Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Chương 121:


trước sau

 
Chương 7
 
Editor: Hardys
 

Tào Luyện và các tướng sĩ tạo nên một trận đánh vô cùng đẹp mắt ở Vân Châu, Kiến Nguyên Đế phái Tri phủ và Tham tướng mới đến nhậm chức, đại quân lập tức lên đường về Kinh.
 
Trấn áp phản quân vô dụng không mất bao nhiêu thời gian nhưng bởi vì Vân Châu ở tận phía Tây Nam xa xôi, đại quân đi tới đi lui, dù đi nhanh nhất cũng tốn ba tháng.
 
Khi đến Kinh Thành đã là cuối tháng hai rồi, thời tiết mùa xuân hơi se lạnh, bụi cỏ cũng bắt đầu xanh.
 
Đường dài mênh mang, lúc này Tào Luyện không cưỡi ngựa mà ngồi trong xe để giảng giải binh pháp cho Quý Minh Phượng đang giả danh làm gã sai vặt.
 
Quý Minh Phượng học rất chuyên tâm.
 
Tào Luyện thích đùa cợt nàng: "Sao nào, nàng thật sự muốn làm nữ tướng quân sao?"
 
Quý Minh Phương không để ý lời trêu chọc của hắn nhưng Tào Luyện hỏi rất nhiều lần khiến nàng cảm thấy phiền, nàng dứt khoát đáp trả: "Đọc cái gì thì muốn trở thành cái đó sao? Học trò trong thiên hạ đều đọc đạo Khổng Mạnh*, ta cũng đâu thấy tất cả bọn họ đi làm Khổng Tử và Mạnh Tử đâu chứ."
 
*Đạo Khổng Mạnh: tư tưởng và chủ trương của Khổng Tử và Mạnh Tử.

 
Tào Luyện cười mà không nói.
 
Vui đùa thì vui đùa nhưng Tào Luyện thật sự nhìn ra Quý Minh Phượng có thiên phú làm nữ tướng quân.
 
Đến nay, Quý Minh Phượng đã học võ được một năm, võ công của nàng không bằng hắn nhưng không hề kém hơn tướng sĩ phổ thông.
 
Tựa như nhặt được viên ngọc chưa được mài giũa, Tào Luyện nổi lên lòng yêu tài năng của Quý Minh Phượng
 
Mà viên ngọc này lại là người bên gối, Tào Luyện càng nghĩ càng muốn nhiều thứ hơn.
 
Phủ Trấn Quốc Công có thể có một Từ lão thái quân, tại sao phủ Bình Dương Hầu không thể có Tào lão thái quân?
 
Tào thế tử tuổi còn trẻ thế mà đã nghĩ đến lúc mình thành lão Hầu gia.
 
Nếu Quý Minh Phượng không thiên phú luyện võ hoặc nghị lực bền bỉ thì Tào Luyện sẽ không toát ra ý niệm này. Nhưng biểu hiện của Quý Minh Phượng đã chứng tỏ cho Tào Luyện thấy rằng nàng xứng làm chính thê của hắn.
 

Trước khi đại quân vào Kinh, Tào Luyện đã sai Trần Lưu đi làm một việc.
 
Trần Lưu dồn roi thúc ngựa chạy về Kinh Thành trước, hắn ta đuổi hai nha hoàn thông phòng ở hậu viện thay chủ tử.
 
Hai nha hoàn thông phòng này đã thất sủng một thời gian dài, bây giờ được nhận tiền đuổi việc, hai nàng vẫn rất vui vẻ, không hề gây ra bất cứ rắc tối nào.
 
Nhiệm vụ đã hoàn thành, Trần Lưu trở về bẩm báo.
 
Lúc này Tào Luyện mới nói với Quý Minh Phương đang say sưa đọc sách: "Nàng muốn học binh thư nhưng ở biệt viện không ai dạy nàng. Chi bằng nàng theo ta hồi phủ bằng thân phân gã sai vặt, lúc ta ở thư phòng xem binh thư sẽ mang nàng theo, những lúc khác nàng cứ đợi ta ở hậu viện, chỉ cần nàng không gây chuyện thì không ai biết nàng ở đó."
 
