiềm im lặng.
 
Từ Anh lại hỏi: "Vậy sao người không cho con gọi nhóm Tứ ca đi cùng vậy?"
 
Từ Tiềm nói: "Bọn họ quá ồn ào."
 
Từ Anh bật cười, nhưng mà đó là sự thật, các ca ca của nàng không ngoan ngoãn như nữ tử.
 
Hai thúc chất vừa nói xong, huynh muội Tào gia đã xuất hiện.
 
Từ Tiềm ngẩng đầu, liếc mắt thấy A Ngư đi bên trái Tào Quýnh, tiểu cô nương có làn da trắng như tuyết, lại mặc áo trắng, ánh sáng mặt trời chiếu lên người nàng, cả người nàng giống như tự phát ra ánh sáng.
 
Không chỉ có hắn, ngay cả Từ Anh cũng bị cách ăn mặc của A Ngư làm ngất ngây

tại chỗ, sớm biết A Ngư xinh đẹp nhưng hai năm qua A Ngư bắt đầu trưởng thành, phần dịu dàng và xinh đẹp của nàng cũng càng lúc càng khiến lòng người rung động.
 
Đột nhiên Từ Anh có chút đáng tiếc, A Ngư tốt như vậy, thế nhưng nàng lại không thích Lục ca, nếu không thì hai người sẽ là trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi.
 
"Nhị biểu ca, đã lâu không gặp." Các cô nương đều rất thân quen, không cần phải khách khí, Từ Anh cười với Tào Quýnh rồi nói.
 

Tào Quýnh gật gật đầu, trêu ghẹo nàng nói: "Sắp xuất giá rồi, sao không yên phận mà ở nhà đợi hả?"
 
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, hai má A Ngư nóng lên, sợ bị người ta để ý, vội vàng lấy tay che ánh nắng mặt trời: "Cũng đã cuối thu rồi, sao ngày nào cũng nắng như vậy, mọi người trò chuyện đi, muội lên xe trước đây."
 
Tiểu cô nương yêu kiều mà bước chân nhanh vào xe ngựa giống như chạy trốn.
 
Chỉ có Từ Tiềm chú ý tới gương mặt đỏ bừng của nàng.
 
Tất cả đều do Tào Quýnh trêu chọc nàng, bản tính tiểu tử này cứng nhắc, rập khuôn y như phụ thân của hắn, cho rằng nữ tử đã có hôn ước không được tự tiện ra ngoài du ngoạn.
 
"Phủ Trấn Quốc Công không có quy tắc nữ tử đã đính hôn thì không được ra ngoài chơi." Giọng nói Từ Tiềm lạnh lùng.
 
Tào Quýnh: ....
 
Nếu không thì hắn cũng lười cùng đi du ngoạn với Từ Tiềm, hắn chỉ muốn đùa với biểu muội một chút, Từ Tiềm lại coi là thật.
 
"Đi thôi, đi thôi." Tào Quýnh chẳng muốn cãi cọ với Từ Tiềm, vỗ vỗ bả vai biểu muội, xoay người đi về phía ngựa của mình.
 
Từ Anh, Tào Bái lén lút cười.
 
A Ngư trong xe ngựa cũng nghe Từ Tiềm nói, biết Từ Tiềm cũng không để ý nữ tử đã đính hôn mà còn ra ngoài thì đã yên tâm.
 
Trên đường đi, Từ Tiềm, Tào Quýnh cưỡi ngựa, ba vị cô nương ngồi trong xe ngựa, cũng không xảy ra chuyện gì.
 
Đến chân núi Hà, ba vị cô nương xuống xe ngựa, chỉ thấy một ngọn núi thấp tràn đầy màu đỏ, xinh đẹp như mây trên trời, dù là mỗi năm đều đến ngắm thì hằng năm cũng sẽ bị khung cảnh này làm rung động một lần nữa.
 
"Quá hùng vĩ, rất muốn ở lại đây vài ngày." Từ Anh khao khát mà nói.
 
Tào Quýnh cũng nói: "Có gì mà không được, trên núi có chùa chiền cũng có am ni cô, đều có phòng dành cho khách."
 
Từ Anh rụt rụt cổ, mẫu thân mà biết nàng ngủ ở bên ngoài, sẽ lập tức tới đón nàng trong đêm.
 
Khi nói chuyện, bọn nha hoàn và sai vặt đã lấy chiếu trên xe xuống trải, hộp đựng thức ăn các thứ, đều đã chuẩn bị tốt, đoàn người rảnh rỗi đi bộ từ từ lên núi, nhóm chủ tử đi phía trước, bọn nha hoàn đi ở phía sau.
 
Vùng lân cận trên đỉnh núi là địa điểm tốt để ngắm cảnh, nhưng dọc theo đường đi, khắp nơi đều có thể nhìn thấy du khách đang ngắm phong.
 
Đi tới giữa sườn núi, Tào Quýnh hỏi ba muội muội: "Các muội có mệt không, mệt mỏi thì tìm một chỗ nghỉ ngơi trước."
 
