David hiểu được tình hình lúc bấy giờ, hắn ngước nhìn Shira, cười khẩy:
"Ngươi là muốn tạo phản sao?"
Shira vỗ tay, ra vẻ đầy trêu chọc:
"David, ngươi thường ngày chỉ ở trong cung điện an toàn cẩn mật nên ta rất khó có thể đụng đến, không ngờ hôm nay ngươi lại vì nữ nhân này mà đi đến một nơi hẻo lánh như thế này, Selina à, nàng làm tốt lắm, đúng với trách nhiệm mà ta đã giao cho nàng.
"
Nói rồi hắn phất tay ra hiệu quân lính tấn công, đoàn quân vừa nhìn thấy hiệu lệnh thì nhanh chống lao vào như vũ bão.
David một tay ôm lấy cô, một tay vươn kiếm chiến đấu một cách dũng mãnh.
David tập võ từ nhỏ, vì vậy đám quân lính kia trong phút chốc không thể hạ được hắn, chỉ là đám binh lính ít ỏi đi theo hắn đều đã gục dưới đất.
Pandora cũng bị thương nặng, Alan vừa tỉnh lại ban nãy cũng không thể đủ sức chống đỡ.
Thư Yến trên người lúc này tuy rằng có mang theo một số loại thuốc độc, nhưng với số lượng đông như vậy thì thật sự không đủ.
Cô nhìn người đàn ông dù trong bất kì hoàn cảnh nào cũng không chịu buông cô ra, có chút cảm động.
Shira cười giảo hoạt, hắn rút thanh kiếm trên người xông về phía David, thế nhưng khi đến gần thì hắn lại chĩa mũi kiếm ngược về phía Thư Yến.
Thư Yến thật sự không thể nào né được mũi kiếm vừa nhanh vừa dứt khoát đó, cô nhắm mắt chịu trận, cứ tưởng bản thân sẽ chết, thế nhưng không phải, đến lúc cô mở mắt ra thì người bị nhát kiếm ấy xuyên qua tim lại chính là nam nhân luôn ôm lấy cô không buông ấy.
Nhìn thấy vết máu tuôn ra trên người hắn, Thư Yến không tin vào mắt mình, hắn đã thay cô đỡ nhát kiếm chí mạng đó!
Trên đời này có kẻ yêu cô đến mức đánh đổi cả tính mạng ư?
Cô lắp bắp, nước mắt cũng từ đâu tuôn trào ra, đã từ rất lâu rồi, đây là lần đầu tiên cô khóc trong suốt mấy trăm năm qua.
"David, anh không sao chứ? Sao anh ngốc vậy chứ?"
Nếu cô chết đi, cùng lắm chỉ là đi đến thế giới mới làm nhiệm vụ, còn hắn, hắn chết rồi thì phải làm sao!
Bàn tay cô run run, ở đây cô không mang theo bất kì dược liệu nào cả, mà vết thương trên người David thật sự không thể chờ đến lúc cô mang thuốc đến.
David gượng cười, bàn tay đầy máu, lau nước mắt trên khóe mắt của cô.
"Selina, lần đầu tiên nàng khóc vì ta, điều đó cũng chứng minh nàng yêu ta rồi, ta thật sự rất vui.
"
"Anh không được chết, anh phải gắng gượng cho đến khi tôi tìm được thuốc có biết chưa?"
Thư Yến gào lên.
Đôi mắt David dần khép lại, hắn cười mãn nguyện:
"Dường như trước khi chết, ta đã nhớ ra một số kí ức trước đây, cuối cùng ta đã gặp lại nàng rồi, Selina, nàng là Selina hay Kiều Như? Ta muốn biết tên của nàng.
"
Thư Yến đứng sựng lại.
"Ta! Lý Thư Yến! Tên của ta là Lý Thư Yến.
"
Trước khi hắn trút hơi thở cuối cùng, hắn cuối cùng cũng đã biết tên của nàng là gì, không phải một cái tên của nguyên chủ để làm nhiệm vụ mà là nàng.
Hắn mãn nguyện rời đi rồi, lần này là hắn bỏ rơi cô trước, cuối cùng cô đã hiểu cảm giác trước đây khi cô rời bỏ hắn thống khổ như thế nào rồi.
Cô ôm hắn vào lòng, máu trên người hắn nhuộm đỏ y phục cô đang mặc, cô khóc nấc lên.
"Hóa ra anh là Đường Chính Lâm sao! Tôi phải đi đâu mới có thể