Quý Minh Phượng nhíu mày, vừa muốn nói chuyện, Tào Luyện lại nói: "Trần Lưu và Ngô Đồng đều ở đó, việc luyện võ của nàng sẽ không bị trì hoãn."
 
Quý Minh Phượng vẫn hơi do dự, một khi đã vào Hầu phủ, sau này nàng muốn rời phủ e là khó càng thêm khó.
 
Tào Luyện cười nói: "Yên tâm, tới khi nàng cảm thấy nàng không cần học nữa, ta sẽ cho nàng quay về biệt viện."
 
Lời này rất hợp ý Quý Minh Phượng nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười của Tào Luyện, nàng cảm thấy Tào Luyện dường như đang có âm mưu gì đó.
 
Chỉ có điều, ai bảo bên phía Tào Luyện có thứ hấp dẫn được nàng chứ?
 
Cứ như vậy, Quý Minh Phượng cải nam trang vào ở hậu viện của Tào Luyện.
 
Ban ngày Tào Luyện đi làm quan, Quý Minh Phượng dùng thời gian đó luyện võ, nàng dùng nửa ngày còn lại để nghiên cứu binh thư, tới chỗ nào không hiểu thì đợi Tào Luyện trở về và giải thích cho nàng nghe.
 
Trần Lưu là một sư phụ tốt, Quý Minh Phượng cũng đã từng trải qua giai đoạn đặt nền tảng ban đầu cho nên nửa năm sau, kiếm thuật và đao pháp của Quý Minh Phượng đều có chút thành tựu, nàng đã có thể đối phó với hai ba tên hộ vệ tầm thường.
 
Những binh thư Tào Luyện đưa cho Quý Minh Phượng, nàng cũng đã đọc gần xong hết chỉ còn một quyển cuối cùng.
 
Lúc nàng đọc xong quyển cuối cùng này cũng là lúc Tứ cô nương phủ Bình Dương Hầu đồng thời cũng là muội muội A Ngư của Tào Luyện xuất giá, nàng ấy gả cho Từ ngũ gia phủ Trấn Quốc Công.
 
Năm đó, Quý Minh Phượng trốn vào trong xe ngựa của Tào Luyện, nàng đã từng gặp A Ngư một lần. Trong ấn tượng của nàng, A Ngư là một tiểu cô nương vô cùng ngoan ngoãn và xinh đẹp.
 
Hầu gia cưng chiều Tứ cô nương, hạ nhân trong Hầu phủ đều bận rộn chuẩn bị cho ngày xuất giá của Tứ cô nương, bầu không khí ngập tràn sự vui mừng.
 
Ngay cả Quý Minh Phượng luôn chuyên tâm tập võ và ru rú trong hậu viện của Tào Luyện cũng nghe nói đến.
 
Quý Minh Phượng không khỏi cảm thán thời gian trôi qua quá nhanh, lúc này nàng mới chợt nhận ra mình đã làm nữ nhân của Tào Luyện hai năm.
 
Hai năm qua, Tào Luyện dạy nàng rất nhiều điều. Quý Minh Phượng tận mắt thấy thân thủ tuyệt diệu của Tào Luyện cũng tận mắt thấy khí thế của hắn trên chiến trường. Nàng được Tào Luyện giảng dạy binh pháp nửa năm, có đôi khi Tào Luyện bày bàn cát dạy nàng bài binh bố trận, thái độ hắn nghiêm túc ngoài dự đoán của nàng. Quý Minh Phượng không rõ tình cảm của mình đối với Tào Luyện là gì nhưng lúc Tào Luyện ôm chặt nàng vào ban đêm, nàng cũng không còn kháng cự như lúc đầu, thậm chí là tình nguyện.

 
Song, nàng không thể cứ như vậy với Tào Luyện cả đời, hắn có thân phận của hắn, nàng chỉ là một con sói nhỏ được hắn nuôi trước khi… hắn lấy thê tử mà thôi.
 