Từ Anh từng luyện võ, chút việc ấy không làm khó được nàng, chóp mũi A Ngư, Tào Bái đều đã đổ mồ hôi.
 
Từ Tiềm quyết định nói: "Nghĩ ngơi hai khắc đi."
 
Nói xong, hắn vẫy tay về phía sau.
 

Bọn hạ nhân lập tức chọn vùng đất lân cận để trải chiếu, dọn nước trà và điểm tâm.
 
Hai cái chiếu nhỏ sát nhau, các cô nương ngồi chung một chỗ, Từ Tiềm và Tào Luyện ngồi cùng nhau.
 
A Ngư khát nước, nâng chung trà lên nhấp môi từng chút từng chút một, ánh mắt dạo quanh những ngọn cây Phong một vòng, lúc ánh mắt chuyển tới Từ Tiềm, nàng thử xem xét một chút thì đã đụng phải đôi mắt lạnh lùng của Từ Tiềm.
 
A Ngư hốt hoảng, vội vàng quay mặt, tay nhỏ nâng chung trà lên cao, che mặt lại.
 
Từ Tiềm tỏ vẻ không có việc gì mà bưng trà.
 
Vừa định uống, ven đường đột nhiên truyền đến một âm thanh vui mừng: "Tào Nhị!"
 
Động tác Từ Tiềm ngừng lại một cái, nhìn về phía tiếng nói, thấy một công tử tuấn tú mặc y phục gấm vóc sáng sủa đang phe phẩy quạt giấy mà đi tới, ánh mắt sáng ngời.
 
A Ngư nhìn một cái đã nhận ra người đang đến là hảo hữu của Nhị ca là Sở Thiên Khoát, nàng từng gặp mặt một lần.
 
Tào Quýnh không hề nghĩ hôm nay sẽ gặp người bằng hữu phong lưu xấu xa này, nhanh chóng dặn Từ Tiềm chiếu cố hai muội muội thay hắn, hắn trở mình nhảy dựng lên một cái, chạy nghênh ngang về phía Sở Thiên Khoát, cười vô cùng vui vẻ: "Thì ra là Sở huynh, thật khéo!"
 
Nói xong, hắn như hảo bằng hữu mà nắm lấy vai Sở Thiên Khoát, muốn xoay Sở Thiên Khoát đi qua hướng khác nói chuyện.
 
Sở Thiên Khoát đã sớm thấy ba vị cô nương bên kia, đặc biệt thấy được mỹ nhân tỏa sáng A Ngư, từ lần gặp mặt trước, hắn nhớ mãi không quên đối với vị tiểu muội muội xinh đẹp này, Tào Quýnh không cho hắn đến nhà thì hắn lại càng nhớ nhiều hơn, rốt cuộc hôm nay cơ hội cũng đến, sao Sở Thiên Khoát lại dễ dàng để Tào Quýnh xoay đi?
 
Nhanh nhẹn mà xoay người tránh cánh tay của Tào Quýnh, Sở Thiên Khoát tiếp tục hướng về chỗ của nhóm người A Ngư, cười hỏi: "Đi đường có hơi khát nước, không biết có thể ngồi uống chung trà cùng các vị hay không?"
 
Mặc dù hắn phong lưu, nhưng không hạ lưu, hâm mộ mà nhìn ấm trà ở giữa, vẫn chưa nhìn thẳng tới chỗ mỹ nhân.
 
Nếu đã là bạn cũ của Nhị ca, A Ngư đành phải tiếp đãi thay Nhị ca, đứng dậy nói: "Sở công tử chờ chút."
 
Bảo Thiền bên cạnh vội vàng đi lấy thêm chung trà.
 
Sở Thiên Khoát nho nhã lễ phép mà hành lễ với A Ngư: "Đa tạ Tứ cô nương."
 
A Ngư cười gượng đáp lễ.
 
Sở Thiên Khoát đứng thẳng, không để ý Tào Quýnh đã đuổi tới, cười khen ngợi A Ngư: "Lần trước gặp mặt, Tứ cô nương vẫn là tiểu nha đầu, hiện tại lại cao tới vậy, mới vừa rồi suýt nữa ta đã không nhận ra rồi."
 
Nhắc tới chiều cao, nụ cười A Ngư càng thêm sâu, hai năm qua nàng không quá cố gắng theo đuổi phong cách xinh đẹp gầy gò, ăn ngon phát triển được là tốt rồi, vóc dáng bây giờ đã đuổi kịp đường tỷ rồi.
 
Công tử trẻ tuổi ân cần lịch sự, tiểu cô nương xinh đẹp cong mắt khẽ cười, vẻ mặt Từ Tiềm không thay đổi, từ đầu đến cuối vẫn ngồi ngay ngắn uống trà cho xong, giọng nói lạnh lùng mà nói: "Nếu nghỉ ngơi xong tốt rồi thì tiếp tục leo núi thôi."




 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện