Sau ba tháng chờ đợi, cuối cùng Diệp Hàn cũng đến ngày chào đời.Trong tẩm cung hoàng hậu, một tiếng thét chấn động bầu trời.Hoàng hậu nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm gối.Bên cạnh nàng là hai nữ thái y và một bà đỡ đẻ, đang hết sức hỗ trợ nàng sinh con.
“Nương nương cố gắng! Nương nương cố gắng! Hoàng tử sắp ra rồi!” Bà đỡ đẻ khuyến khích hoàng hậu.“Đau quá! Đau quá! Nhanh lên! Nhanh lên!” Hoàng hậu gào lên.“Nữ y mau cho nương nương uống đan dược giảm đau!” Bà đỡ đẻ ra lệnh.“Vâng!” Một nữ y liền lấy một bình đan dược, đưa lên miệng cho hoàng hậu.“Nương nương hãy thở sâu và ấn xuống! Nương nương phải ấn xuống!” Bà đỡ đẻ tiếp tục nói.A……! Tiếng thét vang vọng khắp Vĩnh An cung.Trong sân viện của Vĩnh An Cung, hoàng thượng Diệp Vũ đang lo lắng cho hoàng hậu.
Hắn đi qua đi lại, không yên phút giây nào.Hắn biết rằng hoàng hậu đang phải chịu nhiều khổ sở.
Hắn mong muốn có thể vào bên cạnh nàng, an ủi nàng, nhưng lại không thể làm được.Lúc này, thái tử Diệp Hạo đi đến bên cạnh.Diệp Hạo là con trưởng của hoàng thượng và hoàng hậu, là người thừa kế ngai vàng.
Hắn có dung mạo tuấn tú, tài năng xuất chúng, rất được phụ hoàng yêu mến.“Phụ hoàng, không cần lo lắng cho cửu đệ.
Đệ ấy chắc chắn bình an ra đời.” Thái tử nói“Hạo nhi, con đã nghe thấy tiếng khóc của tiểu cửu chưa?” Hoàng thượng hỏi.“Chưa, thưa phụ hoàng.
Nhưng hoàng nhi tin rằng sớm muộn gì cũng sẽ nghe được.”Thái tử trả lời.Lúc này một tiếng khóc to vang lên khắp tẩm cung của hoàng hậu.“Bẩm báo hoàng thượng, mừng rỡ! Mừng rỡ! Hoàng hậu sinh được một hoàng tử! Một hoàng tử!” Cao công công vừa chạy vừa kêu lên vang dội cung điện.“Thật sao? Thật sao?” Hoàng thượng vui mừng hỏi lại, mặt hắn rạng rỡ như ánh mặt trời.“Bẩm báo hoàng thượng! Hoàng tử khỏe mạnh, khóc to! Hoàng hậu cũng bình an!” Cao công công nói với giọng hân hoan.“Tốt! Tốt quá rồi!” Hoàng thượng reo lên, không giấu nổi niềm hạnh phúc.
Hắn quay sang nhìn Diệp Hạo, con trưởng của hắn.“Chúc mừng phụ hoàng” Diệp Hạo nói với giọng vui mừng.“Ha Ha Ha” Hoàng thượng cười to, vỗ vai Diệp Hạo.“Đi! Cùng trẫm vào thăm hoàng hậu cùng tiểu cửu” Hắn nói rồi dẫn đầu mọi người nhanh chóng bước vào tẩm cung.Trong phòng, hoàng hậu nằm trên giường, mặt mũi tái nhợt nhưng vẫn rạng rỡ.Trên tay nàng là một đại tử nhỏ nhắn, da trắng như ngọc, môi hồng như hoa.
Đó là cửu hoàng tử mới được sinh ra.“Ngọc Nhi!” Hoàng thượng gọi tên nàng với giọng dịu dàng.“Hoàng thượng!” Hoàng hậu đáp lại, ánh mắt nàng đầy yêu thương.Hoàng thượng tiến lại bên giường, ôm lấy hoàng hậu và hôn lên trán nàng.
Hắn sau đó nhìn xuống đại tử trên tay nàng, mắt hắn lấp lánh yêu thương.“Đây là hoàng nhi của trẫm và nàng.
Đây là tiểu cửu của trẫm.” Hoàng thượng nói với giọng tự hào.Hoàng thượng nhẹ nhàng lấy đứa bé từ tay hoàng hậu, ôm vào lòng, cẩn thận nhìn kỹ khuôn mặt của đứa bé.Hắn thấy đứa bé có nét giống hắn và Ngọc Nhi, nhưng cũng có điểm khác biệt.Đó là đôi mắt của đứa bé.Đôi mắt của đứa bé có màu xanh lam, rất sáng và sâu thẳm.
Hắn không biết đó là do di truyền hay do ảnh hưởng của tu vi.“Hoàng thượng, ngài hãy nhanh đặt tên cho nhi tử?” Hoàng hậu nói.“Đúng vậy phụ hoàng, lên đặt tên gì cho cửu đệ?” Diệp Hạo hỏi với giọng tò mò.Hoàng thượng nhìn đại oa tử trong tay, ánh mắt hắn tràn đầy yêu thương.“Vậy để trẫm đặt tên cho con.” Hoàng thượng nói.Hắn suy nghĩ một lúc, rồi quyết định:“Trẫm sẽ gọi con là Diệp Hàn.
Hàn trong thông tuệ.”“Diệp Hàn…” Hoàng hậu lặp lại cái tên, cảm thấy cái tên rất hay.“Diệp Hàn…” Thái tử cũng lặp lại cái tên.“Diệp Hàn…” Cao công công cũng lặp lại cái tên.Diệp Hàn nghe thấy cái tên của mình, liền cười toe toét.
Nó vươn tay ra, muốn chạm vào mặt hoàng thượng.Hoàng thượng cười ha ha, hôn lên trán của đứa bé.“Hàn nhi của trẫm thật đáng yêu!” Hoàng thượng nói với giọng vui vẻ.Sau khi đặt tên cho cửu hoàng tử, Hoàng thượng vẫn ôm Diệp Hàn trong lòng, không muốn rời mắt.“Phụ hoàng, hình như người quên mất việc kiểm tra linh căn cho cửu đệ.” Thái tử Diệp Hạo nhắc nhở.“Linh căn? Nhìn trẫm xem, vui quá mà quên mất chuyện đại sự.” Hoàng thượng nói xong rồi cười ha haSau đó.Hắn nhìn xuống Diệp Hàn trong lòng, nhìn vào đôi mắt xanh lam của nó.“Hàn nhi, trẫm sẽ kiểm tra linh căn cho con?” Hoàng thượng nói với giọng âu yếm.Diệp Hàn cười toe toét, như là hiểu được lời của hoàng thượng.Hoàng thượng cười ha ha, véo lên má của Diệp Hàn.
Má nó tròn mịn như hai quả bưởi.Hắn sau đó đặt tay phải lên trán của Diệp Hàn, chuyền tu vi vào trong.
Hắn muốn dò xét linh căn của Diệp Hàn bằng cách này.Mọi người xung quanh đều chăm chú nhìn vào hoàng thượng và cửu hoàng tử.
Họ cũng rất mong chờ kết quả.
Linh căn là yếu tố quan trọng quyết định khả năng tu tiên của một người.Sau một lúc, hoàng thượng rút tay ra, mặt hắn tỏ ra kinh ngạc và vui mừng.“Trẫm đã kiểm tra xong.
Hàn nhi của trẫm có linh căn!” Hoàng thượng nói với giọng hào hứng.“Thật sao? Thật sao?” Hoàng hậu vui mừng hỏi lại.“Thật! Hàn nhi có linh căn! Mà không phải linh căn bình thường!” Hoàng thượng nói.“Không phải linh căn bình thường? Biến dị linh?” Diệp Hạo hỏi với giọng tò mò.Hoàng thượng cười