Quý Minh Phượng quyết định, chờ sau khi Tứ cô nương xuất giá, nàng sẽ thương lượng với Tào Luyện chuyện đưa nàng về ở biệt viện lại. Hiện tại, Hầu phủ bận rộn chuẩn bị cho việc vui của Tứ cô nương, nàng nói sẽ làm hỏng tâm trạng của Tào Luyện, hắn cũng sẽ không đồng ý.
 
Vào ngày A Ngư xuất giá, Tào Luyện tiễn muội muội đến phủ Trấn Quốc Công. Chạng vạng, hắn đã uống một bụng rượu ở bên kia, sau khi trở về thì ói một trận. 
 
Tào Luyện say bét nhè, hắn đến hậu viện, đương nhiên Quý Minh Phượng phải chăm sóc.
 
Ói xong rồi, Tào Luyện nằm lên giường.
 
Quý Minh Phượng giúp hắn cởi y phục, mùi rượu trên người hắn thật sự rất khó ngửi, Quý Minh Phượng bưng nước ấm đến lau người giúp hắn.
 
Tào Luyện nói khát nước.
 
Quý Minh Phượng lau cổ cho hắn xong thì đi rót trà giải rượu.
 
Uống một chén không đủ, Quý Minh Phượng dứt khoát cầm cả ấm trà đến.
 
Tào Luyện uống "ừng ực" hơn nửa bình.
 
Uống xong không bao lâu, hắn đẩy Quý Minh Phương ra rồi thất tha thất thểu đi ra phòng ngoài.
 
Quý Minh Phượng dọn dẹp đồ đạc trong phòng trước.
 
Lúc Tào Luyện tắm xong quay lại thì đã tỉnh táo hơn một chút, hắn đứng cho Quý Minh Phượng lau người giúp.
 
Quý Minh Phượng lau chùi vài cái thì Tào Luyện đột nhiên cởi bỏ dây lưng, nhìn Quý Minh Phượng và nở nụ cười nhàn nhạt: "Đã lau người một lần rồi."
 
Quý Minh Phượng cũng cười lại rồi nàng ném khăn lên người hắn.
 
Tào Luyện bật cười, túm chặt cổ tay Quý Minh Phượng và đẩy nàng lên giường, sau đó nhào về phía nàng tựa như sói đói.
 
Quý Minh Phượng ghét bỏ mùi rượu trong miệng hắn, làm gì thì làm cũng không cho hắn hôn.
 
Tào Luyện nhất định phải hôn cho bằng được.
 

Trước kia hắn có thể sử dụng biện pháp thô bạo để khống chế Quý Minh Phương, tiếc là bây giờ thân thủ nàng không tệ, dù không bằng Tào Luyện nhưng nàng dốc toàn lực phản kháng. Tào Luyện vừa mới đụng vào môi nàng một cái thì đột nhiên bị nàng lên gối vào bụng một cái, suýt chút nữa khiến hắn ói ra hết toàn bộ rượu.
 
Tào Luyện bị đau, đau tới mức ôm bụng đứng thẳng dậy, hắn trừng mắt với nữ tử dưới thân rồi chửi thề một câu: "Mẹ nó! Nàng thật sự dám đánh ta!"
 
Quý Minh Phượng nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.
 
Tào Luyện không vui, tức giận tới mức mặc lại y phục rồi bỏ đi.
 
Quý Minh Phượng nhìn chằm chằm đầu giường.
 
Không lâu sau, Quý Minh Phượng hạ màn xuống rồi ngủ.
 
Tào Luyện ngủ không được, hắn rất

tức giận, hắn cảm thấy mình trả giá vì Quý Minh Phượng nhiều như vậy mà nàng lại chê miệng của hắn, chán ghét tới mức ra tay đánh hắn, điều này chứng tỏ con sói nhỏ vẫn chưa được thuần hóa hoàn toàn vẫn chưa có ý nghĩ sống dựa vào hắn.
 
Đêm khuya thanh tĩnh, Tào Luyện đột nhiên bật ra một tiếng cười lạnh thấu xương.
 
Do hắn đối xử quá tốt với Quý Minh Phượng, sủng ái nàng tới nỗi khiến nàng xem tất cả là đương nhiên, không biết quý trọng.
 
Nếu đã là sói nhỏ thì phải dạy dỗ thật tốt để cho nàng biết cái gì là vỗ tay tán thưởng, sau đó nàng mới hiểu cái gì là có phúc không biết hưởng.
 
Ngày hôm sau, Tào Luyện sai thuộc hạ mua hai ca cơ xinh đẹp về rồi thu xếp cho bọn họ ở sương phòng trong hậu viện.
 
Tào Luyện không ở trong phủ, bọn người hầu dọn dẹp phòng gây ra tiếng động rất lớn. Quý Minh Phượng đứng ở dưới mái hiên, thờ ơ nhìn toàn bộ quá trình, mãi cho đến khi hai ca cơ xinh đẹp cười khanh khách đi vào, nàng mới hiểu được ý đồ của Tào Luyện.
 
Vào ban đêm, Tào Luyện đến phòng của một ca cơ, ca cơ vốn đang ca hát, hát làm sao lại thành "Thế tử thật xấu!", sau đó trong phòng truyền ra âm thanh khiến người ta đỏ mặt.
 
Quý Minh Phượng thức trắng đêm không ngủ, ngực tựa như bị người ta nhét một ngọn lửa vào, nóng tới mức khiến nàng muốn giết người.
 
Nàng còn muốn rời khỏi nhưng ba bốn ngày nay Tào Luyện đều ở trong phòng của ca cơ, nếu Quý Minh Phượng muốn gặp hắn, ngoại trừ đi tới phòng ca cơ tìm thì không còn cách nào. Nhưng nếu nàng thật sự đến tìm, có lẽ Tào Luyện tưởng nàng bất mãn chuyện hắn sủng hạnh ca cơ.
 
Quý Minh Phượng vô cùng kiên nhẫn.
 
Năm ngày sau, rốt cuộc Tào Luyện cũng đặt chân tới phòng của nàng, sau khi vào trong hắn giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì mà ôm Quý Minh Phượng vào lòng, còn muốn hôn nàng.
 
Quý Minh Phượng ngăn miệng hắn lại, bình tĩnh hòa nhã mà nói: "Ta đã học xong binh thư, Thế tử từng nói, chờ ta học xong binh thư sẽ sắp xếp cho ta về biệt viện."
 
Tào Luyện nở nụ cười, nắm cằm của nàng rồi nói: "Sớm không đi trễ không đi, ta vừa sủng hạnh người khác thì lập tức đòi đi, có phải ghen tị không?"
 
Giọng nói Quý Minh Phượng có hơi mỉa mai: "Thế tử nói sao thì là vậy đi, ta chỉ hi vọng Thế tử hết lòng tuân thủ lời hứa."
 
Tào Luyện nhìn nàng lạnh lùng quay mặt đi, trong lòng bất chợt cảm thấy rất khó chịu.
 
Hắn vốn không đụng vào hai ca cơ kia, hắn chỉ muốn diễn trò để Quý Minh Phượng biết quý trọng hắn. Tào Luyện tin rằng hiện tại Quý Minh Phượng lạnh lùng vì nàng đang ghen tị và tức giận, chỉ cần hắn tiếp tục dỗ dành nàng, hằng đêm đều ở cùng với nàng thì Quý Minh Phượng sẽ giống như trước, tay nàng cầm binh thư, đôi mắt sáng ngời, hào hứng về phía hắn. Nhưng nhìn thái độ lạnh như băng của Quý Minh Phượng, Tào Luyện không có bất cứ cảm giác dễ chịu nào.
 
Hắn ôm nàng, thấp giọng nói: "Chỉ là hai ca cơ mà thôi, vậy mà nàng cũng tức giận sao? Chỉ cần nàng mở miệng, ta lập tức bán các nàng ấy."

 
Quý Minh Phượng cười khúc khích và nói: "Thế tử đừng đùa nữa, dù sao ca cơ cũng là người, còn ta chỉ là con sói cái, súc sinh như ta không hiểu mấy thứ phức tạp đó đâu. Ta muốn đi là vì biệt viện rộng lớn, phía sau còn có một ngọn núi có thể giải sầu."
 
Trong lời nói nàng tràn đầy châm biếm, giống như một bạt tai đánh thẳng vào mặt Tào Luyện.
 
Thấy Quý Minh Phượng ngồi im bất động, gương mặt ngược lại càng lúc càng lạnh, bỗng nhiên Tào Luyện không còn tâm trạng dỗ dành nàng nữa.
 
Muốn đi đúng không? Đi thì đi đi, ai mà thèm chứ!
 
Dỗ dành thì nàng không chịu vậy thì ném nàng lên thôn trang, lạnh nhạt với nàng mấy tháng, xem đầu nàng còn có thể cứng đến bao giờ?
 
"Được, nàng đi cũng được, dù sao ta cũng sắp thành hôn, gian phòng này cũng nên thu dọn sạch sẽ sớm một chút để lại cho phu nhân của ta."
 
Tào Luyện đẩy Quý Minh Phượng ra, nghênh ngang mà đi.
 
Quý Minh Phượng nhìn xung quanh gian phòng mà hắn muốn dành cho chính thê, trên mặt nàng chỉ còn nụ cười tự giễu.
 
Ngày hôm sau, Quý Minh Phượng mang theo Trần Lưu và Ngô Đồng về biệt viện.
 
Bọn họ vừa rời khỏi, Tào Luyện đã lập tức bán hai ca cơ không phát huy tác dụng mà còn gây phản ứng ngược cho hai người không thân lắm.
 
Tào Luyện cứng đầu cứng cổ, thật sự lạnh nhạt Quý Minh Phượng tận ba tháng.
 
Chờ tới khi Tào Luyện không nhịn được mà nghĩ hiện tại Quý Minh Phượng đang làm gì thì muội muội đã xuất giá quay về, hơn nữa, muội ấy còn nói một sự kiện trọng đại liên quan đến sự tồn vong của Hầu phủ.
 
Đại sự trước mắt, Tào Luyện làm gì có tâm tư lo lắng tới chuyện tình cảm nam nữ chứ?
 
Hắn bắt đầu giúp đỡ phụ thân giống trống khua chiêng, bày mưu tính kế chuyện tương lai.
 
Tháng chín, sông Hoàng Hà ở huyện Nam Ngũ vùng Thiểm Tây bị vỡ đê, Thái tử và Kiến Nguyên Đế diễn một vở tuồng ở trên triều. Kiến Nguyên đế cố ý giao nhiệm vụ cực khổ là cứu trợ dân trong lúc thiên tai cho Thái tử nhưng thật ra là muốn rèn luyện Thái tử, cũng tiện thể cho hắn ta chiếm được lòng dân. 
 
Phụ tử Tào Luyện tương kế tựu kế, phái người tiễn thái tử đi trước một đoạn.
 
Mưu phản là tội lớn sẽ để lại tiếng xấu muôn đời, bọn họ không thể đối phó trực tiếp với Kiến Nguyên Đế, lão Hoàng thượng vì Thái tử nên mới tính kế Hầu phủ, nếu Thái tử chết, để xem lão Hoàng thượng sẽ làm được gì nữa?
 
Tuy kế hoạch có nguy hiểm nhưng may mà ông trời cũng đứng về phía bọn họ, chuyện lớn đã thành!
 
Mãi cho tới lúc này, Tào Luyện mới thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến mình đã không gặp Quý Minh Phượng tròn một năm, Tào Luyện quyết định lập tức đi nhìn nữ nhân đáng thương kia một cái. Đã lâu không đến đó, chắc chắn nàng hiểu lầm hắn thật sự đã quên nàng rồi nhỉ?
 
Nhưng Tào Luyện còn chưa ra khỏi cửa thì Trần Lưu mang vẻ mặt nghiêm trọng trở về, hắn ta nói Quý cô nương đánh Ngô Đồng ngất xỉu rồi chạy trốn trong đêm.
 
Cả người Tào Luyện run lên một cái, suýt chút nữa đứng không vững!


 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện